Wednesday, March 11, 2015

Đài Loan tìm cách xuất khẩu chất thải hạt nhân ra nước ngoài

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/03/ai-loan-tim-cach-xuat-khau-chat-thai.html

Đài Loan tìm cách xuất khẩu chất thải hạt nhân ra nước ngoài
 






Lời giới thiệu:
Đài Loan, đảo quốc tư bản đế quốc nhưng lại là nước làm ăn mật thiết với đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam, ngang tầm với nước đồng chí thầy trò Tàu cộng của Việt Nam. Tuy có kỹ thuật hạt nhân trong hơn 40 năm như các nước Tây Âu và Nhật Bản nhưng không đủ khả năng xử lý những chất thải hạt nhân, cụ thể là những thanh nhiên liệu hạt nhân phế thải. Đảo quốc này cần nơi xử lý khối lượng lớn các thanh nhiên liệu hạt nhân phế thải và lưu trữ số thanh nhiên liệu phế thải này trong một thời gian dài, ít nhất trên 100 năm.


Đây là mối làm ăn béo bở cho đảng, nhà nước và băng đảng lợi ích tư bản đỏ Việt Nam, mối làm ăn không vốn nhưng có nhiều lời. Họ chỉ cần cưỡng chế một vùng nào đó của dân oan Việt rồi giao khống cho bọn đầu tư Đài Loan - một thủ đoạn mà họ đã và đang làm; hay là sẳn với ngôi nhà mồ kiên cố đang giữ xác chủ tịch HCM tại khu Ba Đình, dùng những tầng hầm kiên cố chống bom nguyên tử trong nhà mồ chứa những thanh nhiên liệu hạt nhân phế thải này và những thanh nhiên liệu phế thải của các nước khác sau này. Như vậy đảng cộng sản ta được lợi đôi đàng - “một viên đá bắn hai chim”, lãnh đạo trung ương đảng CSVN vừa bỏ túi riêng mỗi năm hằng trăm triệu USD, có thể lên đến nhiều tỷ USD mỗi năm, trong thời gian vô hạn đến cả đời con cháu chắc của lãnh đạo đảng CSVN, vừa bảo vệ an toàn xác Bác Hồ yêu dấu được tồn tại muôn đời trong môi trường ổn định chất phóng xạ mà không cần tốn tiền bảo quản xác Bác. Không phải đó là ước muốn của đảng cộng sản VN đối với cha già của họ sao?

Nhà máy điện hạt nhân Chernobyl

Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, Ba Đình: nơi lý tưởng chứa chất phế thải nhiên liệu hạt nhân

***

Đài Loan tìm cách xuất khẩu chất thải hạt nhân ra nước ngoài

Nhóm Phóng viên AFP, Đài Bắc * Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam lược dịch - Đài Loan vừa công bố kế hoạch lần đầu tiên xuất khẩu những thanh nhiên liệu hạt nhân phế thải với chi phí trị giá 356 Triệu $USD (11,2 Tỷ $ Taiwan) vì các nhà máy điện hạt nhân của họ đang tiến gần mức khả năng lưu trữ, làm dấy lên những lời chỉ trích từ các nhóm môi trường.

Công ty điện quốc doanh Đài Loan (Taipower) hôm Thứ Ba vừa qua cho mở thầu công tác xử lý ở nước ngoài 1.200 thanh nhiên liệu phế thải đã qua sử dụng trong các nhà máy hạt nhân đầu tiên và nhà máy thứ nhì của đảo quốc này.

Cả hai nhà máy, hiện lưu trữ các thanh nhiên liệu hạt nhân đã qua sử dụng tại khu vực nhà máy. Hai nhà máy này đã được đưa vào hoạt động vào năm 1978 và 1981, và nhà máy sẽ ngừng hoạt động một khi chúng hoạt động được 40 năm.

Nhưng Công ty Điện Quốc Doanh Đài Loan (Taipower) cho biết công ty họ có thể bị buộc phải đóng cửa hoặc ngừng hoạt động hai nhà máy đó sớm hơn dự kiến ​​khi hai nhà máy này đạt đến dung lượng lưu trữ cho những thanh nhiên liệu hạt nhân đã qua sử dụng.

Một số nhóm bảo vệ môi trường cáo buộc Công ty điện lực quốc doanh Đài Loan đang cố gắng kéo dài thêm thời hạn hoạt động của hai nhà máy mặc dù chúng đang chuẩn bị ngừng hoạt động.

"Chúng tôi cực lực phản đối kế hoạch này. Đó là điều vô lý khi gửi các thanh nhiên liệu ở nước ngoài để được tái chế vì Đài Loan không còn xây dựng các nhà máy điện hạt nhân,” Phong Trào Hành Động Toàn Quốc Đòi Loại Bỏ Điện Hạt Nhân cho biết.

"Rõ ràng là Taipower đang vội vàng đưa các thanh nhiên liệu hạt nhân phế thải ra nước ngoài vì các nhà máy điện hạt nhân đầu tiên này sẽ phải ngừng hoạt động nếu họ không làm như vậy, có nghĩa kế hoạch của họ nhằm kéo dài thêm thời gian hoạt động các nhà máy này sẽ được xúc tiến thực hiện."

Chính phủ đang chịu áp lực về các cơ sở hạt nhân không được dân chúng ưa chuộng vì vấn đề an toàn càng lúc càng tăng lên từ năm 2011, khi nhà máy hạt nhân Fukushima của Nhật Bản bị trận sóng thần phá hủy hệ thống làm mát của các lò phản ứng nguyên tử gây ra tại họa nóng chảy các lò phản ứng nguyên tử.

Giống như Nhật Bản, Đài Loan thường xuyên xảy ra động đất. Vào tháng 9 năm 1999 một trận động đất mức 7,6 độ richter đã giết chết khoảng 2.400 người, một thảm họa thiên nhiên tai hại nhất của đảo quốc trong giai đoạn lịch sử gần đây.

Năm ngoái, chính quyền Đài Loan đã buộc phải phong tỏa một nhà máy điện mới xây được dự trù bắt đầu hoạt động vào năm 2015, trong khi chờ trưng cầu dân ý về tương lai của nhà máy này.

Nhưng chính phủ cho biết Đài Loan sẽ thiếu điện nếu quốc gia này từ bỏ điện hạt nhân - ba nhà máy điện hạt nhân hiện củaTaipower đang cung cấp khoảng 20 phần trăm điện của đảo quốc.

Taipower đã cho biết công nghệ tái xử lý các thanh nhiên liệu hạt nhân phế thải đã được hoàn thiện, và các nước như Đức, Nhật Bản và Italy đã vận chuyển chất thải hạt nhân của họ ra nước ngoài để được tái chế.

"Chúng tôi cần phải xử lý những thanh nhiên liệu hạt nhân đã qua sử dụng dù cho chúng ta có sản xuất điện hạt nhân hoặc gia hạn hoạt động các nhà máy điện hạt nhân hay không... Chúng ta sẽ là những người vô trách nhiệm nếu chúng ta không đối phó với việc này. Thật là vô lý khi chống đối việc tái chế ở nước ngoài" bản tuyên bố nói.

Cơ quan truyền thông nội địa tại Đài Loan đưa tin cho biết các công ty từ Anh, Pháp và Nga đã bày tỏ ý muốn đấu thầu cho kế hoạch này.
 


 

Tuesday, March 10, 2015

Fukushima: sự ngu dốt của mình là sức mạnh của kẻ khác



Fukushima: sự ngu dốt của mình là sức mạnh của kẻ khác

Thục Quyên (Save Vietnam's Nature)

Giáng sinh 2014: Nhiều người bạn Việt Nam của tôi, kẻ sống trong nước, người ở nước ngoài về thăm quê hương, gửi cho tôi những tấm hình chụp Hà Nội, Sài Gòn ban đêm, đèn hoa muôn sắc. Hàng trăm, hàng ngàn, hàng chục ngàn những ngọn đèn đủ màu, chảy dài như những con suối lung linh, hay rực rỡ những đóa hoa muôn màu.
Các bạn tôi gửi cho tôi, cho nhau, để hưởng lại niềm vui trẻ thơ với những cảm giác lâng lâng khi đọc truyện thần tiên, và trầm trồ với đôi chút hãnh diện: ban đêm Sài Gòn đẹp hơn Singapore!
"Ban đêm" vì ban đêm không nhìn thấy những sự thật trần truồng khác, và "hơn" có lẽ vì bản tính người Việt chưa "bằng" nhưng lúc nào cũng muốn "hơn"?

Tuần trước: giật mình thấy một tấm hình đèn hoa Sài Gòn đăng trên tờ báo Nhật Asahi Shimbun
Illuminations in Ho Chi Minh City (Tho Mai)
Illuminations in Ho Chi Minh City (Tho Mai) (1)

và một bài viết của giáo sư Michiko Yoshii (1) thuộc ngành Truyền thông Quốc tế đại học Okinawa, một người đã từng sống 12 năm tại thành phố Sài Gòn. Từ năm 2005 tới nay bà mới trở lại nơi này trong dịp lễ Giáng sinh-Tết Tây vừa qua, và như các bạn tôi, bà cũng đã chứng kiến Sài Gòn hoa lệ về đêm.

Nhưng có lẽ như lời triết gia Pháp Henri Bergson
Les yeux voient seulement ce que l'esprit est préparé à comprendre 
Đôi mắt chỉ thấy những gì tâm trí được chuẩn bị để hiểu
nên khi nhìn đèn đuốc rực rỡ tại một đất nước mà bà đã từng nghiên cứu và biết rõ hiện trạng, GS Michiko Yoshii lo lắng "Hồ Chí Minh chói sáng nhưng dự án hạt nhân đe dọa nơi chân trời".

Một người đàn bà Nhật có học cao, chẳng khác những bạn tôi và hàng chục hàng trăm ngàn người Việt, giáo sư đại học, bác sĩ, kỹ sư khắp nơi trên thế giới, chẳng chuyên khoa về năng lượng nguyên tử, nhưng người đàn bà này đã nhìn thấy và quan tâm đến sự sống còn của những con người Việt Nam.

