Monday, March 2, 2015

Ngô Nhân Dụng - Đảng còn mình còn. Đảng mất mình đi đâu?

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=203691&zoneid=7#.VPS-sk0fqdI

Đảng còn mình còn. Đảng mất mình đi đâu?
Ngô Nhân Dụng

Không phải chỉ trong hàng ngũ công an mới có người đang đặt câu hỏi trên. Tất cả những kẻ đang nắm quyền hành và hưởng lợi lộc nhờ chế độ Cộng Sản cũng ôm nỗi băn khoăn này.

Đảng mất mình đi đâu? Có người đã chọn rồi: Đi Mỹ! Trên mạng internet đã thấy hình ngôi nhà một ông phó thủ tướng đương quyền mua ở Anaheim, California, USA. Cả hình bằng lái xe ở California của con trai ông ta. Trong đảng họ phá lẫn nhau cho nên mới tiết lộ cho bà con biết, còn hàng ngàn căn nhà khác vẫn được giữ kín “bảo vệ đảng.” Chắc chắn nhiều cán bộ cao cấp cũng tìm đường chạy từ lâu rồi. Và họ cũng biết một quy tắc của nghề đầu tư là “Không để trứng tất cả vào chung một cái giỏ.” Nếu rớt, trứng bể hết. Cho nên, những kẻ quyền cao nhất, thế mạnh nhất, “đông tiền” nhất, họ đều biết phải “phân tản” (diversify) các món đầu tư cho tương lai. Một căn nhà ở Mỹ, một cái khác ở Đức, vài ba địa chỉ ở Úc, gửi tiền của đi chỗ nào xa xa nước Việt Nam đều tốt cả. Mà phải chọn những nơi an toàn. An toàn nhất là những nước dân chủ tự do. Chọn nơi nào có hệ thống tư pháp công bằng, trong sạch, tài sản của mình được luật pháp bảo vệ, không sợ có đứa nó ỷ quyền chiếm mất – như ở nước Việt Nam. Đem tiền sang các nước đó không những khỏi lo bị cướp mà dùng làm vốn sẽ sinh lợi cao hơn. Những nước có truyền thống dân chủ lâu đời cũng là những nước kinh tế lên cao nhất, nhờ tinh thần trọng pháp và luật lệ bảo vệ quyền tư hữu. Cho nên, các đồng chí chưa chắc đã mua nhà ở Quảng Châu, Côn Minh, Bắc Kinh, mà còn đem tiền sang các nước tư bản chính hiệu. Đó là tín hiệu con tầu sắp chìm, đàn chuột bỏ chạy trước.
Đảng mất mình đi đâu? Không phải ai cũng có tiền và có địa vị để chuẩn bị đường rút lai sang Tàu, sang Úc, Canada, Pháp, Đức, hay sang Mỹ.
Cho nên, đang lo lắng nhất bây giờ chắc là những người công an. Khẩu hiệu “Đảng còn thì mình còn” đã được nêu lên từ thời Trần Quốc Hoàn, Mai Chí Thọ. Công an tự nhận họ đóng vai “chó săn;” nhưng hãnh diện rằng họ “làm chó săn cho cách mạng!” Bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản tài tình đã dựng hai chữ “cách mạng” như một vị thần hoàng để họ chui vào cung đình chia nhau ăn thủ lợn. Cái gì phục vụ“cách mạng” thì tốt, thì cao quý. Gán cho ai nhãn hiệu “phản cách mạng” thì xúi dục đám “quần chúng” côn đồ chửi bới, chém giết (Cải cách ruộng đất), ám sát (Coi gương Khái Hưng, Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm) ném phân vô cửa nhà người ta (Coi Hoàng Minh Chính, Trần Khải Thanh Thủy), hoặc đem vùi xuống đất đen (Coi Phan Khôi, Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần). Núp dưới bóng thần “cách mạng” đó, công an “phục vụ cách mạng” là công an an tốt, đáng tự hào. Họ có thể hãnh diện nhìn nhận công an an gắn bó keo sơn với đảng; họ hô to khẩu hiệu “Đảng còn thì mình còn” mà không thấy xấu hổ về cái vai trò ăn bám như loài ký sinh trùng.
Nhưng bây giờ, bức mặt nạ “cách mạng” đã rớt xuống. Đảng lệ thuộc ngoại bang đến mức không dám gọi tên những con tàu ăn cướp dân mình là Tầu Trung Quốc mà bắt các báo đài phải gọi là “tầu lạ.” Dân bèn chế nhạo: Coi chừng Người Lạ, Hàng Lạ! Chế độ gọi là “cách mạng” đã từng “học tập Mao Chủ Tịch” chia rẽ dân tộc, gây đấu tranh giai cấp, gây chiến tranh Nam Bắc, người Việt giết người Việt cho Trung Cộng thừa cơ chiếm quần đảo Hoàng Sa. Những công an dẫn đám côn đồ đàn áp các cuộc biểu tình đòi Hoàng Sa, Trường Sa của dân Sài Gòn, dân Hà Nội, phải tự nhìn thấy họ đang bị đảng cộng sản sua đi phục vụ đế quốc đỏ Trung Hoa. “Mình còn” nhưng “Nước mất” thì ai sẽ trả lời cho con cháu đây?
Chính công an cũng thấy rõ chế độ bây giờ chỉ còn là một bộ máy cường quyền liên kết với tư bản đỏ tham nhũng, trục lợi. Đó là hậu quả không thể tránh được ở bất cứ nước nào do một chế độ độc tài đảng trị cầm quyền. Đảng còn ăn cướp được thì mình còn được ăn cướp. Nhưng họ cũng thấy hình ảnh những ngôi biệt thự xa hoa của những bí thư tỉnh ủy to lớn sang trọng hơn nhà mình trăm lần, ngàn lần. Họ đã thấy hình phòng khách trong nhà cựu tổng bí thư Lê Khả Phiêu toàn bảo vật quốc gia. Gần đây là hình trong nhà Nông Đức Mạnh, tường cũng dát vàng với hai cái ngai vàng trạm hình rồng, bắt chước vua chúa đời xưa. Người có học nhìn cảnh đó phải cảm thấy thương hại đám cựu tổng bí thư đua đòi “trưởng giả học làm sang” bày trò khoe khoang nhơ nhuốc! Ngoài những “của nổi” này, các vua chúa đỏ còn bao nhiêu “của chìm” cất giấu trong các ngân hàng, trong thị trường chứng khoán và bao nhiêu ngôi biệt thự đã mua ở ngoại quốc? Công an vẫn phải đóng vai “chó săn,” nhưng bây giờ họ đang làm chó săn cho loài vua chúa nhố nhăng đó chứ chẳng có thứ cách mạng nào cả.
