Monday, May 4, 2015

Kỷ lục mới của ĐCSVN: Nguyễn Phú Trọng được xếp ngang hàng với Gurbanguly Berdimuhamedow, Kim Jong-un, Isayas Afewerki và Bashar al-Assad

https://sites.google.com/site/forumvietnam21/tiengviet/nqhs#03/05/2015-NguyenPhu
http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/05/nguyen-phu-trong-bi-bao-uc-xep-cung-voi.html

Nguyễn Phú Trọng được xếp ngang hàng với Gurbanguly Berdimuhamedow, Kim Jong-un, Isayas Afewerki và Bashar al-Assad

03/05/2015

Trần Việt (DĐVN21) - Nhân "Ngày Quốc Tế Tự Do Báo Chí" hôm nay, tờ báo Đức BILD hôm qua đã đăng một bài của ký giả Antje Schippmann với tựa đề "Ngày tự do báo chí thế giới - Những kẻ thù tệ hại nhất của Tự Do" (Welttag für freie Presse - Das sind die schlimmsten Feinde der Freiheit).
Bài báo viết: "Quyền tự do ngôn luận, tự do phát biểu ý kiến và tự do báo chí từ năm 1948 đã được khẳng định là những nhân quyền cơ bản. Nhưng hiện nay tình trạng trên toàn thế giới rất xấu.
"Ngày Quốc Tế Tự Do Báo Chí" (Chủ nhật 03/05/2015) là ngày toàn thế giới tưởng nhớ đến các nhà báo và blogger phải chấp nhận nguy hiểm đến tính mạng, bị đàn áp, cầm tù chỉ vì họ tranh đấu cho những điều mà họ coi là đương nhiên phải có. Theo tổ chức "Phóng Viên Không Biên Giới" tình trạng tại 20 quốc gia thật trầm trọng. 10 nước tệ hại nhất là Lào, Somalia, Iran, Sudan, Việt Nam, Trung Quốc, Syria, Turkmenistan, Bắc Triều Tiên và Eritrea.
Tác giả bài báo liệt kê lãnh tụ của 5 nước, bị gọi là "kẻ thù tệ hại nhất của Tự do", trong đó có Nguyễn Phú Trọng (Việt Nam), Gurbanguly Berdimuhamedow (Turkmenistan), Kim Jong-un (Bắc Triều Tiên), Isayas Afewerki (Eritrea), Bashar al-Assad (Syria) và viết về tình trạng ở các nước này.
Tình trạng tại Việt Nam được trình bày cùng với ảnh của Nguyễn Phú Trọng như sau: "Nguyễn Phú Trọng (Việt Nam): Ở nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, mặc dù theo hiến pháp có tự do ngôn luận, nhưng bất kỳ lời chỉ trích chính phủ nào cũng bị ngược đãi, các vấn đề về dân chủ và cải cách là điều cấm kỵ. Hiện nay hơn 30 blogger và hai nhà báo đã bị cầm tù, họ bị quy tội "lật đổ nhà nước". Dưới đây là ảnh cắt từ trang báo Bild (screenshot). - [deutsch]
H1 - BILD "Ngày Quốc Tế Tự Do Báo Chí"
H2 - BILD "Ngày Quốc Tế Tự Do Báo Chí"

NGƯỜI CHAM VÀ DỰ ÁN ĐIỆN HẠT NHÂN

https://sites.google.com/site/networksavevietnamsnature/5-bai-vo-lien-he/5-1-nang-luong-hat-nhan/b20150429-inrasara

NGƯỜI CHAM VÀ DỰ ÁN ĐIỆN HẠT NHÂNInrasara
1. Pangdurangga (gồm tỉnh Ninh Thuận và Bình Thuận ngày nay) là khu vực địa lí - lịch sử cực nam trong 4 khu vực thuộc vương quốc Champa cổ. Suốt chiều dài lịch sử đầy biến động của vương quốc, khu vực này luôn chịu thiệt. Về mọi mặt. Xa trung tâm văn hóa lớn là vùng Amaravati thời Champa hưng thịnh, nó ít được ưu ái; không biết bao lần bị đoàn quân Khmer xâm lăng mà dân Pangdurangga phải đơn thương chống cự, rồi sau đó khi vương quốc suy yếu, một mình Pangdurangga phải chịu trận để thay mặt cả dân tộc mà tồn tại. Tồn tại theo đúng tính cách của người Pangdurangga. Vị trí địa lí cùng hoàn cảnh sống buộc nó tự trang bị tinh thần độc lập. Tinh thần độc lập cùng sự đề kháng được tôi luyện thế hệ này qua thế hệ khác làm nên sức chịu đựng đến lì lợm.

Thế nên, vào thế kỉ XVII-XVIII, khi chúa Nguyễn sau đó là Tây Sơn chiếm hết Nha Trang rồi lòn xuống thu gọn cả miền đất phía Nam rộng lớn, Pangdurangga vẫn trụ vững. Mãi khi quyền tự trị này bị vi phạm nghiêm trọng bởi vua Minh Mạng, năm 1822, Po Cơng Can cùng quần thần bôn tẩu sang Campuchia, vùng đất này đổi chủ. Mười năm sau đó, hơn mươi cuộc nổi dậy lớn nhỏ khác nhau nổ ra, để cuối cùng bị dập tắt hoàn toàn vào năm 1834, Champa mới bị xóa tên hoàn toàn khỏi bản đồ thế giới.
Người Pangdurangga vẫn ở lại. Ở lại, chịu đựng và dung nạp tất cả cư dân Cham các nơi khác chạy loạn thiên di tới, thổi vào họ tinh thần Pangdurangga, tạo nên một cộng đồng cố kết, vừa đậm chất dân tộc vừa mang đặc trưng vùng miền. Quyết liệt và bao dung, ngang bướng mà vẫn nhún nhường, chính người Pangdurangga đã hóa giải và hòa giải hai tôn giáo từng đối kháng là Bà-la-môn và Islam để tạo nên “đạo Bà-ni” (Hồi giáo cũ) có một không hai trong lịch sử loài người.
Số liệu thống kê mới nhất vào tháng 3-2012, người Cham ở Ninh Thuận có 72.500 người. Nhớ, năm 1908, dân số Cham Ninh Thuận vỏn vẹn 6.000 người, để đúng một thế kỉ sau, con số tăng gấp 12 lần. Đói khát, họ vẫn làm lễ, đủ loại lễ hội. Đau khổ, họ vẫn ca hát, nhảy múa và làm thơ. Sống xen cư và cộng cư với người Kinh, họ nhanh chóng hòa đồng nhưng chưa bao giờ đánh mất tính cách Pangdurangga cũng như bản sắc độc đáo của văn hóa dân tộc.

2. Người Cham Ninh Thuận cư trú ở mảnh đất này hơn 2.000 năm, ở đó làng Caklaing có tên trên bia kí cổ có mặt hơn mười thế kỉ. Cho nên khu vực Ninh Thuận hiện còn tồn tại hơn trăm di tích văn hóa lịch sử. Ngoài ba đền tháp chính là: Tháp Po Rome, Tháp Po Klaung Girai và Tháp Hòa Lai, người Cham còn có cả trăm di tích văn hóa - tín ngưỡng khác đang được thờ phụng.
Ninh Thuận là mảnh đất cằn cỗi ít mưa nhất Việt Nam, “khó sống” hơn rất nhiều vùng miền khác, dẫu vậy cộng đồng dân tộc bản địa này chưa bao giờ có ý định dời đi, vĩnh viễn. Cả khi trải qua bao nhiêu thiên tai (hạn hán, dịch…), họ tạm lánh đi, và luôn luôn trở lại. Với mảnh đất và với tháp thiêng. “Ngu ngốc, ngang bướng” và kiêu hãnh, nhưng họ lại là cộng đồng yêu tri thức và rất lành. Tháng 4-1975, sau vài phản kháng cục bộ bởi biến động của lịch sử xã hội, ở cộng đồng Cham chưa bao giờ xảy ra xung đột mang tính dân tộc với người Kinh, nói chi việc nảy ra ý định “đòi nước” hay “phục quốc”.

Đang yên đang lành thế, đột ngột ngày 25-11-2009, Vnexpress.net đưa tin: Quốc hội Việt Nam thông qua Dự án Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận.

Cả xã hội Cham bàng hoàng. Càng bàng hoàng hơn khi 15 tháng sau đó tin thảm họa hạt nhân Fukushima từ Nhật Bản bay tới, phủ khói đên u ám lên tâm hồn người Cham.