GS Michiko Yoshii viết:
Là một người Nhật, tôi cảm thấy có trách nhiệm rất lớn, vì Nhật Bản là một quốc gia xuất khẩu công nghệ hạt nhân. Trong khi thành phố (Hồ Chí Minh) đang đếm ngược tới thời khắc giao thừa qua năm mới, tôi cảm thấy ngột ngạt và cuối cùng vào giường ngủ, không xem đốt pháo bông.
Tôi quyết định trong năm nay phải làm cái gì đó để ngăn chận Nhật Bản xuất khẩu lò phản ứng hạt nhân qua Việt Nam.
 
Bốn năm trước, ngày 11/03/2011 lúc 14:47, cả thế giới đã nín thở theo dõi thảm họa hạt nhân tại nhà máy điện Fukushima Daiichi, xảy ra sau trận động đất và sóng thần Sendai tại thị trấn Okuma, ven biển miền đông nước Nhật. Sau khi Ủy ban điều tra của quốc hội Nhật khẳng định sự cố này là một “thảm họa nhân tạo” và không chỉ do động đất/sóng thần gây ra, thái độ của người dân Nhật và dân chúng các cường quốc tự do trên thế giới đối với Năng lượng hạt nhân đã tới một khúc quanh quan trọng: sự chú ý và hiểu biết của đám đông đã lột trần những che đậy dối trá của ngành công nghệ này và sự bất lực của con người khi tai nạn xảy ra trong khi xử dụng nó.
Không những nếu thành thật tính cả những phí tổn tháo gỡ các nhà máy hạt nhân sau quá trình sử dụng và phí tổn quản lý chất thải, thì điện hạt nhân sẽ là một năng lượng rất đắt, ngoài ra còn một sự thật mà toàn thế giới không ai dám phủ nhận là cho đến ngày nay, không có nơi lưu trữ thực sự an toàn cho chất thải phóng xạ, mà một phần sẽ là mối nguy hiểm thường trực kéo dài hơn nhiều trăm ngàn năm nữa.(2)

Bốn năm sau thảm họa Fukushima, tất cả những quốc gia tự do, dưới áp lực của người dân, đã ít nhiều thành công thay đổi chính sách năng lượng của họ, triệt để tiết kiệm, sử dụng có hiệu lực để giảm thiểu năng lượng cần thiết, và đồng thời khai thác các nguồn năng lượng tái tạo. 
Trong khi cho tới giờ phút này bài toán Fukushima chưa được giải quyết và sự nguy hiểm nhiễm xạ cũng như tốn kém không lường được, thì Nga là cường quốc vẫn khẳng định quyết tâm phát triển năng lượng hạt nhân. Và nền kinh tế Nga hiện nay lệ thuộc nhiều vào việc xuất khẩu những nhà máy điện hạt nhân, bên cạnh xuất khẩu vũ khí. (3)
Đáng quan tâm là Nga không bao giờ bán chịu vũ khí nhưng sẵn sàng bán chịu những nhà máy điện hạt nhân, đồng thời lớn tiếng bảo đảm an toàn (4) cho những quốc gia mua của họ, như Việt Nam.
Sau Nga, Nhật cũng đã thầu xây nhà máy điện hạt nhân tại vùng Ninh Thuận, và Mỹ cũng đang trong vòng thương lượng với nhà nước Việt Nam.

Bài viết của GS Michiko Yoshii kể lại những câu nói rất tiêu biểu cuả hai người trẻ Việt Nam khi bà hỏi ý kiến họ: Anh Đức, người có gia đình sống cách nơi Nhật sẽ xây nhà máy, cho biết có nghe tên Fukushima nhưng không biết là cái gì. Anh chỉ chú ý coi đá banh trên truyền hình.
Cô Mai, công nhân nhà máy may, có gia đình sống trong phạm vi 20 cây số quanh nơi sắp xây nhà máy Thái An cho biết, cô có thấy thảm họa động đất và sóng thần năm 2011 tại Nhật trên truyền hình, nhưng chưa hề nghe tới Fukushima. Cô thường chỉ dùng truyền hình để coi phim kịch. Nghe GS M.Yoshii nhắc tới vấn đề nước nhiễm xạ tiếp tục tuôn ra từ nhà máy Fukushima Daiichi, cô Mai nhớ tới trung tâm chứa nước gần Thái An và lúc đó mới tỏ ý lo sợ rò rỉ phóng xạ ô nhiễm nguồn nước sạch của dân quanh vùng.

Thục Quyên (Save Vietnam's Nature)
09/03/2015


Chết vì phóng xạ

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/03/chet-vi-phong-xa.html
Chết vì phóng xạ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thục Quyên - ...Tại sao chúng ta xôn xao khi nghe tin ông Nguyễn Bá Thanh có thể bị đầu độc phóng xạ nhưng chúng ta ù lì không chịu tìm hiểu về những nguy cơ có thể đến, khi ngay tại đất sống của chúng ta và con cháu, sự sử dụng phóng xạ đang được nhà nước khoán trắng vào tay ngoại nhân?...


Ông Nguyễn Bá Thanh (1) có bị đầu độc bằng phóng xạ hay không, điều này thật ra chỉ quan trọng đối với gia đình ông, và có hay không, thì gia đình ông chắc chắn đã biết từ lâu. Ông Thanh đã được đưa qua Singapore, rồi qua Mỹ chữa bệnh, nghĩa là không thể có nghi vấn là nền Y tế Việt Nam không đủ sức hay bị áp lực để không định bệnh chính xác cho ông. 

Tuy nhiên có rất nhiều khía cạnh trong suốt thời gian phát bệnh và chữa bệnh của ông Thanh đáng được chú ý cũng như cần trở thành những đề tài để học hỏi và suy ngẫm cho mọi người dân Việt. 

Chết thì ai cũng một lần chết. 

Nhưng chết quằn quại, chết quá trẻ, hay sống sót vài tháng, vài năm, để mà đau đớn bệnh tật cho tới chết, thì người bình thường ai ngu dại gì mà dấn thân vào? Tình cảnh khủng khiếp hơn nữa là phải bất lực chứng kiến chính con em mình đau đớn khổ sở, qụy ngã vì những căn bệnh không thuốc chữa. Vì chính Hiệp hội Y sĩ Quốc tế Phòng ngừa Chiến tranh hạt nhân (IPPNW International Physicians for the Prevention of Nuclear War) đã báo trước, Y khoa sẽ bó tay không bảo vệ được con người nếu bị nhiễm độc phóng xạ. (2) 

Vậy tại sao chúng ta xôn xao khi nghe tin ông Nguyễn bá Thanh có thể bị đầu độc phóng xạ nhưng chúng ta ù lì không chịu tìm hiểu về những nguy cơ có thể đến, khi ngay tại đất sống của chúng ta và con cháu, sự sử dụng phóng xạ đang được nhà nước khoán trắng vào tay ngoại nhân? 

Con đường đưa tới nhiễm phóng xạ và những hội chứng nhiễm xạ 

Bệnh rối loạn sinh tủy ông Thanh mắc phải (theo thông tin trên các báo đài) đúng là có thể do nhiễm phóng xạ hoặc do những nguyên do khác, xác định hay không. 

Tuy nhiên tình trạng bị phơi nhiễm những lượng phóng xạ quan trọng không chỉ duy nhất đưa đến bệnh này, mà tùy loại phóng xạ, tùy liều lượng, tùy thời gian phơi nhiễm, tùy khoảng cách với nơi xuất phát phóng xạ và tùy tuổi tác người bị nhiễm, gây ra những hội chứng bệnh khác nhau, thường khó chẩn đoán. 

"Nhiễm phóng xạ ngoài" khi da tiếp xúc với một chất phóng xạ lỏng và bị thương tổn. 

"Nhiễm phóng xạ trong" là khi phóng xạ ngấm qua da, hay nhập vào cơ thể qua những vết thương, hoặc nuốt và hít phải chất phóng xạ qua thức ăn, nước uống, bụi phóng xạ trong không khí, gây thương tổn trong cơ thể, hoặc toàn bộ hoặc cho một bộ phận nhất định. 

Các bộ phận cơ thể dễ bị ảnh hưởng nhất bởi bức xạ: 

1/ Việc nhiễm xạ ảnh hưởng trực tiếp tới lớp niêm mạc và hệ vi khuẩn đường tiêu hóa dẫn tới các triệu chứng nôn mửa, nôn ra máu, đau bụng và tiêu chảy. Các mạch máu trong ruột già và trực tràng bị vỡ gây ra tình trạng đi ngoài có máu trong phân. 

2/ Tuyến giáp là một bộ phận dễ bị ảnh hưởng nhất khi bị nhiễm xạ theo báo cáo của các Hiệp hội Ung thư thế giới. Phơi nhiễm bức xạ có thể làm tuyến giáp sưng lên được gọi là bướu cổ hay làm cho tuyến giáp sản xuất quá nhiều hóc môn gây nên bệnh cường giáp, dẫn tới việc tăng nhịp tim và huyết áp. Nguy cơ ung thư tuyến giáp được ghi nhận là khá cao, đặc biệt cao ở trẻ em bị nhiễm xạ. 

3/ Tủy xương là nơi sản xuất ra các tế bào máu, khi bị nhiễm xạ không còn khả năng tạo ra đầy đủ các loại tế bào máu (rối loạn sinh tủy) dẫn tới thiếu máu không thể hồi phục, xuất huyết tự nhiên hay sau khi va chạm mạnh, tiêm chích, v.v... mất sức đề kháng, nhiễm trùng... 

Khi cơ thể hấp thụ một liều bức xạ lớn trong một thời gian ngắn (thường trong một tai nạn xảy ra trực tiếp tại nơi sử dụng phóng xạ) sẽ đưa đến hội chứng nhiễm xạ cấp tính. Các triệu chứng đầu tiên là thương tổn da (ngứa, đỏ hay sạm, sưng), buồn nôn, nôn mửa và tiêu chảy, xuất hiện sau vài phút hay vài ngày. Có thể có rụng tóc. 