“Đảng còn thì mình còn nhưng Đảng mất mình đi đâu?” Đó là câu hỏi đang ám ảnh những người công an biết suy nghĩ. Ở Việt Nam, Bắc Hàn và Trung Quốc.
Một mối lo ám ảnh nặng nề nhất là “ngàn năm bia miệng.”
Nhà văn Bùi Ngọc Tấn không phải là người nhỏ mọn. Nhưng trước khi qua đời ông không thể không nhắc đến tên một tay chỉ huy công an ở Hải Phòng, mà nhờ cuốn sách “Hậu Chuyện Kể Năm Hai Ngàn” của ông bây giờ cả nước biết họ biết tên. Họ và tên ông này là Trần Đông, thường vụ thành ủy, giám đốc sở công an Hải Phòng. Trần Đông đã vu cáo, đầy đọa nhiều nhà văn, chỉ để chứng tỏ mình tích cực tham dự chiến dịch vu cáo “nhóm Xét lại Chống đảng.” Bỏ tù mấy nhà văn làm lễ dâng công với Lê Đức Thọ, nhờ thế Trần Đông được thăng quan, lên làm tới chức thứ trưởng. Con cháu ông Trần Đông có cảm thấy nhục nhã khi biết cha, ông mình đã làm những việc thất đức đó hay không?
Bùi Ngọc Tấn không muốn thanh toán mối thù riêng. Ông phải viết ra vì món nợ chung với bao nhiêu bạn tù bị guồng máy độc tài hãm hại. Không kể hết thì những mối oan khiên không bao giờ được cởi. Nhà thơ Hoàng Hưng viết lá thư mở đầu cuốn sách đã thông cảm nỗi lòng Bùi Ngọc Tấn. Cho nên ông đã viết những lời hứa, những lời nguyền: “Còn một ngày cũng sống sao cho ra sống! Vì thế chúng ta phải viết! Họ không muốn ta viết, ta phải viết! Họ sợ ta viết, ta phải viết! Họ cấm ta viết, ta phải viết! …”
Những người không viết, họ có thể quay phim, có thể chụp hình. Vì vậy những bức ảnh ngai vàng trong nhà Nông Đức Mạnh mới được đưa lên mạng. Người phóng viên cầm máy ảnh trong tay chứng kiến cảnh vàng son lố bịch đó tự cảm thấy mình phải giúp tất cả đồng bào trông thấy cuộc sống xa hoa nhố nhăng của các vua chúa đỏ! Người biên tập trong tòa báo cũng đồng ý. Dòng họ Nông sẽ đi vào lịch sử không phải vì ông Nông Đức Mạnh làm lãnh tụ đảng cộng sản một thời. Cả cuộc đời làm tổng bí thư của ông ta không ai nhớ Nông Đức Mạnh đã làm gì, đã nói được câu nào cho ra hồn. Nhưng từ nay ai cũng nhớ hình ảnh hai cái ngai vàng trạm đầu rồng trong nhà Nông Đức Mạnh!
“Đảng còn thì mình còn nhưng Đảng mất mình biết trốn đi đâu?”
Không ai trốn được ngàn năm bia miệng!
Những người công an bây giờ biết nhiều hơn, nhìn lại các thủ lãnh đời trước cũng phải thấy nhục, phải xấu hổ: Cả ngành công an đã thối nát ngay từ thủa ban đầu, không phải chỉ vì những tên như Trần Đông. Trần Quốc Hoàn, trùm công an toàn quốc cũng “phục vụ cách mạng” bằng việc “dẫn gái” và giết người bịt miệng. Hoàn đã đưa cô gái từ miền thượng du về cho Hồ Chí Minh, hai bác cháu dùng xong rồi đem thủ tiêu người phụ nữ xấu số bằng tai nạn ô tô. Vũ Thư Hiên đã kể rõ chuyện trong Đêm Giữa Ban Ngày. Ngàn năm bia miệng, biết trốn đi đâu?
Tất cả các chế độ độc tài thối nát đều sẽ tan rã. Những người công an phải đọc được các tín hiệu báo trước chế độ đang tan rã. Một gia đình nông dân ở huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An đứng giữa chợ đả đảo chế độ cộng sản. Cậu con trai đã không ngần ngại hô khẩu hiệu “Tiêu diệt đảng Cộng sản!” “Tiêu diệt! Tiêu diệt!” Người mẹ còn hô to: “Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm!” Mà họ không chỉ hô một, hai lần! Lòng người dân phải chứa chất nỗi phẫn uất đến mức nào họ mới dám liều mạng hô to những tiếng “chết người” như vậy!
Chế độ độc tài chuyên chế nào cũng phải tan rã. Dân Việt Nam không ngu, không hèn hơn dân các nước Đông Âu. Công an mật vụ ở các nước này đã ngửi thấy mùi chế độ tan rã trước tháng 11 năm 1989. Cho nên khi chứng kiến cơn thủy triều dân chủ tự do dâng lên chính họ bỏ rơi đảng cộng sản. Cuộc cách mạng ở Đông Đức không thể thành công nếu các công an Stassi đang gườm súng quyết định bắn vào đám biểu tình ngay trong ngày đầu ở thành phố Dresden. Dân thủ đô Praha nước Tiệp không thể tiến chiếm “Lâu Đài” nếu chính các công an không buông súng để ủng hộ. Đảng Cộng sản Liên Xô tan hàng khi chính các sĩ quan KGB ngoảnh mặt đi, không cứu, dù chỉ bắn một phát súng. Trong cả ba nước đó, không một ai cất một ngón tay lên cứu đảng cộng sản! Không một người nào nhỏ một giọt nước mắt tiếc thương! Tất cả cũng từng thuộc lòng câu ““Đảng còn thì mình còn!” Nhưng chính họ cũng nhiều đêm nằm vắt tay lên trán tự hỏi: “Đảng mất mình biết trốn đi đâu?” Và họ đã lựa chọn: Mình đứng về phía những người dân oan ức! Dân còn thì mình còn!

Tại sao xảy ra nạn côn đồ, côn an xuất hiện quậy phá tại những lễ hội, lễ tưởng niệm?