3. Người Cham đã có phản ứng.

Ngày 15-3-2012, tôi đã thử mở cuộc “đối thoại với độc giả Cham xung quanh dự án Nhà máy Điện Hạt nhân ở Ninh Thuận” đăng trên Inrasara.com. Cuộc thảo luận kì 1 với tiêu đề “Người Cham nghĩ gì về Dự án Điện hạt nhân?”, kì 2 là: “Trí thức Cham nghĩ gì về Dự án ĐHN?”.
“Người Cham Ninh Thuận cư trú ở mảnh đất này trên 2.000 năm, với một nửa dân số trên toàn đất nước Việt Nam, hơn nữa đây còn là nơi hội tụ hơn trăm điểm tôn giáo - tín ngưỡng đang được thờ phụng. Khi có họa hạt nhân, 30km bán kính bao gồm cả 3 cụm tháp thiêng sẽ thuộc vùng cấm. Không ai dám lai vãng, tháp sẽ thành tháp hoang, và Kut, Ghur cũng sẽ thành hoang!… Điều cần nhấn mạnh là cộng đồng Cham, mỗi sáng thức dậy nhìn thấy Nhà máy Điện hạt nhân đang chạy, lo lắng cho tương lai bấp bênh - hỏi làm sao họ có thể an cư lạc nghiệp”.
Sau đó, hơn mươi bài viết của nhà văn và trí thức, sinh viên Cham như: Trà Vigia, Đồng Chuông Tử, Chay Mala, Palei Krong, Chay Dalim, Paka Jatrang… cùng trăm ý kiến phản hồi khác nêu lên sự lo lắng, bức xúc của cộng đồng:
“… việc trưng cầu dân ý cần được nêu ra trước nhất. Nhưng làm sao kết quả của trưng cầu dân ý khả tín nhất? Thứ nhất, cơ quan hữu quan cần cung cấp đầy đủ thông tin về dự án tới đồng bào; thứ hai, cho bà con hiểu rõ về ý thức dân chủ, về quyền tự quyết của một công dân trách nhiệm; cuối cùng là tạo không khí cởi mở để người Cham và dân Ninh Thuận có thể thể hiện chính kiến của mình mà không vướng một trở ngại nào bất kì.”
Thế nên khi ngày 14-5-2012, Kháng thư về Dự án Điện hạt nhân của ba nhà trí thức: Nguyễn Thế Hùng - Nguyễn Xuân Diện - Nguyễn Hùng lên mạng Boxit.vn, người Cham sau vài hoảng loạn hay chần chừ, đã nhập cuộc bình tĩnh hơn. Họ không ngại kí tên vào Kháng thư đó. Lưu Văn viết trên Inrasara.com:
“20 ngày tính từ ngày 14-5 đến cuối ngày 4-6-2012, từ khi bức Kháng thư về ĐHN kêu gọi chữ ký được gửi đi các nơi. Trong số 621 người ký vào Kháng thư, cộng đồng cư dân tỉnh Ninh Thuận và bà con Cham có được 68 chữ ký/ 69.000 người; trong khi người Kinh Ninh Thuận chỉ vỏn vẹn 6 chữ kí/ 574.000 người”.
Độc giả Cham này nhận định, trong khi bà con Cham cảm nghe bất an lan rộng thì hầu như người dân tộc anh em của họ - đồng bào Kinh Ninh Thuận như không hay không biết chuyện gì đang xảy ra, sắp xảy ra. Người Cham có sợ không? - Chắc chắn là có. Vậy tại sao họ dám kí? Người Kinh có sợ không? - Cũng có. Nhưng tại sao?…

Người Kinh có thành ngữ: “[nơi] chôn nhau cắt rốn” để chỉ quê cha đất tổ. Người Cham hơi khác, họ nói: “[nơi] chôn nhau đặt viên gạch” (Dar thauk ppadauk kiak). Chôn nhau thì chỉ mới liên quan đến máu mủ, còn “đặt viên gạch” [dựng tháp] là đặt nền móng cho đời sống tâm linh.

Bimong (tháp) là biểu tượng tâm linh của dân tộc Cham. Ở đâu có cộng đồng Cham là ở đó có tháp. Tháp, để người Cham cúng tế, thờ phượng. Cho nên hai khu tháp Po Klaung Girai và Po Rome có vị trí tối thượng trong đời sống tâm linh Cham ở Ninh Thuận là điều miễn bàn. Sau bimong là các danauk (đền) được dựng lên để thờ phượng các vị anh hùng liệt nữ hay thần làng,... Tiếp đó là ghur, kut

Năm 2014, Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận I dự kiến khởi công xây dựng tại thôn Vĩnh Trường thuộc xã Phước Dinh, huyện Ninh Phước, một vị trí phủ sóng phóng xạ lên hầu hết làng trong Cham khu vực, nếu xảy ra sự cố, sẽ tác động nghiêm trọng và toàn diện đến đời sống cư dân Cham trong vùng. Hãy tưởng tượng một ngày nào đó, khi sự cố hạt nhân xảy ra, tất cả người Cham được dời đi – vùng đất ngàn đời kia bị bỏ lại, với tháp thiêng cùng hàng trăm đền, kut, ghur khác! Cho nên, dù đã trải bao thiên tai dịch họa, từng chịu đựng mênh mông bất công và đau khổ, và dù lì lợm, ngang bướng hay kiêu hãnh tới đâu, sẽ không có bất kì người Cham Pangdurangga nào tưởng tượng nổi hiện tượng đó sẽ xảy đến với mình khi họ còn mở mắt nhìn ánh mặt trới mỗi sớm mai.

4. Người Cham phản ứng và hi vọng…

Nhà trưng bày Văn hóa Cham Inrahani vừa được tôi dựng lên ở làng Caklaing vào năm 2010 được xem là “một cách khiêm tốn để níu người Cham ở lại với đất”. Cạnh đó, tháng 4-2012, tôi cũng hoàn thành tiểu thuyết Tcherfunith. Báo Thể thao & Văn hóa, ngày 4-6-2012 đưa tin:
“Inrasara vừa hoàn thành tiểu thuyết ‘hạt nhân’”: “Với cái tên rất khó nhớ, tiểu thuyết Tcherfunith của Inrasara là một chữ viết tắt kết từ Tchernobyl + Fukushima + Ninh Thuận. Là nhà nghiên cứu, nhà thơ bỏ nhiều tâm huyết với văn hóa - văn minh Cham, tiểu thuyết này được khởi viết từ khi dự án nhà máy điện hạt nhân rục rịch ở tỉnh Ninh Thuận”.
Cuối cùng, khi ngày 23-8-2013, qua tác động của tuyên truyền một chiều, một người Cham: ông Báo Văn Trò đã khẳng định là Điện hạt nhân an toàn tuyệt đối; rồi một người Kinh khác là ông Ngô Khắc Cần - Hội trưởng Hội Người Cao Tuổi tại địa phương dự án Thái An - sau chuyến đi Nhật tham quan nhà máy ĐHN, đã nói với bà con rằng chỉ “nguyên tử” mới nổ, chứ điện hạt nhân thì an toàn, thì người Cham hoàn toàn mất tin tưởng.

Dẫu sao ngay sau đó, ngày 16-1-2014, báo Tuổi trẻ đưa tin nóng là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố “Hoãn khởi công nhà máy điện nguyên tử tới năm 2020”, bà con Cham mới thở phào. Như thể họ vừa trút xuống khỏi đầu cái thúng sỏi đầy vun, suốt bốn năm qua. Thở phào, vì rằng họ hi vọng nỗi “hoãn” kia sẽ kéo dài bảy năm, mười năm và hơn thế nữa cho tới khi các nhà bác học tìm ra một loại năng lượng sạch thay thế năng lượng hạt nhân, rằng nếu chưa, thì “không đạt không làm” (nguyên văn của Thủ tướng) ; và rằng Po Yang Cham sẽ không nỡ bỏ mặc cho con dân mình bị xua đuổi lần nữa, lần cuối cùng trong định mệnh bi đát của họ.

Sài Gòn, 7-3-2014.