Tiếp theo là một thời gian ngắn bệnh nhân cảm thấy khỏe lại nhưng sau đó ốm trở lại ngay với các triệu chứng như ăn mất ngon, mệt mỏi, sốt, buồn nôn, nôn mửa, tiêu chảy và có thể co giật hay hôn mê. Sau vài ngày đến vài tuần, các thương tổn da cũng trở lại. 

Giai đoạn trở bệnh nặng này kéo dài vài giờ cho đến vài tháng và hầu hết các bệnh nhân bị hội chứng này chết sau vài tháng do tủy xương bị phá hủy, mất sức đề kháng gây nhiễm trùng và suy thoái nội tạng. 

Khi phơi nhiễm một nguồn bức xạ liều thấp kéo dài bệnh nhân thường chỉ thấy nhức đầu, mệt mỏi và yếu người nhưng với thời gian có thể bị ung thư. 

(trường hợp rò rỉ phóng xạ những nhà máy điện hạt nhân, hoặc những vùng không trực tiếp nhưng bị ảnh hưởng sau những vụ nổ những nhà máy điện hạt nhân. 

Những thảm họa phóng xạ có nổ đã tung bụi phóng xạ lên không trung và đã nương theo gió đi rất xa vài ngàn cây số. Lúc đó thì khoảng cách cũng không phải là yếu tố an toàn). 

Mức độ nhiễm xạ nào được xem là nguy hiểm với con người? 

Độ nặng và tỷ lệ tử vong phụ thuộc vào mức độ bức xạ và thời gian phơi nhiễm, đo bằng đơn vị "Gray" hay "GY”. Một bệnh nhân với nồng độ phóng xạ trong người 1GY cho thấy các triệu chứng nhiễm xạ nhẹ, 6GY được xem là nguy hiểm chết người. 

Bảng mức độ ảnh hưởng của nhiễm xạ lên cơ thể con người: 



Sống chết mặc bây? Thảm họa phóng xạ sẽ không phân biệt sang hèn, khôn dại

Đọc những khái lược về vấn đề nhiễm xạ đưa đến bệnh tật và cái chết, để thấy nếu là cấp tính thì chẳng có cách chữa, và ngay cả những phương tiện để làm giảm triệu chứng, giúp người bệnh bớt đau đớn, thì Việt Nam cũng không có.

Nếu nhiễm xạ nhẹ và chỉ có những triệu chứng nhức đầu, mệt mỏi, yếu người đi đến kiệt quệ, thì người nghèo khó sẽ chẳng có cơ hội được khám bệnh để mà biết là bệnh gì.

Ngay cả người không nghèo thì mấy ai đủ tiền đủ bạc để dễ dàng đi Singapore, đi Mỹ khám bệnh?

Ở ngoại quốc tại những vùng công nghệ, khi một số chỉ vài chục người có triệu chứng bất thường cũng đủ để gây nghi ngờ và kiểm soát y tế. Nhưng thử hỏi nếu điều này xảy ra tại Việt Nam thì ai lưu tâm tới?

Ai đang kiểm soát số người bệnh quanh những công xưởng, những vùng đào bô xít hiện nay trong nước?

Vậy thì làm sao có thể mong đợi có sự kiểm soát những vùng đã giao trọn vẹn cho người ngoại quốc?

Vài nơi tai họa đã đến rồi. Tại Đồng Nai, tại Thanh Hóa, sông hồ bị nhiễm độc hóa học (3) ngay sát những công xưởng mà không bị phát hiện. Phải kéo dài chờ tới khi gần 1000 dân làng mắc nhiều bệnh hiểm nghèo như: Ung thư, thần kinh, u bướu, vô sinh và sinh con dị dạng... giới hữu trách mới tỉnh giấc.

Rò rỉ phóng xạ càng nguy hiểm và khó ngăn chặn hơn. Ngay tại những nước giàu kinh nghiệm với các nhà máy tối tân, chuyên viên được huấn luyện kỹ càng, như Mỹ, Pháp, mà tai nạn còn xảy ra. Trong khi Việt Nam tin tưởng hoàn toàn vào sự bảo đảm an toàn của hãng thầu Nga Rosatom để xây và điều hành nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận.

Không những hồ sơ thảm họa hạt nhân Chernobyl đầy bằng chứng sự tắc trách của chính phủ Sô Viết khi xảy chuyện, Nga còn là nước có thảm họa (Oyzorks-mayak) được giấu kín trong thời gian dài nhất lịch sử kỹ nghệ hạt nhân (4) và có những cách hành xử vô trách nhiệm đối với chính công dân của họ. Họ không từ cả sự đàn áp bịt miệng những nhà bảo vệ môi trường thí dụ như khi những người này tìm cách đến khám nghiệm mức ô nhiễm nước và đồng bằng sông Techa, ô nhiễm những hồ Kyzyltash, Tatysh, Karachai đã ngấm xuống nguồn nước ngầm.

Bên cạnh những mánh khóe quảng cáo sự tối tân của những nhà máy điện hạt nhân Nga rao bán chịu cho những nước tụt hậu như Việt nam, Hungary... Nga lại vẫn sử dụng ngay trong lãnh thổ mình 3 nhà máy chạy tổng cộng là 11 lò RBMK-1000, loại sử dụng tại Chernobyl, với tuổi tương tự hoặc lớn hơn và vẫn còn hoạt động. (7 trong số 11 lò này đã được cấp giấy phép tiếp tục hoạt động sau khi quá hạn sử dụng 30 năm).(5)

Trong khi thế giới lo lắng không có phương cách lưu trữ dài hạn chất thải phóng xạ, và để bảo vệ môi trường sống của những thế hệ tiếp nối, có những quốc gia dẫn đầu về ngành công nghệ hạt nhân đã can đảm quyết định dứt khoát với ĐHN để tối thiểu không làm tăng lượng chất thải, đồng thời phát triển nền kỹ nghệ năng lượng tái tạo, thì Nga thản nhiên đem đổ một số lượng lớn các lò hạt nhân đã ngưng hoạt động vào biển Kara ở Bắc Băng Dương, phía bắc Siberia. Các thùng rác phóng xạ nổi lều bều trên mặt biển đã bị Na Uy phát giác và chính phủ Nga đã không thể chối cãi.

Đó là tinh thần trách nhiệm của Nga, kẻ bảo đảm an toàn phóng xạ cho Việt Nam!

Nếu người Việt không quan tâm đến việc con cháu mình đang có nguy cơ bị đầu độc phóng xạ, thì cũng chẳng cần quan tâm đến việc ông Nguyễn Bá Thanh có bị chết vì phóng xạ hay không.




________________________________________________


(2) Lời thề Hippocrates và năng lượng hạt nhân

(3) Năm mới không thể mới nếu ta không mới

(4) Cách hành xử của chính phủ Nga và Rosatom

Saturday, March 7, 2015

Cán bộ đảng viên cao cấp ĐCSVN có an tâm khi xây biệt thự nguy nga...?



Cán bộ đảng viên cao cấp ĐCSVN có an tâm khi xây biệt thự nguy nga...?



Cán bộ đảng viên cao cấp ĐCSVN có an tâm khi xây biệt thự nguy nga, gởi tài sản cướp đoạt của dân và đất nước tại các ngân hàng bên Thụy Sĩ, Mỹ và Tây Âu?



Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - 

Trong thời gian gần đây báo chí cả hai lề nhưng đặc biệt báo chí lề đảng thường xuyên đưa tin và những hình ảnh về cơ ngơi nguy nga tráng lệ của hàng loạt cán bộ từ thôn, xả, quận huyện, tỉnh, thành phố và lên đến cả các đảng viên lãnh đạo “vua” trong bộ chính trị của đảng cộng sản Việt Nam. Càng có chức đảng cao thì biệt thự càng nguy nga tráng lệ, hơn cả các cung điện vua chúa thời phong kiến.


Báo chí mạng và bloggers lề dân... oan thì bàng hoàng với sự giàu sang khủng khiếp của các đảng viên đảng cộng sản, đưa tin “ăn theo”, copy và dán những bài viết của báo lề đảng sợ bị bốc hơi. 

Đó là việc lạ!

Chắc chắn như mười mươi, khi báo lề đảng đưa tin thì phải là tin cực kỳ tốt cho đảng, làm nở mặt đảng, làm vẻ vang cho chủ tịch Hồ Chí Minh người sáng lập và là cha già của đảng cộng sản Việt Nam. Những bài tường thuật về những chuyến đi xông đất đầu năm của đồng chí bí thư trung ương Đoàn thanh niên CS Hồ Chí Minh chính là công tác quảng cáo tiếp thị rùm beng theo phong cách kinh tế thị trường định hướng XHCN để tâng bốc các đồng chí cựu hay đương kiêm Tổng bí thư, ủy viên bộ chính trị, ủy viên trung ương của đảng cộng sản. Họ hí hửng khoe sự thành công vĩ đại công tác trường kỳ “cướp có văn hóa” của toàn đảng vô sản Việt cộng qua các hình ảnh ghi lại những cơ ngơi khổng lồ bề thế của những đảng viên cộng sản từ cơ sở đến trung ương, không những cho người dân trong nước và luôn cả thế giới biết về tính cướp có văn hóa siêu việt của cộng sản, ngưỡng mộ câu châm ngôn: “Theo cộng sản là được hưởng giàu sang phú quí muôn đời”. Đây là một cách tuyên truyền rất bài bản và tưởng như tuyệt vời của đảng cộng sản VN. Dùng những cơ ngơi tráng lệ và cuộc sống xa hoa của những nhân vật lãnh đạo đảng CSVN, trung ương của Đoàn Thanh Niên Cộng sản đã gián tiếp lên lớp quần chúng khố rách áo ôm phải hiểu rằng: “Muốn sớm giàu sang phú quí, nhà cao cửa rộng, có của ăn của cất tại hầm bí mật kiểu Củ Chi, tại ngân hàng trong ngoài nước như các ngài lãnh đạo của đảng cộng sản thì phải phấn đấu làm tay sai, côn đồ cho đảng để được vào đảng cộng sản Việt Nam”

Bí thư thứ nhất trung ương đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, Nguyễn Đắc Vinh xông đất đầu năm biệt điện Tổng bí thư cộng sản Nồng Đức Mạnh, 2015. Nội thất của tổng bí thư cộng sản Lê Khả Phiêu, 2014.