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/03/tai-sao-xay-ra-nan-con-o-con-xuat-hien.html

Tại sao xảy ra nạn côn đồ, côn an xuất hiện quậy phá tại những lễ hội, lễ tưởng niệm?
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - ...Tại sao có sự trùng hợp giữa các lễ hội tưởng nhớ công ơn các bậc tiền nhân giữ nước và những buổi tưởng niệm những chiến sĩ đã xả thân bảo vệ biên cương biển đảo chống giặc Tàu phương Bắc, đó là sự xuất hiện của bọn công an giả dạng côn đồ mà người dân gọi chúng là “côn an” được chính công an bảo vệ, bảo kê. Chúng ngang nhiên quậy phá, gây bất mãn trong dân chúng, làm mất đi tính cách thiêng liêng của lễ hội, hạ nhục tư cách của thanh niên Việt Nam như là bọn côn đồ thảo khấu? Có phải đây là chủ đích của bọn bá quyền Bắc Kinh, thông qua bọn tay sai đã bán linh hồn cho giặc Tàu xâm lược, nhằm mục đích bôi nhọ và triệt hạ những lễ hội yêu nước...

*

Trong những năm qua, nhất là trong những ngày đầu năm, nhiều lễ hội truyền thống được tổ chức, từ các lễ hội dân gian của các địa phương đến những buổi lễ hội vinh danh những vị vua, vị tướng anh hùng có công giữ nước dựng nước chống giặc ngoại xâm, đặc biệt chống giặc cướp nước từ phương Bắc. Lễ hội dân gian thì mỗi vùng đều có theo truyền thống của địa phương, thí dụ như lễ hội chùa Hương, lễ hội Lim ở Bắc Ninh, lễ hội Yên Tử, lễ hội chọi trâu, v.v... 

Một số lễ hội lúc đầu được phục hồi trong tinh thần bảo tồn phong tục tập quán sau nhiều chục năm bị nhà nước đảng CSVN ngăn cấm hoặc tiêu diệt, nhưng lần lần bị biến dạng và bị lợi dụng nhằm mục đích mang về lợi lộc cho những người tổ chức, những chức sắc địa phương, hay tâng bốc các thân nhân của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, thí dụ lễ cúng mẹ Hồ Chí Minh với cặp bánh chưng nặng đến 700 kílô. Cuối cùng lễ hội dân gian bị thương mại hóa và mất đi tính trang trọng và thiêng liêng với ý nghĩa cao cả. 

Trong thời gian gần đây, các lễ hội bị đảng CSVN trắng trợn chính trị hóa, và đặc biệt càng ngày càng xảy ra tình trạng nạn côn đồ xuất hiện ngang nhiên quậy phá làm mất đi tính linh thiêng của những lễ hội vinh danh những hành động yêu nước chống giặc ngoại xâm từ phương Bắc, cụ thể bọn xâm lược bá quyền gốc Hán (Tàu) giữ gìn và phát huy truyền thống quật cường chống ngoại xâm của dân Việt. Tình trạng thanh niên côn đồ quậy phá liên tục xảy ra tại lẽ hội khai ấn đền Trần Hưng Đạo với mức độ càng lúc càng tồi tệ gây đau lòng và nản chí trong dân chúng. Năm nay tình trạng quậy phá cướp giựt những lễ vật dùng tại lễ hội trở nên tồi tệ và cũng do bọn thanh niên đội lớp côn đồ gây ra, cụ thể tại lễ hội đền Gióng tại Sóc Sơn Hà Nội vào ngày 24/02/2015. 

Bọn thanh niên côn đồ quậy phá trong 
lễ hội tại đền Trần tại Nam Định năm 2014 

Bọn thanh niên côn đồ ngang nhiên hành sự t
rước mặt công an sắc phục tại lễ hội đền Gióng 

Báo chí đã viết nhiều và các vị học giả cũng lên tiếng phê phán tình trạng tồi tệ và sự biến tướng của các lễ hội, đặc biệt có nhiều phê phán và lên án tình trạng vô văn hóa của lớp thanh niên mà đáng lẽ họ phải là thành phần gương mẫu vì được học tập dưới mái trường xã hội chủ nghĩa và luôn luôn được rèn luyện và học tập đạo đức Hồ Chí Minh ngày từ lúc còn bé, được vào đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh và được kết nạp là đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam. 

Tại sao? 

Tại sao những thanh niên trẻ sinh ra trong môi trường cộng sản, được học tập và thấm nhuần cái gọi là tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh lại có những hành động mà chỉ bọn côn đồ vô học mới hành động? 

Có phải thực sự những thanh niên này đã mất đi lòng tự trọng, hành xử còn thua những tên du côn trong các băng đảng, không còn là người Việt Nam quan tâm đến tương lai và sự tồn vong của đất nước? 

Để trả lời phần nào những câu hỏi trên, chúng ta thử nhìn lại những việc gì xảy ra cho người dân cả nước trong những lần tưởng niệm trận hải chiến giữa chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa và bọn bành trường Tàu cộng tại quần đảo Hoàng Sa ngày 19/01/1974, lễ tưởng niệm chiến sĩ bộ đội hải quân nhân dân bị hải quân Tàu cộng thảm sát tại Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa ngày 14/03/1988, lễ tưởng niệm cuộc chiến tranh xâm lược đẫm máu tại toàn vùng biên giới phía Bắc chống lại bọn xâm lược Tàu cộng ngày 17/02/1979 giết hại hàng trăm ngàn bộ đội và thường dân. 

Tại những buổi lễ tưởng niệm này, tương tự như tại các lễ hội tưởng nhớ công ơn các bậc tiền nhân có công bảo vệ Tổ quốc chống giặc ngoại xâm từ phương Bắc (Tàu), bọn côn đồ tuổi đời chỉ đôi mươi cũng xuất hiện quậy phá, hành hung những người đến tham gia lễ tưởng niệm. Chúng ngang nhiên cướp vòng hoa, biểu ngữ ghi ơn và vinh danh những vị anh hùng tử sĩ đã xả thân bảo vệ đất nước, biển đảo. Điều lạ là chúng cũng ngang nhiên cướp phá trước mặt những công an sắc phục và còn được chính công an bảo vệ và đưa rước sau khi hoàn tất công tác phá hoại. 