Chú thích:
Hiện tại, người Cham ở Ninh Thuận sống tập trung trong 27 làng, trong đó: 22 làng thuộc huyện Ninh Phước, 3 làng thuộc Ninh Hải, 1 thuộc Ninh Sơn và 1 thuộc TP Phan Rang - Tháp Chàm.  Thành Tín (Cwah Patih, xã Phước Hải, huyện Ninh Phước): cách Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận 6 km; 4.600 người - 800 hộ
  1.   Tuấn Tú (Katuh, xã An Hải) 8 km; 2.100 người - 328 hộ
  2.   Nghĩa Lập (Ia Li-u & Ia Binguk, xã Phước Nam) 7 km; 2.257 người - 312 hộ
  3.   Văn Lâm (Ram, xã Phước Nam) 10 km; 7.200 người – 1.424 hộ
  4.   Nho Lâm (Ram Kia, xã Phước Nam) 13 km; 1.577 người – 360 hộ
  5.   Hiếu Thiện (Palau, xã Phước Ninh) 17 km; 2.270 người
  6.   Vụ Bổn (Pabhan, xã Phước Ninh) 18 km; 3.100 người
  7.   Chung Mỹ (Bal Caung, thị trấn Phước Dân) 11 km; 2.150 người
  8.   Mỹ Nghiệp (Caklaing, thị trấn Phước Dân) 11 km; 3.606 người – 664 hộ
  9.   Bàu Trúc (Hamu Crauk, thị trấn Phước Dân) 12 km; 2.700 người
  10.   Hữu Đức (Hamu Tanran, xã Phước Hữu) 16 km; 6.800 người
  11.   Tân Đức (Hamu Tanran Biruw, xã Phước Hữu) 17 km; 1.400 người
  12.   Thành Đức (Bblang Kathaih, xã Phước Hữu) 16 km; 1.350 người
  13.   Hậu Sanh (Thon, xã Phước Hữu) 17 km; 2.300 người
  14.   Như Bình (Padra, xã Phước Thái) 20 km; 1.780 người - 333 hộ
  15.   Như Ngọc (Cakhauk, xã Phước Thái) 21 km; 1.480 người - 282 hộ
  16.   Hoài Trung (Bauh Bini, xã Phước Thái) 24 km; 2.102 người - 333 hộ
  17.   Hoài Ni (Bauh Bini Biruw, xã Phước Thái) 24 km; 2.002 người - 325 hộ
  18.   Chất Thường (Bauh Dana, Phước Hậu) 22 km; 2.250 người - 500 hộ
  19.   Hiếu Lễ (Cauk, xã Phước Hậu) 20 km; 3.200 người - 600 hộ
  20.   Phước Đồng (Bblang Kacak, xã Phước Hậu) 19 km; 2.400 người - 520 hộ
  21.   Phú Nhuận (Bauh Dơng, Phước Thuận) 22 km; 2.000 người
  22.   Thành Ý (Tabơng, TP Phan Rang-TC); 21 km; 1.900 người
  23.   An Nhơn (Pabblap, xã Xuân Hải, huyện Ninh Hải) 26 km; 2.100 người
  24.   Phước Nhơn (Pabblap Biruw, xã Xuân Hải) 28 km; 4.200 người
  25.   Bính Nghĩa (Bal Riya, xã Phương Hải) 30 km; 2.200 người
  26.   Lương Tri (Cang, huyện Ninh Sơn) 30 km; 1.800 người (450 hộ).

Sunday, May 3, 2015

Dân tộc Chăm trước sự hăm dọa của lò điện hạt nhân

http://www.tinparis.net/thoisu13/VietNam_DanTocChamNhamaydienhatnhan.pdf
 
Dân tộc Chăm trước sự hăm dọa của lò điện hạt nhân
Written by BBT Champaka.info

Friday, 08 March 2013 10:39
 
 
Champa là vương quốc ra đời ở miền trung Việt Nam vào thế kỷ thứ

2, có một chiều dài của lịch sử và nền văn minh cao độ, nhưng bị

xóa bỏ trên bản đồ vào năm 1832 trước cuộc Nam Tiến của dân tộc

Việt. Sau 8 thế kỷ chiến tranh tương tàn, dân tộc Chăm hoàn toàn bị

tiêu diệt để rồi người ta không tìm thấy một bóng dáng người Chăm

nào còn sống xót từ tỉnh Quảng Bình đến vịnh Cam Ranh.

Hôm nay, dân tộc Chăm chỉ còn sống xót chưa đầy 100 ngàn người

trong hai tỉnh Ninh Thuận và Bình Thuận, một tập thể vô sản đang

lâm vào cảnh nghèo đói và khốn cùng, vì không còn đất đai để canh

tác và không công ăn việc làm, một cộng đồng không tổ chức, không nhà lãnh đạo và cũng không có định hướng tương lai.

Sau 8 thế kỷ đương đầu bằng xương máu với cuộc Nam Tiến, người Chăm hôm nay phải gánh thêm mối lo âu, không

phải là sự cơ cực đói khát hàng ngày mà là lò điện hạt nhân sắp xây dựng ở tỉnh Ninh Thuận, quê hương thân thương của

dân tộc này.

Đối với dân tộc Chăm, lò điện hạt nhân ở Ninh Thuận trở thành mối nguy cơ cho sự sống còn của họ, đã làm đảo lộn cả

hệ thống tâm linh của dân tộc này từ mấy năm qua. Dân tộc Chăm có lý do để bày tỏ sự lo âu của họ. Cộng Hòa Sô Viết là

quốc gia tân tiến chuyên chế tạo lò điện hạt nhân, nhưng cũng không né tránh thảm họa của lò hạt nhân Tchernobyl bị nổ

vào ngày 26-4-1986 đã gây ra hơn 200 000 người bị nhiểm độc. Nhật Bản là quốc gia tân tiến thứ hai chuyên xây dựng lò

điện hạt nhân, nhưng cũng bất lực trước sống thần vào tháng 11 năm 1911 đã làm bùng nổ lò hạt nhân tại Fukushima,

gây ra bao thiệt hại về nhân mạng và môi trường thiên nhiên cho dân tộc Nhật.

Chính vì sự tàn phá khủng khiếp của lò hạt nhân mà nhiều quốc gia tân tiến trên thế giới đang tìm cách hủy bỏ chương

trình hạt nhân, trong khi đó Việt Nam vẩn còn nằm trong danh sách của quốc gia chậm tiến trên thế giới lại chủ trương xây

dựng lò điện hạt nhân trên lãnh thổ của mình, mặc dù Việt Nam luôn luôn quảng cáo năng lực điện của Việt Nam quá thừa

để rồi đem bán cho nước Lào và Campuchia.

Phải công nhận rằng, Việt Nam là quốc gia duy nhất trong khu vực Đông Nam Á chủ trương xây lò điện hạt nhân. Đây là

chiến lược mang màu sắc chính trị nhằm phô trương quyền lực thống trị của mình hơn là chính sách mang tính cách kinh

tế nhằm giải quyết vấn đề thiếu năng lực điện để cung cấp cho nhu cầu kỷ nghệ của mình, vì Việt Nam chưa biết làm xe

đạp và cũng chưa biết chế tạo xe con như quốc gia Mã Lai hôm nay.

Nhìn qua qua mức phát triển kinh tế, Viêt Nam vẩn là quốc gia nghèo khó và chậm tiến trong khu vực Đông Nam Á. Mối thu

nhập từng đầu người của Việt Nam hôm nay chưa đầy 3300 đo la một năm (vào khoảng 66 triệu đồng), tức là tương

đương với môt tháng lương của người làm nghề quét đường ở Nhật Bản, trong khi đó Singapor đã lên tới 60 000 đo la

(vào khoảng 1 tỷ 200 triệu đồng Việt Nam); Mã Lai: 15 800 đo la (316 triệu đồng), Thái Lan: 9700 đo la (194 triệu đồng),

nhưng ba quốc gia này không bao nghĩ đến xây lò điện hạt nhân trên lãnh thổ của họ.

Nói về chương trình giáo dục, Việt Nam vẩn là quốc gia có nền giáo dục chậm tiến, không thể đem ra so sánh với bất cứ

quốc gia tân tiến nào trên thế giới, để rồi Thanh Trúc, phóng viên của đài phát thanh Á Châu Tự Do phải than van vào ngày
 
 

17-2-2013 rằng (xin bấm vào đây để xem bài viết): Nhiều tiến sĩ nhưng ít công trình nghiên cứu.




Tại Việt Nam hôm nay, hầu hết sinh viên không ai biết nói tiếng Anh tiếng Pháp, chưa nói đến tiếng Nhật tiếng Nga, trong

khi đó Singapor và Mã Lai là hai quốc gia có nền giáo dục song ngữ (học tiếng Anh kể từ lớp mẫu giáo) và chương trình

giáo dục tại đại học của họ có bằng cấp tương đương với các đại học ở Anh Quốc, Hoa Kỳ, v,v. Chỉ cần vài phút, Singapor

và Mã Lai có thể cung cấp hàng ngàn chuyên gia nói tiếng Anh thông thạo, có trình độ học vấn chuyên ngành, như kỷ sư,

bác sĩ, luật sư, v.v. tương đương với chuyên gia người Anh và người Mỹ. Nhưng hai quốc gia này vẫn chưa nghĩ đến xây

dựng lò điện hạt nhân, không phải là họ thiếu tiền hay không có chuyên gia hạt nhân, mà là chưa tìm ra giải pháp để giải

quyết mối đe dọa khủng khiếp, một khi lò điện hạt nhân bị nổ.
 
 

Ngày 5-3-2013, đọc qua bài viết của đăng trên mạng Web đài VOA của Hoa Kỳ với tựa đề (xin bấm vào): Việt Nam chuẩn bị

2.000 nhân viên cho dự án điện hạt nhân, dân tộc Chăm càng thêm khiếp sợ, vì Việt Nam lúc này chỉ đang ở trong tình




trạng huấn luyện nhân viên để điều hành lò hạt nhân.
  
08/03/13 Dân tộc Chăm trước sự hâm dọa của lò điện hạt nhân

www.champaka.info/index.php?view=article&catid=45%3Aquandiemxahoi&id=739%3Adantoc&tmpl=component&print=1&layout=default&page=&option=com… 2/4
 

Theo đài VOA, Việt Nam dự trù đưa 2.000 kỹ sư và công nhân sang huấn luyện ở Nga và Nhật vào năm tới để chuẩn bị cho




dự án nhà máy điện hạt nhân đầu tiên. Báo chí trích lời ông Lê Văn Tốn, một viên chức cao cấp của Tổng Công ty Sông Đà,

nói rằng số nhân viên vừa kể sẽ là lực lượng nòng cốt của Việt Nam tham gia cùng các công ty nước ngoài xây dựng các tổ

máy của nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận 1 và Ninh Thuận 2 trong những năm tới.