Biệt thự của bí thư cộng sản tỉnh Lâm Đồng Huỳnh Đức Hòa (trái); biệt thự của Ủy viên trung ương đảng, bí thư ban cán sự đảng, Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Tuyền (giữa); biệt thự của bí thư tỉnh ủy Quảng Ninh (mặt)

Các quan đảng viên cộng sản Việt Nam giàu có khủng khiếp, ngoài tiền của chia cho con cháu và bà con dòng tộc, họ còn cất giữ trong biệt thự vô số tiền bạc vàng vòng kim cương đá quí nên bọn cướp cũng “có văn hóa” chỉ chuyên “thăm viếng” cơ ngơi của các quan chức đảng viên để cuỗm tiền Hồ tệ, vàng bạc châu báo và luôn cả đống tiền đô Mỹ họ cất giữ trong các két sắt bí mật. Chỉ tại thành phố Đà Nẵng, những tên cướp có văn hóa “Robin Hood” của nước Việt Nam XHCN, được chính báo đảng vinh danh là “siêu trộm”, đã đột nhập các biệt thự của quan cán bộ đảng viên đảng cộng sản cuỗm đi số tài sản trên dưới 10 tỷ Hồ tệ. Đây chỉ là con số nổi được thông báo công khai chứ con số thực tế bị trộm cao hơn gấp nhiều lần con số 10 tỷ Hồ tệ. Khi được hỏi tại sao họ chỉ chuyên trộm nhà quan cán bộ cộng sản thì những tên cướp có văn hóa “Robin Hood” nói rằng: “Nhà quan cán bộ Việt cộng mới có lắm tiền nhiều của chứ, nhà dân thì có gì mà trộm!”.

Thói thường là những ai đi cướp của hay làm giàu bất chính thì họ không dám khoe khoang, không xây nhà cao cửa rộng, biệt thự nguy nga tráng lệ ngay tại nơi họ cướp đoạt. Việt cộng thì hành động ngược lại, họ công khai tuyên bố chính họ là bọn cướp, họ công khai dùng tiền bạc cướp của dân xây cất biệt thự ăn xài phung phí, sống rất vương giả. Họ ngang ngạnh vỗ ngực thách thức với 87 triệu người dân Việt Nam: “bọn cộng sản chúng tao cướp chúng mày đó!, chúng mày làm được gì nào!”

Trước khi cướp được chính quyền, thâu gọn quyền hành độc tôn trong tay và trấn lột tài sản của người dân, đảng viên đảng cộng sản từ ông Hồ Chí Minh xuống đến đảng viên cơ sở đã giả dối tỏ ra mình yêu nước thương dân. Họ luôn tự xưng mình thuộc giai cấp vô sản, ba đời vô sản hay bần cố nông, sẵn sàng sống và khổ cùng nhân dân. Ngay cả chuyện vợ con họ cũng không màn đến, chỉ một lòng hy sinh vì nước vì dân. Cuộc đời của chủ tịch Hồ Chí Minh cũng được chính ông ta và đảng tô son điểm phấn theo định hướng đó. 

Qua những bài viết và hình ảnh do chính đảng cộng sản phổ biến mới đây về tư dinh của Nồng Đức Mạnh cho thấy sự thật hoàn toàn trái ngược với những gì người dân bị đảng tuyên truyền nhồi sọ trong những năm qua. Đảng viên của một đảng tự xưng là giai cấp vô sản lại giàu sang, sống và như vua trong những căn biệt thự dát vàng sang trọng trong khi đại đa số người dân lại sống cơ cực cùng khổ trong các túp lều tranh xiêu vẹo cơm không đủ ăn áo quần không đủ mặc. Chức vụ đảng càng cao thì họ càng giàu sang phú quí hơn, sống và hưởng thụ trong các biệt thự càng nguy nga tráng lệ hơn, ngay cả những người giàu có tại các nước tư bản cũng không thể nào sánh bằng. Thành phần đảng viên thuộc cấp tỏ ra rất hãnh diện, huyên hoang tự đắc với sự giàu sang hào nhoáng của bọn lãnh đạo đảng cộng sản của họ. Những tên đảng viên cộng sản cao cấp cũng không ảm thấy trơ trẻn khi khoe khoang và tự đại với sự giàu sang bất chánh của họ trước hàng triệu người dân thấp cổ bé miệng. Càng lúc đảng cộng sản càng lố lăng, xem thường nhân dân, xem dân như đàn cừu, như những con bò chỉ biết cúi đầu vâng lời để cho họ tự do vặt lông vắt sữa.

Lịch sử thế giới và ngay cả tại Việt Nam đã chứng minh quyền lực, nhất là quyền lực phát xuất từ các chế độ độc tài chuyên chế, không thể tồn tại mãi mãi. Ngay cả các chế độ cộng sản nổi tiếng tàn ác như tại Nga và các nước Đông Âu, dù cho họ có tàn ác và sắc máu đến đâu thì họ cũng bị tiêu diệt và bị đào thải. Các triều đại vua chúa tại Việt Nam đến rồi đi. Chế độ cộng sản tại Việt Nam rồi cũng sẽ nhanh chóng bị tiêu diệt. 

Thực tế cho thấy tầng lớp đảng viên cao cấp của đảng cộng sản đã và đang lo trước cho hậu sự của mình. Ngay cả thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã lo trước con đường tháo chạy của ông và gia đình qua việc gả con gái mình Nguyễn Thanh Phượng cho một người Mỹ “đế quốc” gốc Việt “ngụy” và mới đây có tin đồn cô công chúa vô sản Thanh Phượng đã xin nhập tịch Mỹ. Đây là một sự kiện bất thường đối với người cộng sản, vì chỉ có con cháu của đảng viên cộng sản và lý lịch ba đời thuộc giai cấp vô sản thì mới được cơ quan bảo vệ đảng đồng ý cho lấy nhau, nói chi với cô công chúa cộng sản Thanh Phượng là con của một Ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản đang giữ chức vụ quan trong thứ nhì trong đảng -Thủ Tướng của đảng cộng sản Việt Nam. Tại sao? Không lẽ lý tưởng cộng sản đã bị con cháu của Hồ Chí Minh quăng vào hố xí, hay là lý tưởng cộng sản/vô sản được dùng chỉ để dụ những đám trẻ ngu ngơ xung phong làm tay sai cho những tên đại tư bản đỏ đội lớp đảng viên cao cấp của đảng cộng sản Việt Nam.

Thực ra trường hợp của TT Nguyễn Tấn Dũng không phải ngoại lệ trong giới vua quan “cộng sản” Việt Nam thời nay. Hầu hết, nếu không nói tất cả, đảng viên cao cấp đã và đang nắm các chức vụ then chốt cai trị dân Việt Nam đều có cơ ngơi bất động sản tại các nước tư bản Âu Mỹ, có tài sản cất giữ trong các ngân hàng tại Thụy Sĩ và các nước phương Tây (trừ tại Tàu). Họ cũng chuẩn bị hậu sự bằng cách dùng tiền bạc thu xếp cho con cháu của họ lấy người nước ngoài hay Việt kiều để chúng được định cư tại các nước Mỹ Âu, để từ đó họ có thể tháo chạy bằng con đường đoàn tụ gia đình khi chiếc thuyền nan cộng sản bị đắm trong nay mai. Những căn nhà của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tậu tại Mỹ là một thí dụ điển hình.

Một căn nhà của phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Mỹ, cảnh đảng viên vô sản cao cấp NXP và đàn con đoàn viên thanh niên cộng sản HCM đang hưởng thụ thành quả “lao động” trên đất Mỹ.
Những tên đảng viên cao cấp hiện nay của đảng cộng sản đã biết rõ hậu vận của họ nhưng tại sao họ vẫn thoải mái tậu nhiều biệt thự nguy nga tráng lệ có thể sánh cùng các vua dầu Trung Đông? 

Có phải họ quá tự cao, tự cho là ngôi vị cai trị là bất khả xâm phạm, quyền lực của họ là tuyệt đối và muôn đời bền vững? 

Thực ra cách suy nghĩ này chỉ có trong lớp đảng viên thiếu học sống tại thôn xã quận huyện bị tuyên truyền nhồi sọ, ngay cả họ còn bị tuyên truyền xem bọn xâm lược Tàu - kẻ thù xâm lược truyền kiếp của Việt Nam - là bạn vàng, đồng chí tốt. 

Những đảng viên cao cấp của đảng cộng sản- Ủy viên trung ương đảng cộng sản- thật ra chỉ dùng một phần rất nhỏ của số tài sản kếch xù mà họ đã cướp “có văn hóa” từ người dân và bán đứng tài nguyên của đất nước xây cất một vài biệt thự để mà mắt đa số đảng viên của đảng cộng sản hạng tép riêu, nghỉ rằng chế độ cộng sản sẽ tồn tại lâu dài tại Việt Nam, với bằng chứng trước mắt là những tên cán bộ đảng viên cao cấp sống thoải mái trong tại các căn biệt thự đắt giá trên khắp cả nước. Họ dùng những cơ ngơi này làm mồi chiêu dụ lớp đảng viên non dại mù quáng để họ sẵn sàng xung phong làm tay sai để được hưởng lợi lộc và công bộc do lãnh đạo đảng bang cho, hy vọng tương lai họ sẽ sống trong nhung lụa như những tên đảng viên cao cấp của đảng cộng sản Việt Nam đang hưởng thụ.

Xây biệt thự đồ sộ trước để khoe khoang sự giàu có của mình của những người xuất thân nghèo khổ đột nhiên trở nên giàu có từ những việc làm bất chính, dùng nó để chiêu dụ lớp trẻ non dại đua đòi giàu sang phú quí chạy theo làm tay sai cho bọn lãnh đạo đảng cộng sản. Mục đích thâm độc hơn của bọn lãnh đạo đảng cộng sản là phân tán sự quan tâm của dân chúng đến số tài sản kếch xù mà họ cướp đoạt (cướp có văn hóa cộng sản) của dân chúng, số tài sản khổng lồ chúng bán tháo bán đổ tài nguyên quốc gia cho ngoại bang và bọn lợi ích tư bản đỏ. Phần lớn của số tài sản kếch xù được chúng bí mật tuồng ra nước ngoài mua săm nhà cửa, đầu tư và cất giữ tại các ngân hàng nước ngoài, nhất là tại Thụy Sĩ, quốc gia thiên đường của bọn rửa tiền xuyên quốc gia, nhất là bọn lãnh đạo các chế độ độc tài tàn ác.