Tại công viên tượng đài Lý Thái Tổ, tên côn đồ hành hung, 
cướp giật vòng hoa và được xe công an đưa đi 

Tại sao có sự trùng hợp giữa các lễ hội tưởng nhớ công ơn các bậc tiền nhân giữ nước và những buổi tưởng niệm những chiến sĩ đã xả thân bảo vệ biên cương biển đảo chống giặc Tàu phương Bắc, đó là sự xuất hiện của bọn công an giả dạng côn đồ mà người dân gọi chúng là “côn an” được chính công an bảo vệ, bảo kê. Chúng ngang nhiên quậy phá, gây bất mãn trong dân chúng, làm mất đi tính cách thiêng liêng của lễ hội, hạ nhục tư cách của thanh niên Việt Nam như là bọn côn đồ thảo khấu? 

Có phải đây là chủ đích của bọn bá quyền Bắc Kinh, thông qua bọn tay sai đã bán linh hồn cho giặc Tàu xâm lược, nhằm mục đích bôi nhọ và triệt hạ những lễ hội yêu nước chống ngoại xâm, những buổi lễ tưởng niệm trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974, cuộc thảm sát tại Gạc Ma Trường Sa năm 1988, chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979; cùng lúc bêu xấu thanh niên Việt Nam trước công luận và thế giới qua những hình ảnh ghi lại bọn côn an đội lớp côn đồ quậy phá và cướp bóc tại các lễ hội nhất là lễ hội vinh danh hành động hy sinh bảo vệ tổ quốc chống ngoại xâm? 

Câu hỏi cũng chính là câu trả lời. 

Thanh niên Việt Nam tưởng nhớ chiến sĩ hy sinh bảo vệ Tổ Quốc 
chống xâm lược Tàu trước sự cố tình im lặng của đảng CSVN 

Thanh niên Việt Nam dưới mọi thời đại là những người yêu nước nồng nàn, sẵn sàng đứng lên đáp lời sông núi đánh đuổi bọn bành trướng phương Bắc và tiêu diệt bọn tay sai đội lớp côn đồ, mãi quốc cầu vinh Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống của thời nay của chế độ cộng sản-xã hội chủ nghĩa Việt Nam. 

Ngày 02 tháng 03 năm 2015 




_________________________________


Tham khảo: 







Friday, February 27, 2015

Ban điều hành nhà máy điện hạt nhân Fukushima Nhật Bản đã giấu nhẹm nạn rò rỉ phóng xạ tại nhà máy điện hạt nhân trong gần một năm qua

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/02/ban-ieu-hanh-nha-may-ien-hat-nhan.html

Ban điều hành nhà máy điện hạt nhân Fukushima Nhật Bản đã giấu nhẹm nạn rò rỉ phóng xạ tại nhà máy điện hạt nhân trong gần một năm qua
 
Các ngư dân Nhật đã lên án tập đoàn Tokyo Electric Power Co (TEPCO), sau khi họ biết được tập đoàn này cố ý để cho các chất phóng xạ chết người tự do chảy xuống biển trong thời gian mười tháng qua. Điều hành của nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi bị sóng thần gây hư hại nặng nề vừa chính thức thừa nhận rằng một mương thoát nước đã cho phép nước bị nhiễm nặng chất phóng xạ tự do chảy ra biển, và thừa nhận rằng sự rò rỉ này lần đầu tiên được phát hiện từ tháng 5 năm 2014.

Các ngư dân Nhật đã bị choáng váng khi nghe lời thú nhận như vậy từ lãnh đạo tập đoàn TEPCO, họ lên tiếng bày tỏ sự thất vọng đối với công ty TEPCO, chính công ty này đã từng bị chỉ trích về công tác dọn dẹp những hư hại từ thảm họa nổ và nóng chảy các lò phản ứng hạt nhân Fukushima xảy ra cách đây bốn năm.

"Tôi không hiểu tại sao các ông (lãnh đạo TEPCO) đã cố tình giữ im lặng về sự rò rỉ này ngay cả khi các ông biết rõ về nó. Những ngư dân khai thác hải sản hoàn toàn đã bị choáng váng khi biết được tình trạng rò rỉ này," ông Masakazu Yabuki, giám đốc của các hợp tác xã hải sản vùng Iwaki nói.

Một viên chức quản lý của tập đoàn TEPCO biện minh vụ bưng bít, nói rằng công ty đã phát hiện sự rò rỉ trong một cuộc kiểm tra.

"Đây là một phần của một cuộc kiểm tra diễn ra thường xuyên, trong một lần kiểm tra chúng tôi phát hiện ra một vũng nước động bên trên tòa nhà chứa lò phản ứng hạt nhân số 2 có mức bức xạ nguyên tử cao, và vì nơi này cũng là một trong những nguồn nước phế thải của hệ thống thoát nước, chúng tôi đã quyết định phải lập tức báo cáo tất cả mọi thứ."

Một phát ngôn viên của tập đoàn TEPCO nói thêm rằng công ty đã không tiết lộ sự rò rỉ này vì mẫu nước biển lấy từ vùng biển xung quanh khu vực nhà máy cho thấy không có sư gia tăng đột biến của chất phóng xạ độc hại.

TEPCO phải nhận được sự cho phép của ngư dân để xả nguồn nước ngầm vào vùng biển bao quanh nhà máy.

Vào tháng 9 năm 2013, khi Tokyo đã được công bố là nước chủ nhà cho Thế vận hội mùa hè 2020, Thủ tướng Shinzo Abe của Nhật Bản đã hứa với Ủy ban Olympic quốc tế rằng tất cả các rò rỉ phóng xạ tại nhà máy điện hạt nhân bị sóng thần tàn phá là "trong tầm kiểm soát."

Chính phủ Nhật Bản cũng thông báo rằng TEPCO sẽ là nhà tài trợ chính của Thế vận hội năm 2020.

Trong khi đó, TEPCO cho rằng số lượng nước bị ô nhiễm phóng xạ đã được tự do rò rỉ ra Thái Bình Dương không vi phạm các quy định, và Cơ Quan Kiểm Soát Hạt Nhân (NRA) đã không phát hiện ra mức gia tăng đột biến của mức độ độc tố phóng xạ.

Trong tháng 3 năm 2011, nhà máy điện hạt nhân tại Fukushima Nhật Bản đã bị tàn phá bởi trận sóng thần do trận động đất gây ra, dẫn đến tai nạn nổ và nóng chảy của ba trong số sáu lò phản ứng hạt nhân của nhà máy. Bốn người bị thiệt mạng, 37 người bị thương và hai công nhân đã được đưa tới bệnh viện do bị phỏng bức xạ nguyên tử. Toàn bộ số người chết do trận động đất và sóng thần được ước tính là khoảng 20.000 người.

Ngày 28/02/2015

Nguồn:
 
Fukushima operator concealed radioactive leak for nearly a year by Staff Writers Tokyo, Japan (Sputnik) Feb 27, 2015
 
Tokyo Electric Power Co., TEPCO, has been slammed by fishermen, for knowingly allowing radioactive substances to flow freely into the sea for ten months. Operators of the tsunami-stricken Fukushima Daiichi nuclear plant admitted that a drainage ditch allowed highly-contaminated water to flow into the sea, and that the leak was first detected back in May 2014.Fishermen were shocked to hear such confession, voicing disappointment in the company that has been criticized for the cleanup of the Fukushima disaster that happened four years ago."I don't understand why you (TEPCO) kept silent about the leakage even though you knew about it. Fishery operators are absolutely shocked," Masakazu Yabuki, chief of the Iwaki fisheries cooperative said.A TEPCO officials justified the cover-up saying the company found out during an investigation."This was part of an ongoing investigation in which we discovered a water puddle with high levels of radiation on top of the Reactor No. 2 building, and because this also happens to be one of the sources for this drainage system, we decided to report everything all at once."A company spokesperson added that it did not disclosed the leak because samples from ocean water surrounding the area showed no substantial spikes of hazardous material.TEPCO had to get permission from the fishermen to dispose of groundwater in the surrounding ocean.In Sept. 2013, when Tokyo was announced to be the host country for 2020 Summer Olympics, Japan's Prime Minister Shinzo Abe promised the International Olympic Committee that all radiation leaks at the tsunami-ravaged plant were "under control."The Japanese government also announced that TEPCO would be the main sponsor of the 2020 Olympics.Meanwhile, TEPCO maintains that the contaminated water that has been freely leaking into the Pacific Ocean does not violate regulations and the Nuclear Regulation Authority (NRA) has not detected a spike in the level of toxins.In March 2011, the Fukushima I Nuclear Power Plant in Japan was hit by a massive earthquake-triggered tsunami that led to meltdown of three of the plant's six nuclear reactions. Four people were killed, 37 had physical injuries and two were taken to the hospital for radiation burns. The entire death toll from the earthquake and tsunami is estimated to be around 20,000.

Tái Ngộ Quỷ Môn Quan.

From Người Buôn Gió:

Đại Vệ Chí Dị - Tái Ngộ Quỷ Môn Quan.

Nước Vệ triều nhà Sản, năm thứ 70.

Vệ Kính Vương năm thứ tư.

Trăm Xanh tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên con đò, người lái đò mặt xanh như tàu lá, khuôn mặt dường như làm bằng đá, không có một nét cử động nào. Đôi cánh tay chèo mái đò lướt êm trên dòng sông đen thẫm nước chảy cuồn cuộn. Xung quanh là một khoảng âm u, nhờ ánh sáng của những con đom đóm bay quanh đò mà Trăm Xanh nhận ra mình đang ở một chỗ mà ông chưa đến bao giờ.

 Trấn tĩnh một lúc, ông nghe thấy văng vẳng bờ bên kia tiếng khóc của vợ con mình, nghe kỹ một lúc thấy lời ai oán về cuộc đời nghiệt ngã đã khiến số phận ông kết cục bi thảm. Tiếng khóc của vợ con xa dần, lúc được, lúc mất rồi mất hẳn. Trăm Xanh ngồi dậy, hỏi người lái đò.

- Đây là đâu rồi.?

Người lái đò không mở miệng, nhưng rõ ràng âm thanh từ phía người đó thoát ra gằn tiếng khô lạnh.

- sông Mê.

Trăm Xanh giật mình, lâu lắm rồi không ai nói với ông bằng giọng coi thường như vậy, có lẽ phải đến vài chục năm, khi ông mới bắt đầu gia nhập Sản Hội. Buổi kết nạp, tên bí thư chi bộ Sản cũng gằn giọng nhắc nhở ông phải tuyệt đối trung thành với Sản Hội, âm tiết câu nói của hắn cũng y như tên lái đò này. Mỗi điều hắn giỏi hơn tên lái đò là hắn nói tràng giang đại hải mà âm điệu cũng khô lạnh như tiếng đục đá, kém chăng là bọt mép hắn sùi ra, mắt long sòng sọc, chẳng giữ vẻ lanh lùng bất động như gã lái đò.

Vỗ trán nghĩ một lúc, Trăm Xanh biết mình đã rời khỏi cõi trần, trên đường đến cõi âm ty, đang bắt đầu đi qua con sông Mê. Qua con sông này là hồn không nhớ đường về nhập xác. Vậy là chết. Ông tự hỏi mình chết rồi mà vẫn ngủ mơ sao.? Mấy chục năm theo nhà Sản, thuyết học tân tiến từ những nhà lý luận cao siêu về chủ nghĩa duy vật, hiện thực. Làm gì có chuyện âm ty, địa ngục nào.

Đò kịch một tiếng làm ông thoát khỏi mớ hoài nghi chủ thuyết Sản để về thực tại, người lái đò vẫn giọng lạnh lùng.

- Trả tiền đò.

Trăm Xanh loay hoay sờ bên mình, từ khi làm quan trấn thủ đất Quảng đến này, rồi theo lệnh Vua ra kinh thành làm đại tướng quân Nội Chính, có bao giờ ông phải dùng đến tiền đâu. Ông đi đâu cũng có tuỳ tùng, trợ lý, ông cần gì tự chúng mang đến cho ông. Tiền nước Vệ thậm chí nhiều năm ông còn chả nhìn thấy. Ông định tháo cái đồng hồ Omega vỏ vàng khối đưa tên lái đò, đang loay hoay tháo thì tên lái đò gắt.

- Tiền đò người nhà nhét trong miệng chứ có ở tay đâu mà tìm đó.

Trăm Xanh thò tay vào miệng, không thấy đồng nào. Thì ra lúc khâm liệm, tay Đại Thần Nghị Chính Tổng Nhân Sự Tôn Dưa đã chỉ đạo không nhét tiền đò vào miệng ông. Hắn bảo làm thế là mê tín, không đúng tinh thần cách mạng khoa học hiện đại của nhà Sản. Cay đắng, Trăm Xanh đành tháo chiếc đồng hồ quý giá gắn bó nhiều năm đưa cho tên lái đò.

Gã lái đò nhìn Trăm Xanh luyến tiếc chiếc đồng hồ, bèn nói.

- Không có tiền thì thôi, ta chỉ hỏi vậy, năm ngoái có người qua đây, đã trả luôn cho người rồi.  Người lên bờ, cứ theo hướng đom đóm bay mà đi là đến chỗ của người.

Trăm Xanh cúi đầu cảm ơn, lên bờ lững lờ bước như chân dẫm vào mây, theo ánh đom đóm đến một cổng thành có đề ba chữ.

Quỷ Môn Quan.

Xanh dợm bước, tưởng mình nhầm chỗ, định lùi lại. Lính gác trông thấy chạy tới xốc nách nói.

- Đã đến đây rồi thì còn đường nào khác nữa mà đi.

Xanh giơ tay khua khua phân trần.

- Tôi là mệnh quan triều đình, lẽ nào vào nơi cửa quỷ sống.

Lính gác cười nhạt nói.

- Quan lại triều đình nhà Sản, chỉ có vài cửa này thôi. Không tin vào trạm tra sổ là biết.

Đến trạm gác, lính giở sổ, soi đuốc cho Xanh đọc. Sổ ghi rằng

Nguyễn Trăm Xanh, người đất Quảng,  năm 27 tuổi nhập Sản Hội, được làm quan 35 năm. Hơn 30 năm làm quan xứ Quảng, tính tình hà khắc , độc đoán phá mồ mả, làm hại chết giáo dân xứ Gò Dâu. Đính kèm đơn tố cáo của người bị hại. Gia sản do tham nhũng giàu nhất nhì miền Trung. Về công lao có được ghi nhận cải cách chính sách, tiện lợi cho dân, gần gũi bá tính, có nhiều công trạng mở mang đường sá, công trình công cộng, giáo dục, y tế có lợi cho dân. Công tội chưa định nặng nhẹ. Đưa vào phòng đợi, chờ ngày phán xét. Khi chưa đến ngày đó, miễn cho phải đeo gông, đóng cùm.

Lính gác mở cổng thành, dẫn Xanh đi xuống những bậc thang ướt đẫm rêu. Đến một khoảng trống thấy bao nhiêu tù nhân đang đeo gông, chân bị xiềng, trên đầu tù nhân nào cũng đội một hòn đá, to nhỏ tuỳ người. Lính gác bảo Xanh cứ đợi đây để tìm quản phòng đợi lấy chìa khoá. Xanh mỏi mệt, thấy đống đá to chất đó, hòn nào cũng ghi tên người, lựa được hòn to nhất không có tên ai mới đặt mình ngồi nghỉ.

Xanh xem đồng hồ, tính theo dương gian bấy giờ mới vừa hết Ngọ, đám tù được nghỉ, ngồi quanh sân. Xanh nhác thấy một kẻ quen quen, bèn lại gần chào. Kẻ ấy ngước đầu nhìn lên, Xanh nhận ra đó là Báu Mã. Xanh cứng lưỡi không biết nói gì ú ớ, Báu Mã thở dài.

- Rút cục thì cũng gặp ông ở đây, ông chậm mất mấy tháng .

Xanh thấy Mã nói giọng lành, nên cũng hết lo, mới cất lời.

- Sao ông biết tôi sẽ xuống đây chậm ?

Mã cười đau đớn.

- Tôi còn biết ông không có tiền đò nữa cơ.

Xanh điếng người giây lát, rồi vòng tay tạ Báu Mã.

- Tôi vì mệnh Vua, khiến ông thế này, thực là áy náy.

Báu Mã đỡ Xanh dậy an ủi.

- Tôi cũng vì phò Chúa mà ra nông nỗi này, đâu phải nguyên cớ chỉ do ông cả.

Xanh đưa tay sờ cái gông gỗ nghiến nặng trịch trên cổ Báu Mã hỏi.

- Sao ông đeo gông nặng thế này.

Báu Mã não nề.

- Tôi làm quan bộ Hình,  tính chất công việc chỉ làm điều ác , đâu có cơ hội ra những quyết sách làm điều tốt cho dân, ông cứ nhìn đống đá quanh đây mà xem, toàn cho quan bộ Hình nhà Sản hết cả đấy. Hòn đá tôi đội ban nãy mới là tính cái vụ đàn áp nông dân phủ Thiên Trường, cái gông này là tội lừa người lấy gan....còn các tội khác Diêm Vương chưa xét đến, cũng chỉ nay mai là thêm hình phạt nữa thôi.

Xanh ngẩn người thốt.

- Tôi hại đồng môn, giết giáo dân là theo luật lệ nhà Sản, có vua ban. Lẽ nào cũng phải chịu phạt.

Báu Mã cười nhếch mép.

- Tôi cũng theo chỉ dụ Chúa ban, nào có tự nghĩ ra đâu.

Xanh hoài nghi.

- Vua, Chúa là thiên mệnh trời ban, lẽ nào xuống chỉ , chúng ta phận quan lại làm theo, lại bị phạt.

Mã nghe tiếng kẻng báo, đứng dậy vòng tay cáo từ, lúc nhờ Xanh đặt hộ hòn đá lên đầu, Mã chỉ đống đá nói.

- Vua, Chúa tiếm ngôi, bất nhân, bất nghĩa. Trời nào cho thiên mệnh, cái hòn đá to ông ngồi là để Vua và Chúa ai xuống trước thì đội đấy.


Trăm Xanh chợt ngộ, hối hận khóc oà, ôm lấy Báu Mã nói.

- Chúng ta cả đời lầm lạc, theo phường bá đạo, để đến lúc này không biết kêu ai. Xin ông bỏ qua chuyện ngày xưa.

Mã nặng nhọc vì gông, xiềng, đá hổn hển trả lời.

- Tôi đã trả tiền đò cho ông rồi đấy thôi.