Tháng 2 vừa qua, công ty Sông Đà đã ký một hợp đồng với công ty NIAEP của Nga để đưa một số công nhân đầu tiên cùng

tham gia xây dựng Nhà máy điện hạt nhân Rostov của Nga.Theo kế hoạch của chính phủ ở Hà Nội, Việt Nam sẽ xây dựng

13 tổ máy điện hạt nhân vào năm 2030 với công suất 15.000 mega watt, chiếm 10% tổng công suất nguồn điện.

*

Dân tộc Chăm hôm nay có lý do để lo sợ trước sức tàn phá của lò điện hạt nhận tại tỉnh Ninh Thuận. Vì rằng Việt Nam

chưa biết bảo quản lò hạt nhân để rồi hôm nay chính quyền Hà Nội phải gởi 2000 người sang Nga và Nhật để học hỏi.

Tiếc rằng danh sách 2000 người này không phải là chuyên gia về hạt nhân, không biết nói tiếng Nga và tiếng Nhật, mà có

thể chỉ là những thành phần con ông cháu cha sang Nga và Nhật cho có lệ để lấy bằng cấp. Kể từ đó, người Chăm càng

nghi thêm là họ sẽ bị tiêu diệt trong cốc lác, một khi lò điện hạt nhân Ninh Thuận bị trục trặc vì lý do kỷ thuật, vỉ những

người được sang đào tạo ở Nga và Nhật chỉ là thành phần đi học cho có lệ, cũng như bao nhà tiến sĩ ở Việt Nam không

cần đi học, nhưng đã có học vị trong tay mà báo chí Việt Nam đã từng lên tiếng.

Trong suốt 8 thế kỷ chiến tranh chống lại cuộc Nam Tiến, dân tộc Chăm đã bị tiêu diệt bằng những súng đạn mang tách

cách cổ điển. Hôm nay, dân tộc Chăm sẽ bị tiêu diệt lần cuối cùng bằng một loại vũ khí tối tân hơn, đó là lò điện hạt nhân ở

Ninh Thuận.
 
 
Đây là hậu quả của lò điện hạt nhân Tchernobyl

Có chăng nhà nước Việt Nam muốn dân tộc Chăm bị hóa thai như vụ nổ ở Tchernobyl vào năm 1986
 
 



 
 

Saturday, May 2, 2015

Hướng tới Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận : đồng nghĩa với hướng tới diệt vong

Vài lời góp ý:

Chỉ với nhà máy nhiệt điện dùng than đá do Tàu xây tại Vĩnh Tân cách Phan Rang chừng 30 Km vừa hoạt động đã gây ô nhiễm trầm trọng khắp một vùng rộng lớn mà bọn quan chức trong vùng lại ăn chia với bọn lợi ích của nhà máy điện này làm lơ và chỉ ló mắt khi người dân trong vùng biểu tình phản đối, bị đàn áp tàn độc bời bọn tay sai CSCĐ. Bọn quan chức đảng CSVN từ trung ương đến địa phương cho đàn em ra hứa cuội là "khắc phục trong 10 ngày", lời hứa gian dối của bọn quan chức và bọn điều hành chạy nhà máy gây bệnh tật và chết chóc cho hàng ngàn hàng vạn người dân sống trong vùng có nhà máy điện than này.
Ô nhiễm khói tro bụi than từ nhà máy điện than thì mắt thường còn thấy, mủi còn ngửi được nhưng với phóng xạ nguyên tử thi không mùi không vị không thấy. Nghỉ đến việc này mà lo không chỉ cho vùng Phan Rang mà cả tỉnh Ninh Thuận và ngay cà các tỉnh lân cận như Khánh Hòa, Bình Thuận ...sẽ ra sao khi nhà mày điện diệt chủng này vẫn bị bọn đảng csvn và bè lủ lợi ích TB đỏ ngoan cố xây dựng.
Mong cho VN sớm thay đổi thể chế đề người dân có thực uqyền quyết định cho tương lai của mình và các dự án có liên quan đến sinh mạng của hàng trăm ngàn hàng triệu người dân vô tội.
Nguyễn Hùng

http://vietnamnet.vn/vn/khoa-hoc/230221/huong-toi-nha-may-dien-hat-nhan-ninh-thuan.html
http://sobn.ninhthuan.gov.vn/library/tabid/267/postid/2276/Huong-toi-Nha-may-Dien-hat-nhan-Ninh-Thuan.aspx

Hướng tới Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận
 
Chuyên mục: Kinh tế
Ngày đăng: 03/04/2015
Vừa bước vào năm mới 2015 đã diễn ra những hoạt động liên tiếp mở đầu thời kỳ chuẩn bị hướng tới xây dựng nhà máy điện hạt nhân thứ nhất của Việt Nam.
 Hoãn khởi công nhà máy Ninh Thuận
Hầu như mọi người đều biết, việc khởi công Dự án xây dựng Nhà máy điện hạt nhân (NMĐHN) Ninh Thuận đã phải hoãn lại. Sự kiện này đã được chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng báo tin chính thức từ đầu năm trước, vào ngày 15/1/2014, tại lễ tổng kết năm của tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN).
Thủ tướng còn cho biết là việc khởi công có thể sẽ phải hoãn đến năm 2020, trong lúc dự kiến trước đây vào năm đó sẽ hoàn thành việc xây dựng và đưa tổ máy đầu tiên của nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận 1 vào vận hành với công suất 1.000 MW (Mêga-oat).
điện hạt nhân, Việt Nam, Ninh Thuận, nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận, khởi công
Hai địa điểm dự định xây dựng hai nhà máy điện hạt nhân ở Ninh Thuận.
Cũng theo dự kiến trước đây, sau Nhà máy Điện hạt nhân Ninh Thuận 1 sẽ là Ninh Thuận 2. Trong đó, công nghệ và đầu tư cho nhà máy Ninh Thuận 1 nhận từ nước Nga và cho nhà máy Ninh Thuận 2 sẽ từ Nhật Bản.
Do vậy, cùng với sự trì hoãn kế hoạch khởi công xây dựng các nhà máy điện hạt nhân nói trên, tiến độ của các khâu chuẩn bị cần thiết trong quy hoạch đã phải xê dịch chậm lại.
Các bước chuẩn bị đã được tái khởi động
Thời gian từ nay đến thời điểm khởi công động thổ xây dựng nhà máy theo kế hoạch mới không còn xa nữa. Vì vậy, từ chính phủ đến các bộ và các cơ quan chuyên ngành liên quan bước vào năm mới 2015 đã có những hoạt động nhộn nhịp.
Câu hỏi đầu tiên và quan trọng vào hàng đầu là sự khẳng định địa điểm của hai nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của Việt Nam. Để khẳng định vấn đề quan trọng này, mới đây, trong các ngày 19-20/3/2015, tại Hà Nội đã tổ chức một cuộc Hội thảo khoa học quốc gia để nghe các báo cáo kết quả nghiên cứu của các chuyên gia Việt Nam về địa điểm nhà máy điện hạt nhân (NMĐHN) Ninh Thuận 1 và 2.
điện hạt nhân, Việt Nam, Ninh Thuận, nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận, khởi công
Mô hình các nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của Việt Nam
Từ nước ngoài, đến tham dự có các vị khách quốc tế đến từ Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA), Hoa Kỳ, Nga, Nhật Bản. Ở trong nước, ngoài vị Thứ trưởng Bộ Khoa học & Công nghệ, có mặt các các nhà quản lý, nhà khoa học đến từ Ban chỉ đạo nhà nước Dự án điện hạt nhân Ninh Thuận, Tổng Cục năng lượng của Bộ Công thương, nhiều tổng cục, cục và hội, các viện khoa học chuyên ngành liên quan….
Tại Hội thảo, Thứ trưởng Trần Việt Thanh thông báo, hiện nay cả 2 tư vấn Nga và Nhật đã hoàn thành công tác khảo sát, nghiên cứu các địa điểm dự kiến xây dựng NMĐHN Ninh Thuận 1 và 2, và đã nộp Báo cáo Phân tích an toàn và Hồ sơ Phê duyệt địa điểm lên Cục An toàn Bức xạ và Hạt nhân (ATBXHN). Ngoài ra, các nhà khoa học Việt Nam đã triển khai các đề tài độc lập cấp nhà nước về địa điểm dự kiến xây dựng NMĐHN Ninh Thuận 1 và 2 nhằm đưa ra những nghiên cứu độc lập của mình về các vấn đề đang đặt ra đối với các địa điểm dự kiến, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến động đất, đứt gãy hoạt động và sóng thần.
 