Sự thực là số tài sản mà nhóm lãnh đạo cao cấp của đảng cộng sản VN đang bí mật gởi tại các ngân hàng và ngay cả những bất động sản họ tậu tại các nước Tây Âu cũng sẽ không được an toàn và sẽ bị tịch thu trả lại cho toàn dân Việt Nam một khi chế độ cộng sản tại Việt Nam bị cáo chung. Vừa mới đây các ngân hàng tại Thụy Sĩ đã phải chấp nhận cung cấp cho Mỹ và các nước danh sách các trương mục bí mật tại ngân hàng. Năm 2009 Quốc Hội Thụy Sĩ vừa chấp thuận nghị quyết cho phép và buộc các ngân hàng tại Thụy Sĩ cung cấp dữ liệu các trương mục họ đang có một khi được yêu cầu. Các nước Mỹ và cộng động kinh tế Âu châu (EU) đã buộc Thụy Sĩ cam kết hợp tác chặt chẽ với các nước, theo dõi và ngăn chặn nguồn “tiển bẩn” và các hình thức “rửa tiền” tuồng vào các ngân hàng tại nước này. Người nước ngoài nằm trong tầm ngắm là Tàu và kế đó là Việt Nam, quốc gia nhận rất nhiều tiền viện trợ nhân đạo từ các nước Âu Mỹ, Nhật, và phần lớn số tiền viện trợ này đều lọt vào tay các cán bộ đảng viên cao cấp của đảng cộng sản Việt Nam và thân nhân của họ.

Lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam cướp “có văn hóa” hay cướp “vô văn hóa” rồi xây nhà cao cửa rộng để hưởng thụ là bằng chứng hùng hồn của tội cướp dân hại nước của chúng. Tẩu tán tài sản cướp đoạt từ dân chúng và đất nước ra nước ngoài để mua sắm nhà cửa bất động sản, bí mật gởi vào các ngân hàng nước ngoài cũng sẽ bị truy lùng và thu hồi. 

Những tên cướp không bao giờ được sống yên thân với số tài sản họ cướp được mà chúng luôn luôn phải sống trong phập phòng lo sợ. Nhóm lãnh đạo cộng sản Việt Nam cũng tương tự, họ đang rất hoang mang lo sợ hậu quả của những việc làm tán tận lương tâm của họ đối với người dân và đất nước. Một ngày không xa dân chúng cả nước sẽ xử tội họ.

Cộng sản các người không thoát được lưới trời! 

Ngày 08/03/2015


 
Tham khảo:

'Cướp có văn hóa' và 'tham có… văn hóa'











'Cướp có văn hóa' và 'tham có… văn hóa'


http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/224323/-cuop-co-van-hoa--va--tham-co--van-hoa-.html

'Cướp có văn hóa' và 'tham có… văn hóa'