Fukushima operator concealed radioactive leak for nearly a year

http://www.terradaily.com/reports/Busted!_Fukushima_Operator_Concealed_Radioactive_Leak_for_Nearly_a_Year_999.html

Fukushima operator concealed radioactive leak for nearly a year by Staff Writers Tokyo, Japan (Sputnik) Feb 27, 2015


File image.
Tokyo Electric Power Co., TEPCO, has been slammed by fishermen, for knowingly allowing radioactive substances to flow freely into the sea for ten months. Operators of the tsunami-stricken Fukushima Daiichi nuclear plant admitted that a drainage ditch allowed highly-contaminated water to flow into the sea, and that the leak was first detected back in May 2014.Fishermen were shocked to hear such confession, voicing disappointment in the company that has been criticized for the cleanup of the Fukushima disaster that happened four years ago."I don't understand why you (TEPCO) kept silent about the leakage even though you knew about it. Fishery operators are absolutely shocked," Masakazu Yabuki, chief of the Iwaki fisheries cooperative said.A TEPCO officials justified the cover-up saying the company found out during an investigation."This was part of an ongoing investigation in which we discovered a water puddle with high levels of radiation on top of the Reactor No. 2 building, and because this also happens to be one of the sources for this drainage system, we decided to report everything all at once."A company spokesperson added that it did not disclosed the leak because samples from ocean water surrounding the area showed no substantial spikes of hazardous material.TEPCO had to get permission from the fishermen to dispose of groundwater in the surrounding ocean.In Sept. 2013, when Tokyo was announced to be the host country for 2020 Summer Olympics, Japan's Prime Minister Shinzo Abe promised the International Olympic Committee that all radiation leaks at the tsunami-ravaged plant were "under control."The Japanese government also announced that TEPCO would be the main sponsor of the 2020 Olympics.Meanwhile, TEPCO maintains that the contaminated water that has been freely leaking into the Pacific Ocean does not violate regulations and the Nuclear Regulation Authority (NRA) has not detected a spike in the level of toxins.In March 2011, the Fukushima I Nuclear Power Plant in Japan was hit by a massive earthquake-triggered tsunami that led to meltdown of three of the plant's six nuclear reactions. Four people were killed, 37 had physical injuries and two were taken to the hospital for radiation burns. The entire death toll from the earthquake and tsunami is estimated to be around 20,000.Source: Sputnik International

Monday, February 16, 2015

Chuyến hải hành trở về Biển Đông và lễ tưởng niệm chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa



Chuyến hải hành trở về Biển Đông và lễ tưởng niệm chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/02/chuyen-hai-hanh-tro-ve-bien-ong-va-le.html


Chuyến hải hành trở về Biển Đông và lễ tưởng niệm chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hy sinh trong trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa 01/1974

Nguyễn Hùng và gia đình (Danlambao) - Trong những ngày cuối của tháng Giêng 2015, chúng tôi tham gia chuyến đi du lịch trên một Tàu du lịch xuyên quốc gia (cruise ship). Hành trình ghé thăm các quốc gia nằm bao bọc Biển Đông gồm Việt Nam, Hồng Kông, Philippines, Mã Lai và Singapore.

Tại Việt Nam, tàu du lịch ghé cảng Cái Mẹt (Phú Mỹ) và cảng Chân Mây (Thừa Thiên).

Cách đây nhiều chục năm chúng tôi đã có một vài chuyến hải hành xuất phát từ một bến bải vô danh trong lòng đất nước, trên những chiếc thuyền cây mong manh, không đi du lịch mà phải rời bỏ quê hương xứ sở thân yêu để ra đi. 

Lần này là lần đầu tiên được đi trở lại trên Biển Đông bằng cách đi tàu thủy trên biển, đặc biệt là xuyên qua vùng biển từ Mã Lai Thái Lan và miền Nam Việt Nam từ vĩ tuyến 17. Dù cho được đi trên chiếc tàu du lịch với số lượng người trên 3000 nhưng trong lòng vẫn nao nao khi nhớ lại lúc ra đi trong vùng biển này trên chiếc thuyền cây mong manh và luôn gần kề với sự chết chóc.

Tàu du lịch chỉ cặp bến trong thời gian khoảng 10 giờ tại mỗi bến cảng. Sài Gòn là nơi chúng tôi trưởng thành, nên việc viếng thăm thắng cảnh Sài Gòn không phải là điều cần thiết.

Điều đặc biệt của chuyến hải hành này là thời gian của chuyến đi trùng hợp với thời gian xảy ra trận hải chiến Hoàng Sa giữa các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ quần đảo Hoàng Sa chống lại bọn xâm lược Tàu cộng cách đây 41 năm, ngày 19/01/1974.

Chúng tôi có ý định sẽ tiến hành thực hiện một lễ tưởng niệm đơn sơ để tưởng nhớ và ghi công ơn những chiến sĩ của quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng hy sinh trong trận hải chiến đánh đuổi bọn xâm lược Tàu cộng tại quần đảo Hoàng Sa. 

Để cho lễ tưởng niệm mang thêm ý nghĩa tình quê hương đất nước, chúng tôi đã cố gắng trong khả năng, thu góp những lễ vật cần thiết ngay tại Sài Gòn và thành phố Đà Nẵng chứ không mang theo từ nước ngoài, ngoài trừ lá cờ vàng Tổ Quốc và những lời tưởng niệm ghi công và nhớ ơn những anh hùng tử sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh tại Hoàng Sa.

Trong lần tàu cập cảng container Cái Mẹt, Phú Mỹ chúng tôi đi cùng đoàn khách du lịch về Sài Gòn. Chúng tôi đến viếng thăm khu tượng đài đức Trần Hưng Đạo, Thánh Tổ của binh chủng Hải Quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tại đây chúng tôi thu nhặt một số lượng đất dưới chân tượng đài. Sau đó chúng tôi đến khu vực chợ Sài Gòn tìm mua vài thước ribbon màu và vài ký trái cây Việt như chôm chôm, măng cụt…

Khi tàu cập bến cảng thứ nhì trong lộ trình di chuyển dọc theo bờ biển Việt Nam, cảng Chân Mây, chúng theo đoàn du khách nước ngoài đi thăm thành phố Đà Nẵng. Kết hợp với chuyến đi thăm viếng những thắng cảnh tại Đà Nẵng, chúng tôi tiếp tục thu nhặt cát tại bãi biển Mỹ Khê và mua một số lễ vật như nhang đèn tại chùa Linh Ứng, Sơn Trà, và mua thêm một vài loại hoa quả tại chợ Hàn cho lễ tưởng niệm sắp được thực hiện trên vùng Biển Đông khi tàu chạy ngang gần quần đảo Hoàng Sa.

Tàu rời cảng Chân Mây và tiếp tục chạy về hướng Hồng Kông. Vào thời điểm hừng đông ngày hôm sau, vị trí của tàu chạy gần quần đảo Hoàng Sa nhất, chúng tôi đã tiến hành thực hiện lễ tưởng niệm chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa anh dũng hy sinh trong trận hải chiến đánh đuổi bọn xâm lược Tàu cộng bảo vệ quần đảo Hoàng Sa ngày 19/01/1974.

Xin gởi đến bà con những hình ảnh ghi lại buổi lễ tưởng niệm này trên Biển Đông gần quần đảo Hoàng Sa, kỷ niệm 41 năm ngày quần đảo Hoàng Sa bị bọn xâm lược Tàu chiếm đóng.

Lòng quả cảm liều chết quên thân của các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa luôn luôn được toàn dân Việt tri ơn.

Nguyễn Hùng và gia đình
Ngày 15/02/2015

Sunday, February 15, 2015

Chơi để quên đi nghèo khó

Chơi để quên đi nghèo khó
GS Nguyễn Văn Tuấn
28-01-2015
 Ông Phan Đăng Long - Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội. Nguồn: báo Soha

Ông Phan Đăng Long – Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội. Nguồn: báo Soha
Thỉnh thoảng các quan chức tuyên giáo cũng có vài câu nói đáng chú ý. Ví dụ như trả lời câu hỏi về bắn pháo bông có lãng phí quá chăng, một vị quan chức tuyên giáo Hà Nội nói rằng bắn pháo bông là một cách phục vụ cho toàn dân chứ không phải chỉ cho người giàu có. Còn đối với người nghèo, vị này nói thêm rằng bắn pháo bông “giúp [người nghèo] quên đi cái nghèo, cái khó“. Bắn pháo bông nói cho cùng là một trò chơi. Câu nói của vị quan chức đó có thể hiểu rằng trò chơi giúp cho người nghèo khó quên đi thực tại của mình. Suy nghĩ của ông làm nhiều người ngạc nhiên.
Không ai có thể phủ nhận rằng ở VN mình có rất nhiều người nghèo. Nếu chỉ quanh quẩn ở Quận I Sài Gòn thì chắc ai cũng thấy VN bây giờ giàu có quá. Nhưng đó là ấn tượng “phồn hoa giả tạo” – mượn chữ của giới tuyên giáo ngày xưa. Thật vậy, chỉ cần 5 phút ra ngoài khu đó thì sẽ thấy một bức tranh hoàn toàn khác, rất Việt Nam và rất thật. Người dân bươn chãi để kiếm sống qua ngày. Trong khi có đại gia bỏ ra vài tỉ đồng để mua cái túi xách tay, thì 50% người dân phải sống với thu nhập 40,000 đồng/ngày. Đi về vùng quê sẽ thấy buồn hơn nữa. Những căn chòi xiêu vẹo, những đứa trẻ còi cọc, đen đúa, ở truồng, ánh mắt lơ láo trông thật thắt lòng. Chả thế mà có nhạc sĩ từng thốt lên câu “Bao năm giải phóng như thế này phải không anh”.
Câu hỏi đặt ra là những người nghèo khó đó có quên đi thực tại nếu họ xem bắn pháo bông? Nếu họ ở gần cầu Nhật Tân thì may ra (chỉ “may ra” thôi) họ có thể thấy pháo bông. Nhưng nếu họ ở xa cầu Nhật Tân thì làm sao họ có thể thấy mà quên đi cái nghèo của mình? Nhưng hãy giả định rằng 50% những người nghèo ở Hà Nội nhìn thấy pháo bông, và giả định một cách xa xỉ rằng những màu mè của pháo làm cho họ quên đi nỗi buồn nghèo khổ, thì sau đó là gì? Sau niềm vui khi được thấy pháo bông là gì? Dĩ nhiên, sau vài phút hân hoan, họ sẽ quay về với thực tế của cuộc sống: phải bươn chãi kiếm tiền nuôi con và nuôi chính bản thân họ. Pháo bông không làm cho họ giàu hơn đồng nào. Như vậy, bắn pháo bông đâu có giúp gì cho họ về lâu dài; nó chỉ là trò chơi đắt tiền của người có quyền có chức muốn chứng tỏ rằng Hà Nội là thủ đô, là niềm tự hào của cả nước. Xem ra, cách thức thể hiện đó tốn tiền quá. Ai tự hào thì tôi không biết, chứ chắc chắn một điều là 99.9% dân số VN không có dịp xem pháo bông Nhật Tân.
Cái câu nói “ru ngủ” người nghèo của vị quan tuyên giáo làm tôi nhớ đến chuyện xưa. Xưa kia, giới tuyên truyền thường hay lớn tiếng nói chuyện cao đạo rằng bọn Mĩ Ngụy chúng ra sức ru ngủ thanh niên miền Nam bằng cách tạo ra một nền văn hoá ham vui và lai căng. Họ nói rằng mấy phim ảnh và sách báo tràn lan ở miền Nam là chỉ nhằm ru ngủ và dẫn thanh niên đi tìm một lối thoát, lẩn trốn trước thời cuộc.
Xem ra những gì họ lớn tiếng phê phán miền Nam trước kia được lặp lại y chang và với cường độ cao hơn ngày nay. Ngày nay, bật tivi lên chúng ta chỉ thấy toàn là những phim tình cảm sướt mướt của Hàn Quốc, thậm chí của Tàu. Vào nhà sách thì thấy rất nhiều sách tử vi, bói toán, phong thuỷ, sách dịch từ mấy cuốn tiểu thuyết ba xu ở nước ngoài. Sách nghiêm chỉnh của các tác giả VN thì rất khó tìm. Hệ quả là thanh thiếu niên ngày nay chạy theo những cái bóng, cái mốt của Hàn và Tàu. Một Võ Tắc Thiên tàn ác và ghê rợn trở thành thần tượng của thanh niên VN, đến nỗi họ bắt chước cách ăn mặc và nói năng của mụ Võ. Thật khó tin vào mắt mình khi thấy cảnh tượng thiếu niên đứng chờ các ngôi sao nhạc của Hàn Quốc, và khóc như mưa khi được thần tượng họ … cầm tay! Tôi đoán những thanh thiếu niên này chẳng biết đất nước mình đang bị đe doạ bởi cái nước đã sản sinh ra cái mụ mà họ thần tượng. Họ cũng chẳng ý thức rằng VN bây giờ là một trong những nước nghèo trên thế giới và nợ nần chồng chất, và chỉ làm gia công cho người ta làm giàu.
Ai chịu trách nhiệm về sự sao lãng đó, nếu không là những du nhập các giá trị văn hoá lai căng từ ngoài? Đáng lí ra những người có trách nhiệm phải tìm cách để vực dậy tiềm năng của dân tộc, để gieo niềm tự hào văn hoá và lịch sử dân tộc, thì người ta lại đi tìm những biện pháp màu mè và xa hoa để xoa dịu, để làm quên đi thực tại nghèo khó trong vài phút. Phải công nhận rằng đó là một “biện pháp” vừa đắt tiền lại vừa tối dạ.
Nguồn: FB Que Diêm