 
Sự điều chỉnh bản Báo cáo Phân tích an toàn và Hồ sơ Phê duyệt địa điểm đã và đang diễn ra nhưng đất Ninh Thuận chắc vẫn là đất lành cho các nhà máy điện hạt nhân đầu tiên Việt Nam.
Liên quan đến các địa phương có địa điểm xây dựng NMĐHN này, trước đó, sáng 9/3/2015, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã chủ trì cuộc họp xem xét cơ chế hỗ trợ đầu tư xây dựng hạ tầng tỉnh Ninh Thuận nhằm góp phần phát triển kinh tế-xã hội, ổn định đời sống nhân dân vùng chịu ảnh hưởng của việc xây dựng Nhà máy điện hạt nhân.
Việc đào tạo nhân lực các loại cho việc xây dựng và vận hành nhà máy điện hạt nhân là một lĩnh vực lớn và cần đi trước một bước của các dự án nhà máy điện hạt nhân, đặc biệt là các nhà máy đầu tiên.
Và về vấn đề này, từ cuối năm trước 2014 Văn phòng Chính phủ đã truyền đạt kết luận của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam tại phiên họp Ban chỉ đạo quốc gia về đào tạo nguồn nhân lực trong lĩnh vực năng lượng nguyên tử.
Phó Thủ Tướng thông báo sẽ giao 3 trường đại học tập trung đào tạo chuyên sâu lĩnh vực năng lượng nguyên tử là Trường ĐH Khoa học tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội), Trường ĐH Bách khoa Hà Nội và Trường ĐH Đà Lạt. Các trường đại học khác sẽ tổ chức tuyển sinh, đào tạo theo các chuyên ngành đã được phân công theo quy hoạch đề án 1558 trước đây đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt năm 2010.
Bộ Giáo dục Đào tạo cũng được giao chủ trì phối hợp với các bộ liên quan cùng Tập đoàn Điện lực Việt Nam khẩn trương xây dựng dự án đầu tư trang thiết bị phòng thí nghiệm phục vụ đào tạo và nghiên cứu khoa học cho các trường, nhưng phải bảo đảm đầu tư tiết kiệm, tránh tràn lan, trùng lặp.
Việc đào tạo nhân lực ở nước ngoài cũng được chú ý. Trong đó có việc các chủ đầu tư cử sinh viên và kỹ sư đi học chuyên ngành điện hạt nhân tại Nga và Nhật Bản.
Một số khâu chuẩn bị khác cho xây dựng NMĐHN từ nay đến lúc khởi động nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của Việt Nam có thể chưa được tính đủ. Và những khó khăn, chông gai gặp phải chắc sẽ nảy sinh.
Nhưng vì sự nghiệp lớn của đất nước, hy vọng tất cả sẽ được vượt qua cho đến thời điểm đợi chờ - bấm nút.
Minh Trần

The Cham and the Nuclear Power Project

https://sites.google.com/site/networksavevietnamsnature/4-dokumente/2-weitere-dokumente/a20150429-inrasara-en

The Cham and the Nuclear Power Project


Inrasara

(From the Vietnamese NGƯỜI CHÀM VÀ DỰ ÁN ĐIỆN HẠT NHÂN, Translated by Thục Quyên & Melissa Ryzek)

1. Pangdurangga (nowadays includes Ninh Thuan and Binh Thuan Province ) is a geographic region - the southernmost of --- four historic areas in the ancient kingdom of Champa. During the tumultuous history of the kingdom, this area has always had to suffer the most, in all aspects.
Being far away from the major cultural center Amaravati during Champa's flourishing time, Pangdurangga had not been much favored. So many times invaded by the army Khmer, the people of Pangdurangga always had to face the enemy alone, and then, when the kingdom weakened, Pangdurangga had to take a stand for the whole nation to outlast, in accordance with the character of Pangdurangga. Geographic location and life circumstances forced the people to equip themselves with an independent spirit. This spirit of independence and resistance, forged generation after  generation, gave rise to its extreme endurance, some could even say stubbornness.

Thus, in XVII-XVIII century, when Lord Nguyen, and after Him, the Tây Sơn dynasty overran Nha Trang and invaded the vast land of the South, Pangdurangga still stood firm. Only after its autonomy was seriously violated by King Minh Mang, in 1822, Po Cơng Can and his followers fled to Cambodia, and the land changed hands. During the ten years following, many important uprisings erupted , and extinguished completely in 1834.  Champa  was wiped off the map of the earth.

The People of Pangdurangga remained.
They stayed, endured hard times and included all the Cham coming from elsewhere in their community, blew in the newcomers the Pangdurangga spirit, creating a cohesive community, with both Cham national and regional characters
Drastic and generous, stubborn but still modest, the people of  Pangdurangga had resolved and re-conciliated the two antagonist religions, Brahmanism and Islam, to a unique religion in human history, the Ba-Ni (old Islam).

According to the the latest statistics from March 2012, the Cham in Ninh Thuan has a population of 72,500. In 1908, it was a mere 6,000 people, and thus, has increased more than 12 times after a century.  Living in poverty, they still celebrate all kinds of festivities. Throughout suffering: they sing, they dance and they make poems. They live within and with the Kinh people , but never lose the Pangdurangga identity nor their  unique ethnic culture.

2. The Cham have resided in Ninh Thuan over 2,000 years, where Caklaing village has its name carved on a stone marke more than ten centuries old. Over a hundred cultural and historical monuments still exist in Ninh Thuan. In addition to the three main temples:  Po Rome, Po Klaung Girai and Hoa Lai, the Cham maintain their spiritual life  in hundreds, or more, of the land's cultural and religious monuments.
Ninh Thuan is an arid region of Vietnam with the least rainfall, where life is much harder than in quite lot more regions, nevertheless the indigenous community here never intended to move away permanently. When forced by  natural disasters (droughts, epidemics ...) to take refuge in other regions, they always came back. To their land and their sacred towers. "Stupid, stubborn" and proud, but theirs is a peaceful community with a love for knowledge. Except for some local protests in April 1975, more or less embedded within the flow of social history, the Cham  never had any ethnic conflict with the Kinh (Viet) , let alone the idea of reclaiming their land or reviving the Cham nation.
The peaceful atmosphere suddenly was shattered by the news reported in VNexpress.net: the National Assembly approved the Nuclear Power Plant Ninh Thuan project.
The Cham community was in shock. The shock even intensified 15 months later as the news about Fukushima nuclear disaster arrived from Japan, covering up Cham souls with a nebulous smoke .

3. The Cham showed reactions.

On March15, 2012, I tried to open up a "dialogue with readers" about the "Nuclear Power Plant Project in Ninh Thuan" on my website "Inrasara.com":The topic for the first discussion period was "What do The Cham think about the nuclear power project?", and for the second, "What do Cham Intellectuals  think about the nuclear power project?".
For over 2,000 years, half of the vietnamese Cham population live in Ninh Thuan. Ninh Thuan is also the ground for more than a hundred places of worship for various religions and beliefs. In the event of a nuclear disaster, all the Three Sacred Temples would find themselves in the 30km radius exclusion zone.

No one would dare to come to these places and the Temples would be abandoned. Kut and Ghur would be deserted ... It needs to be stressed that each morning the Cham community will wake up to see the nuclear power plant and worry about the uncertainty of their future -  “how could they live then in peace and contentment? "

More than fifty Cham writers, intellectuals, and students shared their views, such as: Trà Vigia, Dong chuong Tu, Chay Mala,Palei Krong,Chay Dalim, Paka Jatrang.....and about a hundred of other feedbacks showed concerns, preoccupations and worries of the community.

"...To begin with, a popular referendum should be called. But how to get the most credible results from it? First, the authorities should provide the people with sufficient information about the project ; second, promote greater understanding of the essentials of democracy, and of the right to self-determination as for responsible citizens; ultimately the authorities should create an atmosphere of openness, so the Cham and the people of Ninh Thuan can express their views without being confronted with obstacles and problems. "

When a petition opposing the Nuclear Power Project, submitted by three intellectuals: Nguyen The Hung, Nguyen Xuan Nghia, and Nguyen Hung appeared on May14, 2012 in  Boxit.vn network, the Cham were initially in a panic and hesitated to get involved, but calmed down and signed the petition.
Lưu Van wrote on Inrasara.com: It has been 20 days from May14 to June 4, 2012, since the Petition opposing the Nuclear power project was submitted. From the  621 signatures are 68 out of 69,000 Cham residents of Ninh Thuan, while merely 6 out of the 574,000 Kinh residents .

This Cham reader noticed, while Cham people felt the wide-spread insecurity among them, the Kinh (majority ethnic group of Vietnam) seemed not to be conscious or aware of what was and would be happening.
Were the Chams frightened ? Yes, they were. So, why didn't they dare to sign? Were the Kinhs afraid? Yes, They were also. But why? ...

The Kinhs use the idiom: "(where)  the placenta was cut and buried" for the fatherland. Slightly different, the Chams say: "(where) the placenta was buried and the (first) brick laid" (Dar thauk ppadauk kiak). Bury the placenta just shows blood relation, while  "lay bricks" [build towers] is to set the foundation of the spiritual life.

Bimong (tower) is the spiritual symbol of Cham culture. Where there is a Cham community, there is a tower for the Chams to pray, to worship. This explains, beyond any doubt, the supreme position of the two tower complexes Po Klaung Girai and Po Rome in the spiritual life of the Chams in Ninh Thuan.

After bimongs, danauks (temples) are built to worship female and male heroes or village deities ...
Next are Ghur, Kut ...

The construction of the Nuclear Power Plant in Ninh Thuan was expected to begin in 2014 in  Vinh Truong village, located in Phuoc Dinh ward,  Ninh Phuoc district.  This is a position from where, in the case of a nuclear disaster, the radiation effects  would reach most Cham villages and would have severe, pervasive and irreversible impacts on all aspects of life of the Cham population.

Imagine one day, a nuclear disaster occurs,  and all the Chams will be displaced - that land of thousand of generations left behind,  along with the sacred towers and hundred of temples, Kuts, and Ghurs!

No matter how experienced they have been with natural disasters, or how immense were the injustice and sufferings they had to endure, and no matter how hardheaded, stubborn or proud they have had to be, none of the Pangdurangga Chams dare to think about that situation which will happen to him, when he  turns his eyes to the sun each morning.

4. Cham ´s response and Cham´s hope ...


Cham Culture Gallery Inrahani is my newly erected center in 2010 in the village of Caklaing, considered as a "humble grasp to hold Cham back to the land." Furthermore, I also completed the novel Tcherfunith in April 2012. The magazine Sports & Culture from June 4, 2012 reported: "Inrasara just finished the "nuclear" novel: With a name hard to remember, Inrasara's " Tcherfunith" is an acronym for Fukushima+Tchernobyl+Ninh Thuan. A scholar and poet devoted himself  to the study of the Cham-culture and civilization. His novel was started as the Nuclear power plant  Project in Ninh Thuan was just being launched.

Finally, on August 23, 2013, driven by the one way propaganda campaign, Mr Bao van Tro,  ethnic Cham, confirmed the "absolute safety" of the nuclear power. Another person, Mr Ngo khac Can, a Kinh and president of  the Local Senior Association of Thai An, back from his trip to visit a Japan Nuclear power plant, "explained" that only "atom" would explode but "nuclear power" is quite safe. Making the Chams lose entire trust in the matter.

Nevertheless, on Jan16, 2014, Tuoi Tre newspaper reported that Prime Minister Nguyen Tan Dung had declared "The  nuclear power plant project will be delayed  till  2020".

The Chams breathed a sigh of relief. As if they had just put down the basket full of earth and gravel they had been carrying on their heads the last four years . A sigh of relief, because they hoped, that "postponement " will last seven, ten and even more years  until the scientists found a clean energy source alternative to nuclear energy, if not, than "we will not proceed if the qualification criteria are not met" ( Prime Minister Dung).

They hope that Po Yang Cham will not have the heart to leave his children banished again, the last time in their tragic fate.

Saigon, March 7, 2014


Content notes:

1/ Currently, the Cham people of Ninh Thuan are concentrated in 26 villages and 1provincial city:
  • 22 villages in Ninh Phuoc district,
  • 3  villages in Ninh Hai district
  • 1  village in Ninh Son district
  • and the provincial city of Phan Rang - Thap Cham.
2/ The village Thanh Tin (Cwah Patih, Phuoc Hai commune, Ninh Phuoc district) with 4,600 inhabitants/ 800       households is merely 6 km from the Nuclear Power Plant Ninh Thuan (NPP NT)

3/ The 26 villages:
  1. Tuấn Tú (Katuh,  An Hải commune), 2.100 inhabitants/ 328 households;  8km from NPP NT
  2. Nghĩa Lập (Ia Li-u & Ia Binguk, Phước Nam com.) 2.257 inh. / 312 h.; 7km from NPP NT
  3. Văn Lâm (Ram, Phước Nam  com.) 7.200 inh./ 1.424 h.; 10km from NPP NT
  4. Nho Lâm (Ram Kia, Phước Nam com.) 1.577 inh./ 360 h.; 13km from NPP NT
  5. Hiếu Thiện (Palau, Phước Ninh com.)  2.270 inhabitants; 17km from NPP NT
  6. Vụ Bổn (Pabhan, Phước Ninh com.) 3.100 inhabitants; 18km from NPP NT
  7. Chung Mỹ (Bal Caung, Phước Dân town) 2.150 inhabitants;11km from NPP NT
  8. Mỹ Nghiệp (Caklaing, Phước Dân town) 3.606 inh./664 h.;11km from NPP NT
  9. Bàu Trúc (Hamu Crauk, Phước Dân town)  2.700 inhabitants; 12km from NPP NT
  10. Hữu Đức (Hamu Tanran, Phước Hữu com.) 6.800 inhabitants; 16km from NPP NT
  11. Tân Đức (Hamu Tanran Biruw, Phước Hữu com.) 1.400 inhabitants; 17km from NPP NT
  12. Thành Đức (Bblang Kathaih, Phước Hữu com.) 1.350 inh.; 16km from NPP NT
  13. Hậu Sanh (Thon, Phước Hữu com.)  2.300 inhabitants; 17km from NPP NT
  14. Như Bình (Padra, Phước Thái com.) 1.780 inh./333 h.; 20km from NPP NT
  15. Như Ngọc (Cakhauk, Phước Thái com.) 1.480 inh./ 282 h.; 21km from NPP NT
  16. Hoài Trung (Bauh Bini, Phước Thái com.) 2.102 inh. - 333h.; 24km from NPP NT
  17. Hoài Ni (Bauh Bini Biruw, Phước Thái com.) 2.002 inh./325 h.;24km from NPP NT
  18. Chất Thường (Bauh Dana, Phước Hậu com.) 2.250 inh./500 h.; 22km from NPP NT
  19. Hiếu Lễ (Cauk, Phước Hậu com.) 3.200 inh./ 600 h.; 20km from NPP NT
  20. Phước Đồng (Bblang Kacak, Phước Hậu com.) 2.400 inh./520 h.; 19km from NPP NT
  21. Phú Nhuận (Bauh Dơng, Phước Thuận) 2.000 inh.; 22km from NPP NT
  22. Thành Ý (Tabơng, City of Phan Rang-TC) 1.900 inh.; 21km from NPP NT
  23. An Nhơn (Pabblap, Xuân Hải com., Ninh Hải district) 2.100 inh.; 26km  from NPP NT
  24. Phước Nhơn (Pabblap Biruw, Xuân Hải com.) 4.200 inh.; 28km from NPP NT
  25. Bính Nghĩa (Bal Riya, Phương Hải com.) 2.200 inh.; 30km from NPP NT
  26. Lương Tri (Cang, Ninh Sơn district) 1.800 inh./ 450 h.; 30km from NPP NT.

Hãy xin tha thứ!

http://boxitvn.blogspot.com.au/2015/05/hay-xin-tha-thu.html#more
http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/05/hay-xin-tha-thu.html#more
02/05/2015

Hãy xin tha thứ!

Thục Quyên
 
2 giờ sáng ngày 1 của năm thứ 41.
 
Chiến tranh súng đạn đã chấm dứt trên quê hương Việt Nam 40 năm qua, nhưng cũng chính ngày 30/04/1975 là ngày oán cừu giữa hai miền Nam Bắc thắt chặt. Câu kinh hóa giải hận thù tàn khốc này phải là một câu kinh thông minh và lương thiện. Không thể nói " Hòa hợp hoà giải" mà phải cúi đầu "Xin tha thứ"!
Một cuộc chiến được rao bán là "chống Mỹ" nhưng khi nó chấm dứt thì chính hơn 20 triệu người dân Việt Nam bị trả thù, bị đày đọa!
Tù nhân chiến tranh Mỹ, ngay cả những bộ xương khô đã được gói ghém trở về với gia đình của họ, còn gia đình những người Việt miền Nam thì bị xé tan, kẻ đi tù cải tạo, người bị cướp nhà đuổi việc. Những đứa trẻ tội tình gì mà mất ông mất cha lếch thếch theo bà theo mẹ đi vùng kinh tế mới đói khát, bệnh tật?


Mỹ có tiền nên "chống Mỹ" nhanh chóng trở thành kinh doanh "bán Mỹ sống, bán Mỹ chết", còn người dân miền Nam trở thành mục tiêu của những trận cướp của, hành hạ, mục tiêu của trò "tru di tam tộc" tân thời. Không chém đầu ba họ nhưng không cho ba họ đất sống ngay trên quê hương của mình, không cho làm ăn bình thường, con cái không được học hành, lúc nào cũng sợ sệt và trở thành tầng lớp tận cùng, một loại người chỉ được sống để bị bóc lột, vùi dập.
Lập lờ kêu gọi chiến tranh đã chấm dứt 40 năm, nên hoà hợp hoà giải, là một trò lưu manh tiếp tục lừa đảo dân.
Có dân bên nào, cả Nam lẫn Bắc, 40 năm nay còn thù hận nhau vì những gì đã xảy ra trong chiến tranh? Nếu người dân miền Bắc căm phẫn khi ngồi núp bom Mỹ hay khóc người thân chết vì bom đạn, nếu người dân miền Nam căm phẫn khi nhà tan cửa nát vì pháo kích hay khóc người thân tan xác giữa chợ vì lựu đạn của Việt cộng nằm vùng, thì hai bên đã buông bỏ thù hận khi sự thật không còn bị bưng bít, và ai cũng nguyền rủa sự lừa đảo lợi dụng lòng yêu nước của dân tộc gây ra cái chiến tranh khốn nạn, đẩy hai bên vẽ mặt bôi vôi chém giết lẫn nhau. Chớ nào ai hãnh diện cờ quạt ăn mừng chiến thắng?
Ngọai trừ lũ thủ phạm?
Cũng có những người dân chưa thoát dư âm cái gông tuyên truyền mấy chục năm của đảng Cộng sản, rồi lên tiếng xót thương người dân miền Nam, trách cứ là chương trình hoà hợp hoà giải của nhà nước không đúng cách nên không thể tiến hành. Đó là một sai lầm lớn!
Người dân miền Nam chưa bao giờ bắt tội người dân miền Bắc là "Ngụy Tàu cộng" hay "Ngụy Nga Cộng" nên chúng ta không cần hoà hợp hoà giải. Bốn mươi năm đằng đẵng, bằng máu và nước mắt, bằng hy sinh và tình thương,  miền Nam đã giải phóng anh em miền Bắc khỏi gông cùm của lừa đảo trắng trợn. Đất nước ngày nay kiệt quệ, lệ thuộc Trung cộng, cho thấy ngày 30/04/1975 là ngày cả dân tộc chúng ta đã thua giặc Đại Hán.
Cần phải khóc. Khóc vì nhục. Khóc vì vừa tỉnh giấc.
Đau thương cho dân tộc, cuộc chiến tranh ngu muội qúa đắt giá mà cuối cùng lại không chấm dứt được định mệnh nặng nề. Miền Nam mang tội trước Tổ Tiên vì đã không hoàn thành sứ mệnh đem Tự Do Dân Chủ lại cho quê hương, nhưng người miền Nam kiên quyết với lý tưởng của mình: chỉ có miền Nam mới có phong trào chống chiến tranh, mặc dù những người thực tình muốn hoà bình, muốn ngưng thịt rơi máu đổ, bị Cộng sản xâm nhập phá hoại. Những người miền Nam, bất lực trước cái Ác, đành rời đất mẹ đi đến những phương trời lạ. Nhưng tiếng nói bất khuất của họ vẫn vững chãi đặt điều kiện, để thế giới phải ủng hộ trung thực cho sự Tự Do Dân Chủ của anh em của họ ở nhà. Không chia rẽ Bắc Nam.
Chúng ta không có gì để phải hoà hợp hoà giải.
Chúng ta phải tiếp tục sát cánh hy sinh để chấm dứt ảnh hưởng tàn khốc của Đại Hán.
Những kẻ phạm tội, hãy nói lên lời cầu xin tha thứ.
T.Q.

Hòa hợp hòa giải: trò hề tồi tệ của đảng CSVN

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/05/hoa-hop-hoa-giai-tro-he-toi-te-cua-ang.html

Hòa hợp hòa giải: trò hề tồi tệ của đảng CSVN
 
 
 
 
 
 
 
 
“Hòa hợp-hòa giải”. Đây là câu nói đầu môi chót lưỡi của lãnh đạo cộng sản VN, không chỉ mới xuất hiện với lớp lãnh đạo CSVN trẻ thời đại internet @ hưởng lộc từ cha mẹ gốc cộng sản kỳ cựu của họ mà đã có trước khi cả nước bị nhuộm đỏ với cuộc chiến tranh ý thức hệ giữa khối cộng sản và khối tư bản thế giới xảy ra tại Việt Nam (1954-1975) gây thương vong cho hằng triệu người dân vô tội, chính người lập đảng CSVN Hồ Chí Minh-Nguyễn Tất Thành và các lãnh đạo đảng CSVN kế tiếp luôn luôn nhắc đến mỗi khi có việc cần thuyết phục, cần vuốt ve dụ dỗ người dân lương thiện cả nước.

Từ trước năm 1954 đảng CSVN một mặt tuyên bố “Hòa hợp hòa giải” với người dân không cùng lý tưởng với chủ thuyết vô sản, với tên đảng là đảng lao động (vỏ bọc của đảng cộng sản) và tên nước là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (một vỏ bọc khác của chế độ cộng sản toàn trị), nhưng mặt khác họ xem mọi người không thuộc giai cấp vô sản là kẻ thù cần kiên quyết tiêu diệt và loại khỏi xã hội cộng sản. Cứ mỗi khi cần việc gì có lợi cho chế độ cộng sản thì họ đem những viện kẹo độc bọc đường nhãn hiệu cầu chứng “Hòa hợp hòa giải” dân tộc ra chiêu dụ.

Trong suốt thời gian của cuộc chiến “Ta (Đảng CSVN) đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc” do đảng CSVN vâng lệnh quan thầy cộng sản quốc tế xách động tại miền Nam Việt Nam, đảng CSVN cũng thường xuyên dùng chiêu bài “Hòa hợp-hòa giải” để lung lạc người dân miền Nam, từ người dân thôn quê đến thành thị, ngay cả giới trí thức những người tu hành cũng bị đảng cộng sản vô thần vô tổ quốc lừa gạt. Nói chung trước ngày 30/04/1975 cả miền Nam đã bị đảng CSVN lừa gạt với trò bịp bợm “Hòa giải hòa hợp”. Người dân miền Nam vốn chân thật, không từng sống dưới chế độ toàn trị cộng sản nên cả tin vào những lời tuyên truyền đàng điếm của đảng CSVN. Chiêu bài “Hòa hợp-hòa giải” và bọn thành phần thứ ba nằm vùng trong mọi tổ chức kể cả tôn giáo đã góp phần vào tiến trình đẩy miền Nam lọt nhanh vào tay cộng sản.

Với phong trào chủ nghĩa cộng sản đang tràn lan khắp nơi trong giai đoạn kinh tế khó khăn của thế giới sau thế chiến thứ nhì, cao điểm là miền Nam Việt Nam vô phước trở thành con cờ domino lọt vào tay cộng sản và cả nước bị cộng sản nhuộm đỏ từ ngày 30/04/1975.(1)

Nhiều người Việt tại miền Nam, nhất là số người dân di cư từ miến Bắc khi cộng sản VN chiếm nửa phía Bắc của đất nước, biết trước những mối nguy hiểm sẽ xảy ra cho họ nếu sống dưới chế độ toàn trị cộng sản. Khoảng 120.000 người dân miền Nam đã kịp thời chạy thoát trước khi toàn bộ miền Nam rơi vào tay đảng CSVN. Đa số người miền Nam trong số đó có nhiều trí thức chuyên viên kỹ thuật không thể thoát kịp, không có phương tiện để di tản đành ở lại với hy vọng những người cộng sản thắng trận cuộc chiến tranh vì ý thức hệ ngoại lai sẽ đối xử với người dân miền Nam như những người Việt bình thường có cùng dòng giống Lạc Hồng, theo tinh thần “Hòa hợp-hòa giải” mà đảng CSVN luôn luôn hô hào trong thời gian xảy ra chiến tranh Quốc cộng.

Một số người, nhất là số trí thức và ngay cả sĩ quan quân lực VNCH có điều kiện di tản trước ngày cả miền Nam lọt vào tay đảng CSVN, đã quyết định không di tản và chấp nhận ở lại với quê hương: “mình nghĩ đất nước thống nhất rồi, cùng là người Việt cả. Việc gì phải chạy đi đâu, đất nước của mình mà. Cùng là anh em dân tộc sao phải bỏ đi đâu” (2). Cách suy nghĩ bình dị rất được trân trọng của người dân và những người có trình độ học thức và có trình độ kỹ thuật. Không những người ở lại có suy nghĩ rất “Việt Nam” mà cũng có một số người tuy đã di tản đến được Hoa Kỳ, đến được bến bờ tự do, và những người đang sống tại Mỹ (100 người) cũng vì tin tưởng vào chiêu bài “Hòa giải hòa hợp” mà đảng CSVN luôn tuyên truyền cổ vũ trước khi cả nước nằm dưới ách thống trị của họ. Đã có hơn 1600 người Việt đến được đảo Guam trong những ngày trước 30/04/2015 quyết định trở về lại Việt Nam trên chiếc tàu hàng Việt Nam Thương Tín. (3)

Hơn 1600 người Việt đã từ bỏ cuộc sống an cư lạc nghiệp tại Mỹ đang chào đón họ, trở về lại quê hương để sống làm người dân của đất nước Việt Nam hòa bình. Nhưng thay vì được đón tiếp trong tình cảm “nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng” và trong tinh thần “Hòa hợp-hòa giải” do chính đảng CSVN lớn tiếng hô hào trong suốt thời kỳ chiến tranh kéo dài 20 năm, thì 1600 bà con này bị bỏ tù, bị phân biệt đối xử ngay sau khi họ bước chân lên bờ. Riêng thuyền trưởng lái tàu VNTT đưa 1600 bà con trở về lại Việt Nam là Trung Tá hải quân Trần Đình Trụ đã bị tù khổ sai (cải tạo) tổng cộng 13 năm trên các trại tù khắc nghiệt cả miền Trung lẫn miền Bắc, và sau khi thoát tù cả gia đình ông lại phải vượt biên trở lại Mỹ (1991). Gia đình ông Trần Đình Trụ thật vô cùng may mắn, được tái sinh lần thứ nhì tại xử sở tự do Hoa Kỳ nhưng đa số bà con trong chuyến trở về trên chiếc tàu hàng VNTT không được may mắn như ông Trần Đình Trụ.

Sách lược xảo quyệt “Hòa hợp-hòa giải” mà đảng CSVN đưa ra chỉ là trò lừa cố hữu của đảng CSVN như họ đã từng áp dụng với người dân miền Bắc từ năm 1954 với kết quả là sự ra đi vĩnh viễn của khoảng nữa triệu người dân từ thành thị đến thôn quê bị đấu tố xử tử trong chiến dịch cải cách ruộng đất trên khắp miền Bắc.

Tại miền Nam, trong những năm từ sau ngày 30/04/1975 đảng CSVN đã cho vào ngăn kéo mỹ từ “Hòa hợp hòa giải” và chính thức phơi bày bộ mặt tàn ác gian manh của đảng CSVN qua hàng loạt hành động trả thù, kiên quyết căm thù người dân miền Nam, qui chụp là tư sản mại bản rồi ngang nhiên cướp đoạt chia nhau các cơ sở sản xuất kinh doanh, nhà cửa, tài sản. Họ liên tục phát động các chiến dịch cướp đoạt đánh cùng diệt tận mà họ gọi là cải tạo với nòng súng AK trong tay: cải tạo thương nghiệp, cải tạo công nghiệp, cải tạo nông nghiệp, đánh tư bản phản động,.. Binh lính, sĩ quan, viên chức chính quyền VNCH bị trả thù tàn nhẫn cũng với trò “cải tạo” nhưng thực ra là những nhà tù khổ sai giết người rất thâm độc, giết người không để dấu tích vì thân xác của những người tù Việt Nam Cộng Hòa bị rải khắp nơi trong rừng sâu nước độc trên suốt cả giải đất hình chữ S từ Nam ra Bắc, không mồ không mả không bia, thân xác bị phơi trong gió mưa nên nhanh chóng tiêu tan không còn để lại dấu tích nào để làm chứng cớ tố cáo hành động tội ác diệt chủng của đảng CSVN. So với nạn diệt chủng do cộng sản Campuchia (Khmer đỏ) gây ra tại Cam Bốt bằng cách giết nhanh giết gọn và chôn chất đống thành hố, hành động diệt chủng của đảng CSVN tàn độc hơn về phương cách giết người là hành hạ bốc lột cơ thể của tù nhân để họ chết từ từ vì kiệt sức và bệnh tật không để lại chứng tích. Cả hai đảng CSVN và CSKhmer đều có cùng tội diệt chủng, cả hai đều sát hại chính người dân vô tội của nước họ. CS Khmer đang bị quốc tế xử tội diệt chủng, đảng CSVN cũng sẽ không thoát được tội diệt chủng.

Công sản VN trước quốc tế thì bảo mình “Hòa hợp hòa giải”, nhưng trong nước thì sử dụng hành động gieo rắc “khủng bố, giết chốc”. Đảng CSVN đã đối xử tàn ác với người dân đến mức độ chỉ trong một thời gian ngắn sau 30/04/1975 hằng triệu người dân Việt, tuy với truyền thống là sống với quê cha đất tổ gần mồ mả tổ tiên ông bà, đã phải liều thân bỏ nước ra đi trên những chiếc thuyền thô sơ, mười phần chết chín. Chỉ trong thời gian ngắn vài ba năm sau năm đã có hơn nữa triệu người Việt thoát được đảng CSVN đến được bến bờ tự do, nhưng người dân Việt cũng đã phải trả giá rất đắt về sinh mạng với hằng trăm ngàn nạn nhân bị bỏ mình trên biển Đông. Hiện tượng “thuyền nhân” do đảng cộng sản VN gây ra làm chấn động toàn thế giới nhưng lại làm cho bọn quan chức đảng CSVN trở nên giàu xụ và trở thành bọn tư bản đỏ với tài sản kếch xù từ số nhà cửa tài sản của hằng triệu người Việt tỵ nạn bỏ lại và số vàng bạc phải chung chi cho bọn quan chức cộng sản để được cho vượt biên. Chính Thủ Tướng hiện nay Nguyễn Tấn Dũng trong thời gian làm trưởng công an tại tỉnh Rạch Giá đã thu nhiều vô số vàng bạc trong các thương vụ bán bải bán bến cho người Hoa, Việt vượt biên. Thủ Tương Tân Gia Ba Lý Quang Diệu đã phải viết thư tố cáo với thủ tướng Anh bà Margaret Thatcher về vấn đề thuyền nhân do đảng CSVN gây ra. (4)

Trong khi lãnh đạo CSVN không ngừng hô hào với cộng động người Việt tỵ nạn tại nước ngoài hãy cùng họ “Hòa hợp-hòa giải” thì ban tuyên giáo của đảng CSVN tiếp đầu độc lớp trẻ điên cuồng tôn sùng đảng cộng sản. Thay vì tấm lòng vị tha tôn trọng sự khác biệt đảng CSVN gieo rắc lòng thù hận giữa người và người vào đầu óc non dại của lớp thanh niện trẻ với tuổi đời chỉ đôi mươi vì có sự khác nhau về tư tưởng CS và tư tưởng dân chưa tự do đa nguyên đa đảng. Đảng CSVN công khai cổ vũ nạn kiêu binh “Còn đảng còn mình”, dẫn đến hành động tàn ác vô nhân của bọn công an trẻ tuổi đối với người dân vì họ bị đầu độc tư tưởng chỉ có đảng CSVN được tồn tại thì họ được nhiều bổng lộc. Tệ hại hơn là đảng CSVN đang tạo ra lớp trẻ làm tay sai cho nhóm lợi ích, xem bọn xâm lược Tàu đang cướp quê hương, biển đảo, giết hại ngư dân là ân nhân, là bạn bè thân thiết, là đồng chí với mỹ từ “16 chữ vàng 4 chữ tốt”.

Ngay tại thời điểm này, trong khi phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, hậu duệ của lãnh đạo CS kỳ cựu, lên tiếng hô hào chiếc bánh vẽ “Hòa hợp-hòa giải” thì vẫn còn hàng trăm người bất đồng chính kiến bị ĐCSVN bỏ tù với các bản án tù hằng chục năm, và những người trong nước lên tiếng chống bọn xâm lược Tàu bị công an đảng CSVN giả dạng côn đồ liên tục khủng bố, hành hung dã man (5). Chính ngay tại trường học văn hóa, đảng CSVN cũng gieo rắc lòng thù hận trong đầu óc non trẻ của các em thiếu niên, công khai cổ vũ hành động giết người.(6)

Toàn dân Việt Nam trong ngoài đã nhàm chán màn trình đi diễn lại trò hề rẻ tiền “Hòa hợp-hòa giải” có định hướng là đảng CSVN phải là chủ nhân ông có quyền ban phát ân huệ “Hòa hợp-hòa giải”, với công an “còn đảng còn mình” làm lá chắn và nhà tù làm răn đe.

Không có “Hòa hợp-hòa giải” khi không có bình đẳng về chính trị, khi chỉ có một đảng duy nhất là ĐCSVN lộng hành và lũng đoạn đất nước từ trung ương đến khu xóm, khi một thiểu số 16 đảng viên trong Bộ chính trị và vài trăm đảng viên trong Ban chấp hành trung ương đảng ngang nhiên cướp đoạt toàn bộ quyền con người của tuyệt đại đa số 90 triệu người dân cả nước.(7)

Để có thể sớm thực sự có hòa hợp-hòa giải dân tộc, toàn dân Việt đòi là đảng CSVN:

- Phải chấm dứt độc quyền làm chủ Tổ quốc Việt Nam,

- Phải trả lại quyền làm chủ đất nước thực sự cho toàn dân Việt Nam,

- Phải trả lại quyền điều hành đất nước cho toàn dân Việt Nam,

- Phải trả lại quyền tự do dân chủ và quyền con người cho mọi người Việt Nam không phân biệt chính kiến hay quan điểm chính trị.

02/05/2015



_______________________________________

Tham khảo:

(1) Sự kiện 30 tháng 04 năm 1975

(2) Thượng tá và lính trơn quân lực VNCH

(3) Số phận những người trên tàu Thương Tín sau 40 năm

(4) Thư Lý Quang Diệu gửi Margaret Thatcher về vấn đề thuyền nhân Việt Nam

(5) Chị Trần Thị Nga bị côn đồ truy sát

(6) Người trẻ hào hứng học làm giao liên: Giấu vũ khí trong bánh giò

Những kẻ vong ơn bội nghĩa

(7) Nghĩ vụn về hoà hợp - hoà giải dân tộc