Chúng ta ồn ào về sự cướp có văn hóa của các lễ hội vinh danh và tưởng niệm quá khứ, nhưng thực ra, cả Thánh thần, và  nước Việt đều đang nửa cười nửa mếu vì lòng tham có văn hóa của người Việt hiện đại.
Mùa xuân là mùa của lễ hội. Và vì vậy đến thời điểm này, lễ hội vẫn cứ cờ quạt, kèn trống tưng bừng trên các… trang báo. Có điều, khi sự phẫn nộ bất bình về các hủ tục nhân danh lễ hội văn hóa như chém lợn (Bắc Ninh), đập đầu trâu đến chết (Phú Thọ) vừa lắng xuống, thì bỗng nổi lên một phát ngôn ấn tượng, khiến dư  luận XH được dịp Mua vui cũng được một vàitrống canh (Nguyễn Du)
“Cướp có văn hóa”
mua vui là phải, làm sao không vui được, khi tại cuộc họp giao ban báo chí chiều ngày 3/3, vị đại diện HN khẳng định chắc như đinh đóng cột, hiện tượng cướp giò hoa tre, cướp trầu cau trong Lễ hội Đền Gióng, mà báo chí phê phán, không phải là cướp. Theo ông, đây là cướp có văn hóa, cướp trong tục lệ. Vấn đề ở đây là cướp có có sự nỗ lực của cá nhân mới có được chứ không phải tự nhiên mà lộc thánh đến với mình (VietNamNet, 3/3)
Từ xưa đến nay, cướp được hiểu là hành động dùng vũ lực để chiếm đoạt cái không thuộc sở hữu của mình. Đúng là trong tục lệ truyền thống, người ta vẫn có tục cướp hoa tre, cướp trầu cau. Nhưng những hình ảnh trên các báo đưa tin Lễ hội đền Gióng năm nay, với gậy nhọn, với các thế võ song phi, lao vào nhau ẩu đả, thì quả thật khó có thể gọi là cướp theo tục lệ ngày xửa ngày xưa. Chỉ có thể gọi là cướp theo phong cách…. ngày nảy ngày nay.
Thế nên trước đó, ngày 1/3, báo Dân trí đã có bài viết với câu hỏi thẳng thắn “Sao không dám nhìn thẳng vào sự thật?”, phủ nhận những ý kiến bênh vực cho lễ hội này của một số quan chức có trách nhiệm. Trong khi  Gs Ngô Đức Thịnh,Thành viên Hội đồng Di sản Quốc gia cho rằng: Đó là sự lợi dụng truyền thống để thỏa mãn lòng tham và cuồng vọng cá nhân, chứ không có chút gì là văn hóa (VOV, ngày 2/3)
Cướp có văn hóa,  Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, ODA, lễ hội, tuyển dụng, công chức, đền Trần, hội Gióng, Minh Thề
Cướp lộc gây hỗn chiến ở lễ hội đền Gióng
Vậy thì ai đúng, ai sai? Cùng là hành vi “cướp” để giành hoa tre, giành trầu cau, nhưng con mắt của báo chí, của nhà nghiên cứu nhận chân ra, đó là sự biến tướng của hành vi lễ hội xa xưa, là hành động cướp giật, ẩu đả, thỏa mãn lòng tham, không chút gì là văn hóa. Còn dưới con mắt mơ màng của vị đại diện nọ, hành vi đó được khoác cái áo ngôn từ đẹp đẽ- cướp có văn hóa.
Khái niệm này ngay lập tức đã được ứng dụng trong đời sống dân gian như một phát hiện thú vị, một khái niệm lạ của văn hóa. Thậm chí mới đây, một tờ báo còn đề nghị đưa khái niệm văn hóa vào… tội cướp (?)
Cũng ngay lập tức, có một lễ hội không biết có nên coi là minh họa cho khái niệm cướp có văn hóa hay không. Đó là Hội phết Hiền quan (huyện Tam Nông- Phú Thọ). Phú Thọ cũng là nơi có lễ hội- hủ tục “nổi tiếng” đập đầu trâu đến chết, khiến cộng đồng kinh sợ, bất bình, nay tiếp tục nổi tiếng với Hội phết Hiền quan. Bởi sự tranh cướp đầy bạo lực quanh quả Phết, mà tương truyền, ai cướp được quả Phết, không chỉ họ, cả gia đình, làng xóm đều gặp may mắn cả năm.
Với niềm tin đầy tín ngưỡng như thế, để gặp vận may, hàng nghìn thanh niên dự lễ đã không quản ngại tung ra mọi miếng võ để cướp Phết.
Võ chưa đủ mạnh, có người rút luôn que gỗ vót nhọn tấn công đồng loại. Không kém miếng, người khác rút luôn thắt lưng ẩu đả. Và đương nhiên máu đã đổ.
Không biết quả Phết về tay ai, và người đó có may mắn không. Nhưng gần nghìn người còn lại tham gia một cuộc cướp có văn hóa đã không lấy gì làm may mắn lắm, khi người ngất xỉu, người chảy máu đầu. Cũng chưa biết sự hận thù có nảy sinh tiếp theo với những kẻ đã đổ máu để giành lấy sự … không may mắn? Trong thời buổi, người ta có thể đánh nhau, thậm chí giết nhau chỉ vì một cái nhìn “đểu”
Cướp có văn hóa,  Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, ODA, lễ hội, tuyển dụng, công chức, đền Trần, hội Gióng, Minh Thề
Đè đầu cưỡi cổ nhau để cướp ấn đền Trần
Không biết các quan chức có trách nhiệm của Hà Nội, Phú Thọ khi nhìn những hình ảnh trong hội cướp hoa tre, cướp trầu cau, cướp Phết sẽ nhận định thế nào? Chả lẽ cùng là cướp trong lễ hội, cùng trong một môi trường XH thời kim tiền, cùng cộng đồng dân cư Việt, nơi này là cướp có văn hóa, nơi kia lại cướp thiếu văn hóa?
Nhưng điều này mới là quan trọng, liệu các quan chức ngành văn hóa, quản lý chính quyền địa phương có nhận ra một điều- từ lâu, không ít các lễ hội văn hóa đã thực sự biến tướng theo hướng, để gặt hái may mắn, người ta không ngần ngại hung hãn dùng bạo lực. Cái hành vi cướp theo tập tục lễ hội xa xưa đã lùi dần, nhường cho hành vi cướp mang tâm lý XH ích kỷ, trục lợi, hung hãn của thời hiện đại. Điều đó báo chí, dư luận XH nhìn ra rất rõ và ai cũng hiểu. Chỉ tâm lý thành tích chủ nghĩa, thói háo danh, sợ trách nhiệm của các vị cố tình … không hiểu.
Vì thế mới có khái niệm cướp có văn hóa, một khái niệm đã khiến cho người Việt nào cũng … toét miệng, mà không biết là nên cười hay mếu?
Mặt khác bên cạnh đó, có một lễ hội văn hóa rất hay, nhưng đọc kỹ, nghĩ kỹ những gì báo chí đưa mấy ngày nay, thì tuy không hề có bạo lực, mà chỉ có những lời thề đẹp đẽ, xét cho cùng, cách tổ chức và hiệu quả của nó lại rất phản văn hóa. Vì lễ hội này đã bị con người thực hiện không đúng với bản chất truyền thống đạo lễ. Dù cho người dân thực sự cung kính, thực sự thật lòng. Đó là lễ hội Minh Thề.
Sau nhiều năm bị gián đoạn, lễ hội Minh Thề được phục dựng lại từ năm 2003 đến nay tại chùa Hòa Liễu, xã Thuận Thiên, huyện Kiến Thụy (Hải Phòng). Lễ hội Minh Thề (còn gọi là Minh Thệ), là lễ thề của những người làm quan thể hiện tâm nguyện của mình. Một lời thề truyền thống, tựa như lời thề Hippocrates trong ngành y: Ai dùng của công vào việc công, xin thần linh ủng hộ; ai lấy của công về làm của tư, cầu thần linh đả tử. Làm tôi bất trung, làm con bất hiếu, xin thần linh tru diệt.
Vậy nhưng, suốt chục năm nay, từ khi lễ hội được phục dựng, chỉ có những thường dân đóng… giả làm quan hô vang lời thề, tuyệt nhiên không một vị quan nào. Chuyện tưởng đùa mà thật! Người phải thề thì không thề. Người không phải thề lại thề. Chẳng hiểu các bậc thần linh hiển thánh có chấp nhận lời thề của các “quan giả” hay không? Còn các vị quan chức, thấy mình giống như trong thành ngữ dân gian Thề cá trê chui ống nên né tránh?
Cướp có văn hóa,  Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, ODA, lễ hội, tuyển dụng, công chức, đền Trần, hội Gióng, Minh Thề
Chủ lễ Phạm Phú Oanh và các bồi lễ tại lễ hội Minh Thề. Ảnh: Laodong
Hóa ra, không phải trước pháp luật, trước tổ chức, mà là trước Thánh thần bí ẩn,  tâm địa con người mới là nơi bộc lộ rõ nhất. Ít nhất các quan chức ở cái Hội Minh Thề đó cũng còn biết sợ, không dám nói dối Thánh thần. Cho dù, cũng hơi thẹn với dân.
Thế nên người viết bài cũng xin thề rằng, tham nhũng còn là căn bệnh phải trăm phương cứu chữa!
Và “tham cũng có văn hóa”?
Cướp có văn hóa, thì tham cũng có văn hóa? Nhưng đúng vậy. Vì cái tham ở đây không giống các hiện tượng cướp ồn ào, hung hãn ở các lễ hội biến tướng, mà nó rất nho nhã, lịch thiệp. Đó là cái tham ở các dự án ODA được báo chí đề cập cách đây không lâu.
Hội nghị “Tăng cường quản trị thúc đẩy phát triển tại VN” do Bộ KH & ĐT phối hợp với Ngân Hàng Thế giới (WB) tổ chức trước Tết âm lịch, đã đưa ra những thông tin khiến bạn đọc phải giật mình. Tại hội nghị này, nhiều chuyên gia đánh giá, vấn đề tiêu cực, gian lận, tham nhũng trong các dự án ODA đang là thực trạng đáng lo ngại đối với các cơ quan quản lý của VN cũng như của các nhà tài trợ (VTC News, ngày 20/1)
Thật ra, dù ít dù nhiều tham có văn hóa đã được cảnh báo tại các phiên họp của kỳ họp QH cuối năm 2014. Nhất là các hiện tượng vi phạm ODA lớn lại chỉ do nước ngoài phát hiện.
Công bằng mà nói, không ai có thể phủ nhận những tiến triển và hiệu quả thực tế của các dự án ODA. Bởi 20 năm qua, nước Việt thực sự đã rất nỗ lực trong việc thu hút nguồn vốn vay ưu đãi từ nước ngoài, với gần 78 tỷ USD, bình quân 03 tỷ USD/năm.
Tuy nhiên những vụ án, vụ việc có dính líu tới các dự án tài trợ của ODA, như PU 18, Đại lộ Đông- Tây, vụ nghi vấn tiêu cực Dự án Danida (Đan Mạch) và vụ JTC của ngành đường sắt gần đây (chưa có kết luận) cũng đã gây chấn động cả XH. Lòng tham tối mắt đã khiến những kẻ tham nhũng coi thanh danh quốc gia chả là… cái đinh gì!
Trước đó, tháng 7/2014, người đứng đầu CP đã phải ký Quyết định phê duyệt kế hoạch cải thiện tình hình thực hiện các chương trình, dự án sử dụng vốn hỗ trợ phát triển ODA, vốn ưu đãi thời kỳ 2014- 2015. Thực chất là tăng cường tính minh bạch trong sử dụng vốn vay ODA.
Cướp có văn hóa,  Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, ODA, lễ hội, tuyển dụng, công chức, đền Trần, hội Gióng, Minh Thề
Ảnh: Lê Quân
Vậy nhưng tại hội nghị mới đây, ông Anders Hjorth Agerskov, Văn phòng Phó CT phụ trách liêm chính của WB cho biết, VN vẫn đứng thứ 02 trong danh sách khách hàng của WB ở khu vực Đông Á- Thái Bình Dương có khiếu nại về tính liêm chính, chỉ sau Indonesia. Cũng theo ông này cho biết, tổng số lời khiếu nại là 189, với tổng giá trị các dự án có khiếu nại tương đương 11,3 tỷ USD. Các ngành có khiếu nại nhiều nhất là giao thông, cấp nước, nông nghiệp và năng lượng.
Chẳng cần đến các chuyên gia kinh tế, tài chính am hiểu vấn đề, cũng có thể nhìn ra những nguyên nhân căn cốt của các hiện tượng tham có văn hóa ở các dự án ODA, gắn với đặc điểm XH của nước Việt mang tính khá đặc thù. Điều này đã đem đến những hệ lụy tai hại.
Không biết, có bao nhiêu dự án không treo bộ “tứ bình”: Hậu duệ, tiền tệ, quan hệ, trí tuệ? Lâu nay, trong dân gian có một tổng kết “đắc nhân tâm”- muốn có ăn, phải có dự án. Trong khi hoạt động giám sát, kiểm tra, thanh tra của các cơ quan chức năng, có trách nhiệm quản lý lại vốn rất lỏng lẻo.
Đó là nhận thức ngự trị lưu cữu trong tâm lý số đông, nhất là quan chức quản lý các địa phương khi cho rằng, đầu tư các dự án ODA là loại “viện trợ không hoàn lại”.  Thứ tư duy “ỉ lại” này từ thời bao cấp lại được o bế, và không chịu bye bye, nên các dự án luôn hấp dẫn như cái bánh ngọt trong cơn khát kiếm… hoa hồng. Mà không nghĩ rằng, như ông Bùi Đức Thụ, Ủy viên Thường trực Ủy ban Tài chính- Ngân sách của QH cho hay, trong ODA chỉ có một tỉ lệ nhỏ là viện trợ không hoàn lại. Trước kia khoảng 14-15% nhưng gần đây tỉ lệ này giảm xuống. Số còn lại là vốn vay lãi suất thấp.
Mà cho dù lãi suất vay ưu đãi thấp, thì đó vẫn không phải là thứ tiền để người ta có quyền khoắng tay trong bị.
Chưa nói đến việc, theo chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, hiện tượng tham có văn hóa này sẽ dẫn đến sự mất niềm tin ngay chính các quốc gia đầu tư. Bởi đó cũng là tiền thuế của người dân các quốc gia đóng cho chính phủ họ.
Làm sao để cái hiện tượng tham có văn hóa bị ngăn chặn, xử lý thích đáng?
Chỉ có tăng cường công khai, minh bạch, gắn với quản lý, giám sát chặt chẽ hoạt động các dự án. Nhưng làm thế nào để giải pháp đó thành hiện thực, trong cái cơ chế quản lý trách nhiệm tập thể, rút cục, chẳng có ai phải chịu trách nhiệm đây?
Mặt khác, có ý kiến cho rằng, các dự án ODA chỉ nên đầu tư hạ tầng cơ sở, không nên đầu tư từ A đến Z, sẽ tạo rất nhiều sơ hở để hoa hồng có thể mọc… lung tung bất cứ khoản nào.
Cướp có văn hóa và tham có văn hóa. Nếu so sánh cả hai loại “văn hóa” đó, thì hóa ra, cái tham, tuy không bạo lực như cái cướp, mà trông nó còn rất lịch lãm, trí thức, rất văn hóa, rút cục đáng sợ hơn cái cướp rất nhiều.  Nó làm thất thoát tài lực, tệ hại hơn nữa, làm thất thoát cả… thể diện, danh dự quốc gia, một thứ cướp có văn hóa “cao thủ”.
Ngày xuân, chúng ta ồn ào về sự cướp có văn hóa của các lễ hội vinh danh và tưởng niệm quá khứ, nhưng thực ra, cả Thánh thần, và  nước Việt đang nửa cười nửa mếu vì lòng tham của người Việt hiện đại.
  • Kỳ Duyên

Monday, March 2, 2015

Ngô Nhân Dụng - Đảng còn mình còn. Đảng mất mình đi đâu?

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=203691&zoneid=7#.VPS-sk0fqdI

Đảng còn mình còn. Đảng mất mình đi đâu?
Ngô Nhân Dụng

Không phải chỉ trong hàng ngũ công an mới có người đang đặt câu hỏi trên. Tất cả những kẻ đang nắm quyền hành và hưởng lợi lộc nhờ chế độ Cộng Sản cũng ôm nỗi băn khoăn này.

Đảng mất mình đi đâu? Có người đã chọn rồi: Đi Mỹ! Trên mạng internet đã thấy hình ngôi nhà một ông phó thủ tướng đương quyền mua ở Anaheim, California, USA. Cả hình bằng lái xe ở California của con trai ông ta. Trong đảng họ phá lẫn nhau cho nên mới tiết lộ cho bà con biết, còn hàng ngàn căn nhà khác vẫn được giữ kín “bảo vệ đảng.” Chắc chắn nhiều cán bộ cao cấp cũng tìm đường chạy từ lâu rồi. Và họ cũng biết một quy tắc của nghề đầu tư là “Không để trứng tất cả vào chung một cái giỏ.” Nếu rớt, trứng bể hết. Cho nên, những kẻ quyền cao nhất, thế mạnh nhất, “đông tiền” nhất, họ đều biết phải “phân tản” (diversify) các món đầu tư cho tương lai. Một căn nhà ở Mỹ, một cái khác ở Đức, vài ba địa chỉ ở Úc, gửi tiền của đi chỗ nào xa xa nước Việt Nam đều tốt cả. Mà phải chọn những nơi an toàn. An toàn nhất là những nước dân chủ tự do. Chọn nơi nào có hệ thống tư pháp công bằng, trong sạch, tài sản của mình được luật pháp bảo vệ, không sợ có đứa nó ỷ quyền chiếm mất – như ở nước Việt Nam. Đem tiền sang các nước đó không những khỏi lo bị cướp mà dùng làm vốn sẽ sinh lợi cao hơn. Những nước có truyền thống dân chủ lâu đời cũng là những nước kinh tế lên cao nhất, nhờ tinh thần trọng pháp và luật lệ bảo vệ quyền tư hữu. Cho nên, các đồng chí chưa chắc đã mua nhà ở Quảng Châu, Côn Minh, Bắc Kinh, mà còn đem tiền sang các nước tư bản chính hiệu. Đó là tín hiệu con tầu sắp chìm, đàn chuột bỏ chạy trước.
Đảng mất mình đi đâu? Không phải ai cũng có tiền và có địa vị để chuẩn bị đường rút lai sang Tàu, sang Úc, Canada, Pháp, Đức, hay sang Mỹ.
Cho nên, đang lo lắng nhất bây giờ chắc là những người công an. Khẩu hiệu “Đảng còn thì mình còn” đã được nêu lên từ thời Trần Quốc Hoàn, Mai Chí Thọ. Công an tự nhận họ đóng vai “chó săn;” nhưng hãnh diện rằng họ “làm chó săn cho cách mạng!” Bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản tài tình đã dựng hai chữ “cách mạng” như một vị thần hoàng để họ chui vào cung đình chia nhau ăn thủ lợn. Cái gì phục vụ“cách mạng” thì tốt, thì cao quý. Gán cho ai nhãn hiệu “phản cách mạng” thì xúi dục đám “quần chúng” côn đồ chửi bới, chém giết (Cải cách ruộng đất), ám sát (Coi gương Khái Hưng, Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm) ném phân vô cửa nhà người ta (Coi Hoàng Minh Chính, Trần Khải Thanh Thủy), hoặc đem vùi xuống đất đen (Coi Phan Khôi, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần). Núp dưới bóng thần “cách mạng” đó, công an “phục vụ cách mạng” là công an an tốt, đáng tự hào. Họ có thể hãnh diện nhìn nhận công an an gắn bó keo sơn với đảng; họ hô to khẩu hiệu “Đảng còn thì mình còn” mà không thấy xấu hổ về cái vai trò ăn bám như loài ký sinh trùng.
Nhưng bây giờ, bức mặt nạ “cách mạng” đã rớt xuống. Đảng lệ thuộc ngoại bang đến mức không dám gọi tên những con tàu ăn cướp dân mình là Tầu Trung Quốc mà bắt các báo đài phải gọi là “tầu lạ.” Dân bèn chế nhạo: Coi chừng Người Lạ, Hàng Lạ! Chế độ gọi là “cách mạng” đã từng “học tập Mao Chủ Tịch” chia rẽ dân tộc, gây đấu tranh giai cấp, gây chiến tranh Nam Bắc, người Việt giết người Việt cho Trung Cộng thừa cơ chiếm quần đảo Hoàng Sa. Những công an dẫn đám côn đồ đàn áp các cuộc biểu tình đòi Hoàng Sa, Trường Sa của dân Sài Gòn, dân Hà Nội, phải tự nhìn thấy họ đang bị đảng cộng sản sua đi phục vụ đế quốc đỏ Trung Hoa. “Mình còn” nhưng “Nước mất” thì ai sẽ trả lời cho con cháu đây?
Chính công an cũng thấy rõ chế độ bây giờ chỉ còn là một bộ máy cường quyền liên kết với tư bản đỏ tham nhũng, trục lợi. Đó là hậu quả không thể tránh được ở bất cứ nước nào do một chế độ độc tài đảng trị cầm quyền. Đảng còn ăn cướp được thì mình còn được ăn cướp. Nhưng họ cũng thấy hình ảnh những ngôi biệt thự xa hoa của những bí thư tỉnh ủy to lớn sang trọng hơn nhà mình trăm lần, ngàn lần. Họ đã thấy hình phòng khách trong nhà cựu tổng bí thư Lê Khả Phiêu toàn bảo vật quốc gia. Gần đây là hình trong nhà Nông Đức Mạnh, tường cũng dát vàng với hai cái ngai vàng trạm hình rồng, bắt chước vua chúa đời xưa. Người có học nhìn cảnh đó phải cảm thấy thương hại đám cựu tổng bí thư đua đòi “trưởng giả học làm sang” bày trò khoe khoang nhơ nhuốc! Ngoài những “của nổi” này, các vua chúa đỏ còn bao nhiêu “của chìm” cất giấu trong các ngân hàng, trong thị trường chứng khoán và bao nhiêu ngôi biệt thự đã mua ở ngoại quốc? Công an vẫn phải đóng vai “chó săn,” nhưng bây giờ họ đang làm chó săn cho loài vua chúa nhố nhăng đó chứ chẳng có thứ cách mạng nào cả.
“Đảng còn thì mình còn nhưng Đảng mất mình đi đâu?” Đó là câu hỏi đang ám ảnh những người công an biết suy nghĩ. Ở Việt Nam, Bắc Hàn và Trung Quốc.
Một mối lo ám ảnh nặng nề nhất là “ngàn năm bia miệng.”
Nhà văn Bùi Ngọc Tấn không phải là người nhỏ mọn. Nhưng trước khi qua đời ông không thể không nhắc đến tên một tay chỉ huy công an ở Hải Phòng, mà nhờ cuốn sách “Hậu Chuyện Kể Năm Hai Ngàn” của ông bây giờ cả nước biết họ biết tên. Họ và tên ông này là Trần Đông, thường vụ thành ủy, giám đốc sở công an Hải Phòng. Trần Đông đã vu cáo, đầy đọa nhiều nhà văn, chỉ để chứng tỏ mình tích cực tham dự chiến dịch vu cáo “nhóm Xét lại Chống đảng.” Bỏ tù mấy nhà văn làm lễ dâng công với Lê Đức Thọ, nhờ thế Trần Đông được thăng quan, lên làm tới chức thứ trưởng. Con cháu ông Trần Đông có cảm thấy nhục nhã khi biết cha, ông mình đã làm những việc thất đức đó hay không?
Bùi Ngọc Tấn không muốn thanh toán mối thù riêng. Ông phải viết ra vì món nợ chung với bao nhiêu bạn tù bị guồng máy độc tài hãm hại. Không kể hết thì những mối oan khiên không bao giờ được cởi. Nhà thơ Hoàng Hưng viết lá thư mở đầu cuốn sách đã thông cảm nỗi lòng Bùi Ngọc Tấn. Cho nên ông đã viết những lời hứa, những lời nguyền: “Còn một ngày cũng sống sao cho ra sống! Vì thế chúng ta phải viết! Họ không muốn ta viết, ta phải viết! Họ sợ ta viết, ta phải viết! Họ cấm ta viết, ta phải viết! …”
Những người không viết, họ có thể quay phim, có thể chụp hình. Vì vậy những bức ảnh ngai vàng trong nhà Nông Đức Mạnh mới được đưa lên mạng. Người phóng viên cầm máy ảnh trong tay chứng kiến cảnh vàng son lố bịch đó tự cảm thấy mình phải giúp tất cả đồng bào trông thấy cuộc sống xa hoa nhố nhăng của các vua chúa đỏ! Người biên tập trong tòa báo cũng đồng ý. Dòng họ Nông sẽ đi vào lịch sử không phải vì ông Nông Đức Mạnh làm lãnh tụ đảng cộng sản một thời. Cả cuộc đời làm tổng bí thư của ông ta không ai nhớ Nông Đức Mạnh đã làm gì, đã nói được câu nào cho ra hồn. Nhưng từ nay ai cũng nhớ hình ảnh hai cái ngai vàng trạm đầu rồng trong nhà Nông Đức Mạnh!
“Đảng còn thì mình còn nhưng Đảng mất mình biết trốn đi đâu?”
Không ai trốn được ngàn năm bia miệng!
Những người công an bây giờ biết nhiều hơn, nhìn lại các thủ lãnh đời trước cũng phải thấy nhục, phải xấu hổ: Cả ngành công an đã thối nát ngay từ thủa ban đầu, không phải chỉ vì những tên như Trần Đông. Trần Quốc Hoàn, trùm công an toàn quốc cũng “phục vụ cách mạng” bằng việc “dẫn gái” và giết người bịt miệng. Hoàn đã đưa cô gái từ miền thượng du về cho Hồ Chí Minh, hai bác cháu dùng xong rồi đem thủ tiêu người phụ nữ xấu số bằng tai nạn ô tô. Vũ Thư Hiên đã kể rõ chuyện trong Đêm Giữa Ban Ngày. Ngàn năm bia miệng, biết trốn đi đâu?
Tất cả các chế độ độc tài thối nát đều sẽ tan rã. Những người công an phải đọc được các tín hiệu báo trước chế độ đang tan rã. Một gia đình nông dân ở huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An đứng giữa chợ đả đảo chế độ cộng sản. Cậu con trai đã không ngần ngại hô khẩu hiệu “Tiêu diệt đảng Cộng sản!” “Tiêu diệt! Tiêu diệt!” Người mẹ còn hô to: “Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm!” Mà họ không chỉ hô một, hai lần! Lòng người dân phải chứa chất nỗi phẫn uất đến mức nào họ mới dám liều mạng hô to những tiếng “chết người” như vậy!
Chế độ độc tài chuyên chế nào cũng phải tan rã. Dân Việt Nam không ngu, không hèn hơn dân các nước Đông Âu. Công an mật vụ ở các nước này đã ngửi thấy mùi chế độ tan rã trước tháng 11 năm 1989. Cho nên khi chứng kiến cơn thủy triều dân chủ tự do dâng lên chính họ bỏ rơi đảng cộng sản. Cuộc cách mạng ở Đông Đức không thể thành công nếu các công an Stassi đang gườm súng quyết định bắn vào đám biểu tình ngay trong ngày đầu ở thành phố Dresden. Dân thủ đô Praha nước Tiệp không thể tiến chiếm “Lâu Đài” nếu chính các công an không buông súng để ủng hộ. Đảng Cộng sản Liên Xô tan hàng khi chính các sĩ quan KGB ngoảnh mặt đi, không cứu, dù chỉ bắn một phát súng. Trong cả ba nước đó, không một ai cất một ngón tay lên cứu đảng cộng sản! Không một người nào nhỏ một giọt nước mắt tiếc thương! Tất cả cũng từng thuộc lòng câu ““Đảng còn thì mình còn!” Nhưng chính họ cũng nhiều đêm nằm vắt tay lên trán tự hỏi: “Đảng mất mình biết trốn đi đâu?” Và họ đã lựa chọn: Mình đứng về phía những người dân oan ức! Dân còn thì mình còn!

Tại sao xảy ra nạn côn đồ, côn an xuất hiện quậy phá tại những lễ hội, lễ tưởng niệm?

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/03/tai-sao-xay-ra-nan-con-o-con-xuat-hien.html

Tại sao xảy ra nạn côn đồ, côn an xuất hiện quậy phá tại những lễ hội, lễ tưởng niệm?
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - ...Tại sao có sự trùng hợp giữa các lễ hội tưởng nhớ công ơn các bậc tiền nhân giữ nước và những buổi tưởng niệm những chiến sĩ đã xả thân bảo vệ biên cương biển đảo chống giặc Tàu phương Bắc, đó là sự xuất hiện của bọn công an giả dạng côn đồ mà người dân gọi chúng là “côn an” được chính công an bảo vệ, bảo kê. Chúng ngang nhiên quậy phá, gây bất mãn trong dân chúng, làm mất đi tính cách thiêng liêng của lễ hội, hạ nhục tư cách của thanh niên Việt Nam như là bọn côn đồ thảo khấu? Có phải đây là chủ đích của bọn bá quyền Bắc Kinh, thông qua bọn tay sai đã bán linh hồn cho giặc Tàu xâm lược, nhằm mục đích bôi nhọ và triệt hạ những lễ hội yêu nước...

*

Trong những năm qua, nhất là trong những ngày đầu năm, nhiều lễ hội truyền thống được tổ chức, từ các lễ hội dân gian của các địa phương đến những buổi lễ hội vinh danh những vị vua, vị tướng anh hùng có công giữ nước dựng nước chống giặc ngoại xâm, đặc biệt chống giặc cướp nước từ phương Bắc. Lễ hội dân gian thì mỗi vùng đều có theo truyền thống của địa phương, thí dụ như lễ hội chùa Hương, lễ hội Lim ở Bắc Ninh, lễ hội Yên Tử, lễ hội chọi trâu, v.v... 

Một số lễ hội lúc đầu được phục hồi trong tinh thần bảo tồn phong tục tập quán sau nhiều chục năm bị nhà nước đảng CSVN ngăn cấm hoặc tiêu diệt, nhưng lần lần bị biến dạng và bị lợi dụng nhằm mục đích mang về lợi lộc cho những người tổ chức, những chức sắc địa phương, hay tâng bốc các thân nhân của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, thí dụ lễ cúng mẹ Hồ Chí Minh với cặp bánh chưng nặng đến 700 kílô. Cuối cùng lễ hội dân gian bị thương mại hóa và mất đi tính trang trọng và thiêng liêng với ý nghĩa cao cả. 

Trong thời gian gần đây, các lễ hội bị đảng CSVN trắng trợn chính trị hóa, và đặc biệt càng ngày càng xảy ra tình trạng nạn côn đồ xuất hiện ngang nhiên quậy phá làm mất đi tính linh thiêng của những lễ hội vinh danh những hành động yêu nước chống giặc ngoại xâm từ phương Bắc, cụ thể bọn xâm lược bá quyền gốc Hán (Tàu) giữ gìn và phát huy truyền thống quật cường chống ngoại xâm của dân Việt. Tình trạng thanh niên côn đồ quậy phá liên tục xảy ra tại lẽ hội khai ấn đền Trần Hưng Đạo với mức độ càng lúc càng tồi tệ gây đau lòng và nản chí trong dân chúng. Năm nay tình trạng quậy phá cướp giựt những lễ vật dùng tại lễ hội trở nên tồi tệ và cũng do bọn thanh niên đội lớp côn đồ gây ra, cụ thể tại lễ hội đền Gióng tại Sóc Sơn Hà Nội vào ngày 24/02/2015. 

Bọn thanh niên côn đồ quậy phá trong 
lễ hội tại đền Trần tại Nam Định năm 2014 

Bọn thanh niên côn đồ ngang nhiên hành sự t
rước mặt công an sắc phục tại lễ hội đền Gióng 

Báo chí đã viết nhiều và các vị học giả cũng lên tiếng phê phán tình trạng tồi tệ và sự biến tướng của các lễ hội, đặc biệt có nhiều phê phán và lên án tình trạng vô văn hóa của lớp thanh niên mà đáng lẽ họ phải là thành phần gương mẫu vì được học tập dưới mái trường xã hội chủ nghĩa và luôn luôn được rèn luyện và học tập đạo đức Hồ Chí Minh ngày từ lúc còn bé, được vào đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh và được kết nạp là đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam. 

Tại sao? 

Tại sao những thanh niên trẻ sinh ra trong môi trường cộng sản, được học tập và thấm nhuần cái gọi là tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh lại có những hành động mà chỉ bọn côn đồ vô học mới hành động? 

Có phải thực sự những thanh niên này đã mất đi lòng tự trọng, hành xử còn thua những tên du côn trong các băng đảng, không còn là người Việt Nam quan tâm đến tương lai và sự tồn vong của đất nước? 

Để trả lời phần nào những câu hỏi trên, chúng ta thử nhìn lại những việc gì xảy ra cho người dân cả nước trong những lần tưởng niệm trận hải chiến giữa chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa và bọn bành trường Tàu cộng tại quần đảo Hoàng Sa ngày 19/01/1974, lễ tưởng niệm chiến sĩ bộ đội hải quân nhân dân bị hải quân Tàu cộng thảm sát tại Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa ngày 14/03/1988, lễ tưởng niệm cuộc chiến tranh xâm lược đẫm máu tại toàn vùng biên giới phía Bắc chống lại bọn xâm lược Tàu cộng ngày 17/02/1979 giết hại hàng trăm ngàn bộ đội và thường dân. 

Tại những buổi lễ tưởng niệm này, tương tự như tại các lễ hội tưởng nhớ công ơn các bậc tiền nhân có công bảo vệ Tổ quốc chống giặc ngoại xâm từ phương Bắc (Tàu), bọn côn đồ tuổi đời chỉ đôi mươi cũng xuất hiện quậy phá, hành hung những người đến tham gia lễ tưởng niệm. Chúng ngang nhiên cướp vòng hoa, biểu ngữ ghi ơn và vinh danh những vị anh hùng tử sĩ đã xả thân bảo vệ đất nước, biển đảo. Điều lạ là chúng cũng ngang nhiên cướp phá trước mặt những công an sắc phục và còn được chính công an bảo vệ và đưa rước sau khi hoàn tất công tác phá hoại. 

Tại công viên tượng đài Lý Thái Tổ, tên côn đồ hành hung, 
cướp giật vòng hoa và được xe công an đưa đi 

Tại sao có sự trùng hợp giữa các lễ hội tưởng nhớ công ơn các bậc tiền nhân giữ nước và những buổi tưởng niệm những chiến sĩ đã xả thân bảo vệ biên cương biển đảo chống giặc Tàu phương Bắc, đó là sự xuất hiện của bọn công an giả dạng côn đồ mà người dân gọi chúng là “côn an” được chính công an bảo vệ, bảo kê. Chúng ngang nhiên quậy phá, gây bất mãn trong dân chúng, làm mất đi tính cách thiêng liêng của lễ hội, hạ nhục tư cách của thanh niên Việt Nam như là bọn côn đồ thảo khấu? 

Có phải đây là chủ đích của bọn bá quyền Bắc Kinh, thông qua bọn tay sai đã bán linh hồn cho giặc Tàu xâm lược, nhằm mục đích bôi nhọ và triệt hạ những lễ hội yêu nước chống ngoại xâm, những buổi lễ tưởng niệm trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974, cuộc thảm sát tại Gạc Ma Trường Sa năm 1988, chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979; cùng lúc bêu xấu thanh niên Việt Nam trước công luận và thế giới qua những hình ảnh ghi lại bọn côn an đội lớp côn đồ quậy phá và cướp bóc tại các lễ hội nhất là lễ hội vinh danh hành động hy sinh bảo vệ tổ quốc chống ngoại xâm? 

Câu hỏi cũng chính là câu trả lời. 

Thanh niên Việt Nam tưởng nhớ chiến sĩ hy sinh bảo vệ Tổ Quốc 
chống xâm lược Tàu trước sự cố tình im lặng của đảng CSVN 

Thanh niên Việt Nam dưới mọi thời đại là những người yêu nước nồng nàn, sẵn sàng đứng lên đáp lời sông núi đánh đuổi bọn bành trướng phương Bắc và tiêu diệt bọn tay sai đội lớp côn đồ, mãi quốc cầu vinh Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống của thời nay của chế độ cộng sản-xã hội chủ nghĩa Việt Nam. 

Ngày 02 tháng 03 năm 2015 




_________________________________


Tham khảo: