Sunday, December 21, 2014

“Vua” rửa tiền cho bọn tội phạm có tổ chức tại Úc bị giết chết là một người gốc Việt Nam!


 http://danlambaovn.blogspot.com.au/2014/12/vua-rua-tien-cho-bon-toi-pham-co-to.html

“Vua” rửa tiền cho bọn tội phạm có tổ chức tại Úc bị giết chết là một người gốc Việt Nam!
Vua rửa tiền Hoàng Tấn Phùng (Peter Tan Hoang) lúc còn đang là tay đánh bạc khét tiếng tại các sòng bạc casino và hiện trường nơi Hoàng Tấn Phùng (Peter) bị bắn chết. 


Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Đài truyền hình quốc gia ABC vào tối ngày 10/12/2014 trong mục 7:30 có chiếu chương trình phóng sự đặc biệt về một nhân vật gốc Việt nổi tiếng là dân đánh bài và rửa tiền cho các tổ chức tội phạm bị bắn chết với nhiều phát đạn trong khi chờ tòa án xét xử tội rửa tiền với số lượng lên đến hàng chục, hàng trăm triệu và có thể lên đến cả tỷ đô la Úc.

Từ lúc tin tức về nhân vật tên tiếng Anh là Peter Tan Hoang này xuất hiện trên báo chí Úc khi hắn ra tòa lần đầu tiên về tội rửa rất nhiều tiền cho các băng đảng tội phạm có tổ chức thì cộng đồng cả Úc lẫn Việt Nam mới biết thêm về đời tư rất ly kỳ và mang nhiều bí ẩn lẫn huyền thoại của hắn.

Cộng đồng người Việt tại Sydney đọc được qua báo chí và trang mạng nhiều tin tức về đời tư và gốc gác ly lỳ của hắn, luôn cả bằng cách nào mà hắn đến định cư tại Úc: bằng con đường tỵ nạn hay con đường bí ẩn nào khác có sự tiếp tay của các quan chức cao cấp nhà nước cộng sản? Có một vài nguồn tin cho biết hắn có bà con với một vị Phó Thủ Tướng đầy quyền lực hiện đang tại chức có cùng họ với hắn. Chi tiết về gia đình và mối liên hệ họ hàng được ghi trong vài trang blog Chauxuannguyen, kyvancuc.

Mời quí bạn xem clip phóng sư chương trình 7:30 bàn về nhân vật rửa tiền qui mô tại Úc tên Peter Tan Hoang, tên tiếng Việt là Hoàng Tấn Phùng với phụ đề tiếng Việt.


*

Dười đây là bản phỏng dịch tiếng Việt và bản tiếng Anh ghi lại toàn bộ lời đối thoại trong chương trình phóng sự.

Ngày 22 thàng 12 năm 2014

Bản lược dịch tiếng Việt:

Bằng cách nào mà Hoàng Tấn Phùng Peter có thể rửa một số tiền lên đến cả Tỷ Úc kim qua sòng bạc Casino lớn nhất nước Úc?

LEIGH SALES, trình bày: Rửa tiền với hàng trăm triệu đô la, buôn bán bạch phiến và cuộc đời của một dân chơi bài thượng thặng tại sòng bạc casino. Chào mừng với mọi người trên thế giới của một người Việt tị nạn cộng sản trở thành tay chơi cờ bạc triệu phú và tay lừa đảo với tên gọi Hoàng Peter. Cuộc sống của tay này cung cấp một cái nhìn sơ sơ nhưng đầy thú vị từ bên trong của thế giới tội phạm có tổ chức và đặt ra câu hỏi nghiêm túc là bằng cách nào tên này đã rửa rất nhiều tiền ở Úc trong thời gian kéo dài rất lâu.

Dylan Welch và Nikki Tugwell thực hiện phóng sự này.

DYLAN WELCH, Phóng viên: Đó là đêm Thứ bảy tại Sydney bên trong căn hộ sang trọng của tay buôn ma túy Hoàng Tân Peter. Tay này đang sẵn sàng cho một cuộc gặp mặt lúc nửa đêm tại một nơi ở phía tây của thành phố.

Lộ trình di chuyển của tên Hoàng Tấn Phùng Peter trong đêm đó đã được cảnh sát tạo dựng lại.

MICK WILLING, Cảnh sát trưởng của Ban chuyên điều tra các vụ án sát nhân: Hoàng Tấn Phùng Peter đã trực tiếp lái xe đến đường Dunmore thuộc vùng Croydon Park, nơi mà chúng tôi nghĩ rằng hắn chờ một người nào đó hoặc gặp một người ở đó. Chúng tôi biết rằng Hoàng Tân Phùng Peter bước ra khỏi xe ở đường Dunmore vào lúc khoảng nửa đêm và đứng chờ trên lề đường, khi đó một người đàn ông đến gần anh ta từ một khu chung cư gần đó và bắn một số lần và anh ấy bị giết ngay sau đó và tại nơi đó.

Người đọc tin: Một người đàn ông đã bị thiệt mạng trong một vụ nổ súng công khai tại nơi công cộng ở khu vực Tây Sydney. Cảnh sát đang kêu gọi dân chúng giúp đỡ trong khi họ điều tra về sự liên hệ của hành động giết người này với tội phạm có tổ chức.

MICK WILLING: Chúng tôi có các nhân chứng nhìn thấy một chiếc xe thấp loại hatch back màu trắng hoặc màu xám với một cánh thể thao lớn gắn phía đuôi xe xuất hiện quanh vùng lân cận của đường Dunmore vào thời điểm đó. Chúng tôi nghĩ rằng những người đó hoặc người trong chiếc xe đó có thể có liên quan gì đó đến hành động giết người này và chúng tôi hy vọng rằng chúng tôi có thể xác định họ là ai.

DYLAN WELCH: Hoàng Tấn Phùng Petrer là một thành viên hoạt động tích cực trong một tổ chức bán bách phiến heroin mà đã tiến lên trở thành một trong những kẻ rửa tiền ma túy lớn nhất của Úc.

MICK WILLING: Chúng tôi đã nhận được tin tức từ nhiều nguồn khác nhau đề nghị rằng hắn đã tham gia cung cấp ma túy trên quy mô lớn và nằm trong các tổ chức di chuyển tiền thông qua các sòng bạc casino trên khắp nước Úc đã từ lâu rồi, thực ra đã được một số năm.

DYLAN WELCH: cuộc sống và cái chết bạo lực của nhân vật Hoàng Tấn Phùng đã đưa ra ánh sáng phần nào về bí mật của thế giới rửa tiền chuyên nghiệp, một hệ thống to lớn và là một ngành đang phát triển ở Úc.

SCOTT COOK, Chỉ huy trưởng Ban chuyên trách điều tra tội phạm có tổ chức: Tội phạm có tổ chức hiện hữu trong toàn bộ những hoạt động kinh tế và xuyên suốt xã hội của chúng ta. Ủy ban Tội phạm Australia ước tính khoảng 15 tỷ Úc kim của nền kinh tế Úc bị mất vào tay bọn tội phạm có tổ chức. Hầu hết trong số thất thoát đó được thực hiện thông qua các quá trình rữa tiền. Vì vậy, công tác rửa tiền là một huyết mạch quan trọng của các tổ chức tội phạm.

DYLAN WELCH: Đến $15 tỷ AUSD mỗi năm?

SCOTT COOK: Đúng!

DYLAN WELCH: Hoàng Tấn Phùng, nhìn thấy ở đây, xuất hiện tại tòa án trong năm nay, là một thành viên của một tổ chức mua bán bạch phiến heroin người Úc gốc Việt điều khiển bởi một cựu cảnh sát viên đàn ông có biệt danh là "Batman".

Viên thám tử kỳ cựu chuyên điều tra tội phạm có tổ chức, ông Michael Purchas, dẫn đầu một công tác chống tội phạm có tổ chức mang tính đột phá trong năm 2005 được gọi là Lực lượng đặc nhiệm Gordian-Katakan. Trong quá trình theo dõi, lực lượng đặc nhiệm tìm thấy được rằng lợi nhuận của việc mua bán heroin được tẩu tán qua các công ty chuyển tiền tại Sydney và Melbourne.

MICHAEL PURCHAS, Chỉ huy trưởng Ban chuyên trách tội phạm có tổ chức: Tầm cở của vấn đề là rất to lớn, không phải như những gì đã được nghỉ về nó trước thời kỳ của lực lượng đặc nhiệm Gordian-Katakan. Chúng tôi đã từng nói về món tiền lên đến hàng tỷ Úc kim

DYLAN WELCH: Lực lượng đặc nhiệm do ông Purchas lãnh đạo đã bí mật ghi nhận những túi chuyển tiền do nhân viên di chuyển trong đó có chứa hàng trăm ngàn đô la tiền mặt.

Nhóm đặc nhiệm truy ra nguồn gốc xuất phát số tiền đó đã đến từ một tổ chức tội phạm có tổ chức tại Hong Kong.

MICHAEL PURCHAS: Nếu anh đang suy nghĩ về tổ chức thuộc loại ông ngoại, đó là một đường dây tôi phạm quốc tế, điều này sẽ dẫn đến điểm chót là 21 tổ chức phục vụ nhỏ tại cơ sở.

DYLAN WELCH: Một trong những tổ chức tại cơ sở, hoặc các công ty con, là nhóm của Hoàng Tân Peter, đó là nhóm tội phạm "Batman". Cảnh sát không có đủ bằng chứng để kết tội tổ chức đó, và Hoàng Tấn Phùng và những tên khác thoát đã thoát khỏi bị bắt.

Đây chỉ là sự khởi đầu cho Hoàng Tấn Phùng. Hắn trở thành một kẻ rửa tiền chủ chốt tại Úc và bắt đầu nhận được hàng triệu đô la tiền mặt từ các tập đoàn tội phạm có tổ chức. Một số sòng bạc casino, như Star casino, cấm hắn đến chơi bài và đá hắn ra khỏi sòng bài nhiều lần. Những sòng bạc casion khác lại đối xử với hắn như một vị vua.

Chương trình 7.30 đã biết rõ được rằng Hoàng Tân Peter rửa hàng trăm triệu tiền bán bạch phiến, nhưng hắn đã dùng phần lớn của số tiền đó đánh bạc tại sòng bạc Crown Casino tại Melbourne.

Giáo Sư LINDA HANCOCK, chuyên viên nghiên cứu vể bài bạc, Đại học Deakin: Điều thú vị về những phong cách cờ bạc của Hoàng Tấn Phùng là đánh lớn. Bạn biết đấy, anh ấy báo cáo là hắn đã đặt cược hơn 100.000 Úc kim cho mỗi ván bài. Do đó, điều này được ghi lại trong sổ lưu: số tiền đặt cược lớn là mục đích gian lận của tội phạm quốc tế và yêu cầu của công tác rửa tiền. Vì vậy, người ta phải đặt ra nhiều câu hỏi quan trọng lý do tại sao quan hệ của hắn với tiền bán bạch phiến không được nghe đến hay tìm thấy trước đó.

DYLAN WELCH: Trong một trường hợp của tòa án năm 2012, cô giám đốc sòng bạc Crown Casino, phụ trách tuân thủ việc chấp hành các qui định của chính phủ, khai rằng Hoàng Tấn Phùng đã mua chip đánh bạc trị giá 75 triệu Úc kim từ giữa năm 2000 và 2012, mà cô ước tính tương đương doanh thu của ba lần số tiền đó. Trong khi đó các công tố viên của chính quyền lại cho rằng số doanh thu giao dịch có thể lên đến một tỷ Úc kim.

LINDA HANCOCK: Đây là một số lượng tiền lớn đáng kinh ngạc. Hắn có lẽ đã đóng góp với một tỷ lệ rất cao của quỹ đánh bạc. Hắn có lẽ là nhân vật mà theo nghề điều tra tôi nghĩ rằng hắn là một người cần được quan tâm đến. Vì vậy, bạn có lẽ nghĩ rằng sự việc này sẽ đưa đến một sự liên lạc giữa bất kỳ casino và cảnh sát đối với một người được an ninh quan tâm.

DYLAN WELCH: Trong thập niên đánh bài của hắn, Sòng bạc Crown casino đã cung phụng tên Hoàng Tấn Phùng phòng nghỉ rất sang trọng, cũng như các chuyến bay hạng thương gia, thức ăn, rượu miễn phí, và các khoản thanh toán bằng tiền mặt lên đến 100.000 Úc kim. Hoàng Tấn Phùng đánh bạc dưới tên của mình và ba tên giả khác - Hồ James, Hồ John, Lu Patrick. Sòng bạc Crown đã cấp thẻ khách hàng trung thành cho hắn với cả bốn cái tên khác nhau.

LINDA HANCOCK: Đây là điểm mà các sòng bạc là một phần của hệ thống rửa tiền và các sòng bạc casino trở thành những tổ chức được hưởng lợi từ số tiền thu được từ bọn tội phạm. Vì vậy, khi việc này phát hiện ra, tại sao họ không phải hoàn trả lại?

DYLAN WELCH: Phải đợi cho đến tháng Chín năm 2012, cảnh sát mới bắt đầu điều tra Hoàng Tấn Peter sau khi hắn rút 2,3 triệu Úc kim từ tài khoản tại Crown Casino của hắn.

Một tháng sau đó, vào sáng ngày 12 tháng 10, Hoàng Tấn Phùng điện thoại cho cô nhân viên của Crown chuyên lo cho khách hàng VIP phục vụ cho hắn, nói rằng hắn mang theo hắn một triệu Úc kim tiền mặt. Cô nhân viên này sắp xếp cho hắn và người đồng hành chuyến bay hạng thương gia từ Sydney đến Melbourne.

Hoàng Tấn Phùng và một trong những người đồng hành của hắn đến sòng bạc Crown Casino cùng với hai vali đầy chứa 1,5 triệu Úc kim. Các vali đã được đưa tới một trong những phòng chơi bài sang nhất của sòng bạc, phòng đánh bài Mahogany Room, chỉ đặc biệt dành riêng cho các tay đánh bạc có máu mặt.

Hoàng Tấn Phùng đến phòng chơi bạc dành riêng cao cấp vào khoảng 1:30 sáng để chơi bài baccarat. Chỉ vài phút sau đó, hắn bị cảnh sát bắt.

Khi hắn bị bắn chết hai năm sau đó, hắn đang chờ xét xử tội rửa tiền của bọn tội phạm.

SCOTT COOK: Từ góc độ của sòng bạc casino, những tay đánh bài lớn được xem là khách hàng quen biết tin cẩn và tôi đoán bọn tội phạm có tổ chức cũng nhìn thấy điều này trong hai cách. Họ coi đó như là một nơi để phô trương sự giàu có của họ, nhưng họ cũng xem sòng bạc casino như là nơi mà họ có lẽ có thể xâm nhập hay lợi dụng các quy trình và hệ thống quản lý tại nơi này để rửa tiền. Sòng bạc thường giao dịch với số lượng lớn tiền mặt. Bọn tội phạm có tổ chức lại có số lượng lớn tiền mặt mà họ muốn di chuyển. Vì vậy, sòng bạc casino hoàn toàn phù hợp trong ý nghĩa đó.

DYLAN WELCH: Lãnh đạo sòng bạc Crown đã từ chối trả lời những câu hỏi của chương trình 7:30, ngoại trừ việc nói rằng họ từ trước đến nay đã hỗ trợ các cơ quan thực thi pháp luật của tiểu bang và liên bang vê các vấn đề liên quan đến nhân vật tên Hoàng Tấn Phùng.

LEIGH SALES: Dylan Welch tường thuật.

*

English transcript of the program:

How did this man launder nearly $1 billion through Australia's biggest casino?

DYLAN WELCH, REPORTER: It's a Saturday night in Sydney inside the luxury apartment of drug trafficker Pete Hoang. He's getting ready for a midnight meeting in the city's west.

Hoang's movements that night have been pieced together by police.

MICK WILLING, NSW POLICE HOMICIDE SQUAD COMMANDER: He drove directly to Dunmore Street at Croydon Park, where we think he waited for someone or met someone there. We know that Mr Hoang got out of his car in Dunmore Street around midnight and was on the sidewalk, when a male person approached him from a unit block adjacent to where he was standing and fired a number of shots and killed him then and there.

NEWSREADER: A man has been killed in a brazen public shooting in Sydney's inner-west. Police are appealing to the public for help as they investigate links to organised crime.

MICK WILLING: We have witnesses who see a lowered white or grey-coloured hatchback with a large spoiler that was around the vicinity of Dunmore Street at the time. We think that those persons or persons in that vehicle may have something to do with the murder and we're hoping that we can identify who they are.

DYLAN WELCH: Hoang was a bit player in a heroin syndicate who had gone on to become one of Australia's biggest drug money launderers.

MICK WILLING: We've received information from a variety of sources which would suggest that he was involved in large-scale drug supply and in the movement of money through casinos across Australia for some time now, a number of years in fact.

DYLAN WELCH: Hoang's life and violent death shines a light on the world of professional money laundering, a vast and growing industry in Australia.

SCOTT COOK, NSW POLICE ORGANISED CRIME SQUAD COMMANDER: It's right across our economy and right across our society. The Australian Crime Commission estimate that about $15 billion is lost to organised crime to the national economy. Most of that is done through money laundering processes. So it's a significant lifeblood of organised crime.

DYLAN WELCH: $15 billion a year?

SCOTT COOK: Yeah.

DYLAN WELCH: Hoang, seen here at a court appearance this year, was part of a Vietnamese-Australian heroin syndicate run by a man police nicknamed "Batman".

Veteran organised crime investigator Michael Purchas led a ground-breaking operation in 2005 called Taskforce Gordian-Katakan. Its surveillance revealed heroin profits being laundered through money transfer companies in Sydney and in Melbourne.

MICHAEL PURCHAS, FMR AUST. CRIME COMMISSION INVESTIGATOR: The size of the problem was massive, not what had been considered as the size of it prior to Gordian-Katakan. We were talking about billions of dollars.

DYLAN WELCH: Purchas' taskforce secretly recorded money transfer staff handling bags containing hundreds of thousands in cash.

The taskforce traced the money to a Hong Kong-based organised crime syndicate.

MICHAEL PURCHAS: If you're thinking in terms of the Ong Ngoai syndicate, that's an international syndicate, that this would - the local end of it would've been the 21 minor feeders.

DYLAN WELCH: One of those feeders, or subsidiaries, was Hoang's outfit, the "Batman" syndicate. Police didn't have enough evidence to charge them and Hoang and the others escaped arrest.

This was just the beginning for Pete Hoang. He became a key money launderer in Australia and began to receive millions in cash from organised criminal syndicates. Some casinos, like The Star, forbade him from gambling and kicked him out repeatedly. Others treated him like a king.

7.30 has learned that Hoang laundered hundreds of millions in drug money, but much of it was gambled at Crown Casino in Melbourne.

LINDA HANCOCK, GAMBLING POLICY, DEAKIN UNI.: What's interesting about Mr Hoang's gambling patterns is that they were such big stakes. You know, he's reported as having staked over $100,000 on a hand. So this would be reported in the log under: big bets for purposes of international fraud and money laundering requirements. So, one has to raise huge questions about why his links to drug money wasn't - or weren't found earlier.

DYLAN WELCH: In a 2012 court case, Crown Casino's compliance manager testified that Hoang bought gambling chips worth $75 million between 2000 and 2012, which she estimated equalled a turnover of three times that amount. The prosecutor suggested the turnover could be as high as one billion.

LINDA HANCOCK: This is an amazing amount of money. He would be accounting for a very high proportion of gambled funds. He would be what's called in the business I think a person of interest. So you would think that there would be a trigger between any casino and the police for such a person of interest.

DYLAN WELCH: In his decade of gambling, Crown lavished on Hoang accommodation in luxury suites such as this, as well as free business-class flights, food, booze and cash payments up to $100,000. Hoang gambled under his name and three aliases - James Ho, John Ho, Patrick Lu. He was issued loyalty cards in all four names by Crown.

LINDA HANCOCK: This is where casinos are part of the laundering system and they become the beneficiaries of the proceeds of crime. So when it's found out, why don't they have to give it back?

DYLAN WELCH: It wasn't until September, 2012 that police began investigating Hoang after he withdrew $2.3 million from his Crown Casino account.

A month later, on the morning of October 12, Hoang called his usual VIP host at Crown and said he'd be bringing a million in cash. She arranged business-class flights from Sydney to Melbourne.

Hoang and one of his travel companions arrived at Crown with two suitcases filled with $1.5 million. The suitcases were taken to one of the casino's most prestigious places, the high roller-only Mahogany Room.

Hoang arrived at a private gaming salon about 1.30 am to play baccarat. Minutes after, he was arrested by police.

When he was shot dead two years later, he was awaiting trial for laundering the proceeds of crime.

SCOTT COOK: From a casino perspective, they're just other patrons and I guess organised crime sees it in two ways. They see it as a place to flaunt their wealth, but they also see it as a place where they can perhaps infiltrate or manipulate the processes and systems in order to launder cash. Casinos deal in large quantities of cash. Organised crime has large quantities of cash that they want to launder. So it's a perfect fit in that sense.

DYLAN WELCH: Crown declined to answer 7.30's questions, except to say it had been assisting state and federal law enforcement agencies for some time regarding Mr Hoang.

LEIGH SALES: Dylan Welch reporting.

Wednesday, December 17, 2014

Tư duy, đối xử với kiều bào và quan hệ với Tàu của cộng sản Việt Nam


GS Nguyễn Văn tuấn
 
Đèn cù Tập II: Tư duy, đối xử với kiều bào và quan hệ với Tàu

Đèn Cù Tập II có dành vài chương để viết về sự sụp đổ của các chế độ XHCN bên Đông Âu, và một số suy nghĩ của giới lãnh đạo chóp bu. Qua đó, chúng ta cũng có thể có vài ý niệm về suy nghĩ của các vị đang nắm quyền lèo lái con thuyền đất nước thời đó. Không nói ra thì chắc nhiều người cũng có thể đoán được là tư duy của họ còn rất nhiều hạn chế.
Chuyện tư duy
Chúng ta biết rằng ông Lý Quang Diệu được đánh giá cao ở Việt Nam và trên thế giới. Dù người ta không mặn mà với kỉ luật sắt của Singapore, nhưng ai cũng phải công nhận ông là một người có tài chiến lược. Có người tặng cho ông danh hiệu nhà độc tài tốt bụng (benevolent dictator). Nhưng có thời ở Việt Nam, ông Lý Quang Điệu là một đối tượng bị báo chí Nhà nước chửi như tát nước. Tay sai đế quốc. Chống cộng. Chống nhân dân Việt Nam. Ông Diệu được giới lãnh đạo VN tặng cho rất nhiều cái nón.
Nhưng đùng một cái, VN “mặn nồng” với ông Lý Quang Diệu. Ông Võ Văn Kiệt từng mời ông Diệu làm cố vấn và cộng tác. Nhưng ông Diệu từ chối, và nói rằng nếu không có Mĩ gật đầu thì VN vô phương phát triển. Ông Diệu nói rằng Mĩ là chìa khoá, Mĩ là động cơ để phát triển. Ngay cả Tàu cũng phải ôm lấy Mĩ mà phát triển, thì VN không nên xem thường Mĩ.
Sau 1975, một nhóm chuyên gia kinh tế báo cáo cho ông Lê Duẩn rằng các nước như Đài Loan, Hàn Quốc và Singapore tiến mạnh là nhờ làm gia công cho các nước giàu có. Nghe xong, Lê Duẩn nạt lại: Lại muốn học chúng làm nô lệ ư? Mà, chẳng phải ông Lê Duẩn mới có tư duy bảo thủ và ngạo mạn đó, ông Tố Hữu cũng thế. Khi một thứ trưởng Bộ Y tế trình rằng các hãng dược phẩm ở miền Nam lúc đó đang thất nghiệp, và ông đề nghị làm thuốc kháng sinh cho khối Comecon. Tố Hữu quát: Trẻ con! Độc lập mà đi gia công?! Anh tưởng Comecon mà không ngoạm nhau à? (Trang 282). Tư duy kinh tế của giới lãnh đạo VN thời mới thắng cuộc là như thế.
Mãi đến 1999, khi VN kí hiệp định thương mại với Mĩ, mà vẫn có vài người có tư duy chống Mĩ! Trong Đèn Cù, tác giả Trần Đĩnh kể rằng sau khi hiệp thương được kí 2 ngày thì Đỗ Mười chỉ thị phải nhớ rằng Mĩ vẫn là kẻ thù của VN và của thế giới. Đỗ Mười còn nói ai thò tay kí vào hiệp thương thì đáng tội "bán nước". Bộ trưởng Trương Đình Tuyển, người tích cực vận động cho hiệp định, sau đó phải "ra đi", nói đúng hơn là bị truất phế khỏi chức bộ trưởng.
Đối xử với Việt kiều và người ngoại quốc
Có thể nói rằng "thành tích" đối xử với Việt kiều và người ngoại quốc của VN không có gì đáng khoe. Nói đúng ra là họ có thái độ hai mặt, ngoài mặt thì nói hay, đằng sau lưng thì nói xấu. Có thể xem đó là thái độ xảo trá và tiểu nhân. Trong Đèn Cù tập II, Trần Đĩnh kể nhiều chuyện cho thấy thái độ xảo trá như thế.
Đặng Chấn Liêu là một quan chức của Liên Hiệp Quốc, theo tiếng gọi của cụ Hồ về Việt Nam đóng góp xây dựng XHCN. Ông trở thành chủ nhiệm bộ môn tiếng Anh của Đại học Sư phạm Hà Nội. Tuy nhiên, ông lại là nạn nhân của Hoàng Văn Hoan, người nghi ngờ ông Liêu là tình báo của Anh. Ông Liêu còn dính dáng vào vụ "án xét lại", nên lao đao ở Hà Nội một thời gian dài. Những người đau khổ thường có khả năng đúc kết triết lí cuộc đời rất hay. Trong một cuộc trò chuyện cùng Trần Đĩnh và Gs Tôn Thất Tùng, ông Đặng Chấn Liêu tổng kết quan sát về qui luật hành xử của chế độ như sau:
"Chúng mình nhìn người bằng con mắt thân thiện vì chúng mình cảnh giác trước tiên với cái xấu ở trong bản thân; còn họ, tự nhận là cách mạng cao quí, họ luôn cảnh giác với người khác để kịp thời giáo dục, uốn nắn. Họ với chúng ta cơ bản ngược giò nhau, họ bắt buộc phải tự khẳng định vai trò lãnh đạo, dạy dỗ chúng ta. Cái mặc cảm ưu việt này dẫn tới đòi dân phải có mặc cảm tự ti với họ. Mặc cảm tự ti này là dấu hiệu dân tin tưởng đảng, yếu tố hàng đầu của thắng lợi, khốn nạn là thế đấy." (Trang 297).
Một Việt kiều khác là Mỹ Điền, từ Anh về miền Bắc Việt Nam, cũng với ý đồ xây dựng XHCN. Ông là con của một địa chủ ở miền Nam. Ông được phân công đi làm cán bộ Cải cách ruộng đất ở Thái Bình. Người trong đoàn nói với ông rằng từ nay trở đi, ông phải gọi mẹ là "Con địa chủ". Là người miền Nam rất thẳng thắn, ông dứt khoát phản đối và không chấp nhận cách gọi mất dạy đó. Ngày hôm sau, ông được cho về Hà Nội. Về Hà Nội, ông trở thành một giáo viên dạy tiếng Anh, và một trong những học trò của ông là Nguyễn Dy Niên, người sau này trở thành Bộ trưởng Bộ ngoại giao. Mỹ Điền nói với tác giả Trần Đĩnh rằng "Tôi đã ở trong quân đội Bình Xuyên sau Cách mạng tháng 8. Tôi cũng đã ở nội phủ cộng sản. Tôi thấy sao? Nội phủ phần lớn là hoạn quan. Bình Xuyên phần lớn là dân anh chị. Phải công bằng mà nói là dân anh chị lại quân tử, nói là giữ lời. Hoạn quan thì không à nha." (Trang 304).
Một trí thức miền Nam khác là Phạm Trung Tương cũng bị đối xử không tốt. Ông Tương từng làm cò cảnh sát, nhưng lại là người có cảm tình với Việt Minh. Ông giúp Việt Minh trong cuộc tổng khởi nghĩa và được ghi nhận công trạng. Sau đó, ông được tập kết ra Bắc, rồi thất nghiệp do lí lịch đen. Mỹ Điền thấy thương nên "tâu" với Ung Văn Khiêm về tình trạng của Phạm Trung Tương, ông Khiêm giới thiệu cho ông Tương về làm ở nhà xuất bản Ngoại văn, chuyên dịch sách báo.
Sau 1975, ông Tương quay về quê Trà Vinh. Tỉnh uỷ Trà Vinh "đì" ông rất tận tình. Nhà ông bị cắt điện, sống tối om. Bệnh viện từ chối không điều trị cho ông. Một hôm, Lê Duẩn xuống Trà Vinh nói chuyện cùng giới trí thức. Duẩn đứng trên bục nhìn xuống thấy một người quen quen, ông bèn đi xuống gặp ông Tương, rồi nói trước hội trường: Người con ưu tú của miền Nam đây! Tối hôm đó, nhà ông Tương lập tức có điện, và bệnh viện đến nói với ông rằng từ nay luôn có một phòng cho ông đến điều trị bất cứ lúc nào.
Frida Cook là đảng viên Đảng cộng sản Anh, bà tình nguyện sang Bắc VN làm giáo viên dạy tiếng Anh. Sau 1975, bà lại sang VN, và nhờ Mỹ Điền dẫn đi thăm các trại cải tạo, đó là thứ hiếm mà bà nói thế giới không có được. Đến cổng trại, bà gặp một ông cụ, và hỏi sao ông vào đây. Ông cụ trả lời rằng ông là viên chức chế độ VNCH. Bà Cook kêu lên: "Ôi, tôi nghe giới thiệu thì toàn là những ác ôn!"
Khi VN sang chiếm Campuchea, bà Cook gửi trả VN những huy chương, bằng khen mà VN đã từng trao cho bà trong thời chiến. Bà nói "tôi từ lâu đã ngửi thấy ở họ một cái gì …". Nhưng bà Cook không biết rằng cả chục năm trước, an ninh Việt Nam đã cho rằng bà ấy là một gián điệp Anh được gửi sang VN để phá hoại. Nhà nước VN gắn huy chương cho mụ ấy cốt để che mắt và mò phá tuyến của mụ ấy (trang 303).
Đèn Cù còn đề cập đến Gs Trịnh Xuân Thuận, một nhà vật lí thiên văn có tiếng qua những tác phẩm khoa học phổ thông. Thân phụ ông Thuận là Trịnh Xuân Ngạn, từng làm việc trong toà án dưới thời VNCH. Sau 1975, ông Ngạn bị chính quyền mới bắt đi tù cải tạo. Ông Thuận nhờ chính phủ Pháp can thiệp để cứu ông bố ra tù (Tran 315). Năm 2005, VN vinh danh ông Thuận cùng 14 nhà khoa học Việt kiều khác ở nước ngoài. Nhưng những người trong giới cầm quyền có lẽ chưa đọc cuốn "Hỗn độn và hài hoà" mà trong đó ông Thuận viết rằng "Tôi thông báo cái chết của chủ nghĩa duy vật biện chứng".
Quan hệ với Tàu
Tháng 2/1999, ông Lê Khả Phiêu (lúc đó là tổng bí thư) đi thăm Tàu. Người ta ngạc nhiên vì sự chậm trễ này. Thường thì sau khi ai đó nhậm chức tổng bí thư Tàu mời sang thăm nay, còn đằng này, ông Phiêu nhậm chức từ năm 1997 mà mãi đến 1999 mới được mời sang thăm Tàu. Buổi tiếp đón không có diễn văn, chỉ có hội đàm, rồi chiêu đãi, và hạ màn. Trong buổi chiêu đãi, Giang Trạch Dân ca bài "Bông hồng nhỏ của tôi", còn Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm thì hát bài "Cây trúc xinh", có lẽ ý nói trúc mọc một mình, không cần đến "bạn".
Tiền Kỳ Tham từng là phó thủ tướng Tàu có viết hồi kí, và ông dành 2 chương để viết về VN. Trong đó có nói về chuyến thăm của Lê Khả Phiêu. Theo hồi kí này, đoàn của ông Phiêu chờ mãi chẳng thấy phía chủ nhà Tàu nói gì cả. Xem lịch thì thấy 2 giờ chiều Giang Trạch Dân có lịch đón đoàn VN, ông Phiêu bèn dẫn đoàn đến nơi, nhưng thật ra giờ đó thì Giang tiếp thống đốc Hồng Kong, nên Tiền Kỳ Tham nói đoàn ông Phiêu phải chờ đến 5 giờ chiều! Ông Phiêu đưa cho họ Tiền một tờ giấy gồm một số chữ, và đề nghị Tiền đưa cho Giang. Giang Trạch Dân mở ra đọc, đọc xong, lẳng lặng vo lại và ném vào sọt rác. Giang lấy tờ giấy khác và viết theo ý của y (Trang 354). Nghe nói Giang viết 16 chữ: "Sơn thuỷ tương liên, lí tưởng tương thông, văn hoá tương đồng, vận mệnh tương quan."
Nhận được giấy của Giang viết, ông Phiêu hỏi Tiền Kỳ Tham tại sao không có chữ "bình đẳng" hợp tác như ông Phiêu nêu ra. Tiền Kỳ Tham viết: "Tôi không trả lời Phiêu mà chỉ cười và nghĩ thầm rằng, người lãnh đạo cao nhất như Phiêu mà không hiểu nổi rằng xưa nay có bao giờ Việt Nam được bình đẳng với Trung Quốc!" Nhưng khi về đến VN, đoàn ông Phiêu mở cuộc họp báo và tuyên bố chuyến đi thăm Tàu là "thành công tốt đẹp"!
Hồi kí của Tiền Kỳ Tham còn quan tâm đến văn học VN. Trong hồi kí, họ Tiền nhắc đến các tác phẩm văn học VN bị cấm lưu hành, trong đó có tập thơ của Nguyễn Duy. Họ Tiền dẫn câu thơ của Nguyễn Duy:
Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng;
Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn.
Nói chung đọc qua những trang trong Đèn Cù Tập II, chúng ta dễ nhận ra rằng giới cầm quyền chẳng tin tưởng vào ai, kể cả chính người của họ, còn kiều bào và người nước ngoài thì chỉ là "hoa lá cành" cho họ mà thôi. Một điều cũng thể hiện khá rõ nét là những gì mà giới lãnh đạo Tàu và Mĩ hay nói về giới cầm quyền VN: đó là không đáng tin cậy, vì nói một đằng làm một nẻo.

Tuesday, December 16, 2014

Điện Nguyên Tử tại Việt Nam: Đảng CSVN trở lại con đường cũ, giết dân hàng loạt bằng phóng xạ?

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2014/12/ien-nguyen-tu-tai-viet-nam-ang-cong-san.html

Điện Nguyên Tử tại Việt Nam: Đảng CSVN trở lại con đường cũ, giết dân hàng loạt bằng phóng xạ?
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Kế hoạch xây nhà máy điện nguyên tử tại Ninh Thuận đã bị toàn dân Việt Nam và đặc biệt bị tuyệt đại đa số chuyên gia khoa học, nhân sĩ, trí thức, hoặc công khai hoặc bí mật, chống lại việc làm vô thức của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam với hậu quả sẽ đẩy dân tộc vào nạn diệt vong và nước Việt Nam bị xóa sổ như trường hợp Chernobyl tại Ukraine và Fukushima tại Nhật Bản.

Từ khi ý tưởng xây dựng các nhà máy điện nguyên tử của lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam được nhen nhúm nhằm thỏa mãn lòng kiêu ngạo điên cuồng và cùng lúc là nguồn lợi tài chánh từ tiền lại quả (kick back) khổng lồ phát sinh từ khoảng tiền từ 20 đến 50 tỷ Đô la Mỹ chi cho dự án, nhiều chuyên gia trong ngành hạt nhân và điện nguyên tử đã không ngừng lên tiếng khuyên giải trước khi ý tưởng điên rồ “một bước lên trời, ếch nhái thành bò mộng” của một số lãnh đạo cao cấp của đảng cộng sản Việt Nam trở thành hiện thực. Nhưng lãnh đạo đảng cộng sản của thời đại “định hướng tư bản đỏ” luôn tự mình huyênh hoang là đỉnh cao trí tuệ loài người, độc đoán tiến hành thực hiện dự án xây nhà máy điện nguyên tử với cái gọi là “được chấp thuận của Quốc hội nước Cộng Hòa Xã Hôi Chủ Nghĩa” mà thực chất chỉ là màng trình diễn của đồng đảng với nhau trong nhóm lãnh đạo của đảng cộng sản “định hướng tư bản đỏ”.

+ =

Trước tình trạng lộng quyền và kiêu binh của những lãnh đạo cao cấp của đảng cộng sản Việt Nam “định hướng tư bản đỏ”, và nhận thấy khuyến cáo hay kiến nghị gởi cho đảng cộng sản yêu cầu ngừng thực hiện dự án xây dựng nhà máy điện nguyên tử cũng chỉ như nước đổ lá môn, nước đổ đầu vịt; ngày 21 tháng 05 năm 2012, hơn 600 người Việt trong ngoài nước thuộc mọi tầng lớp đã cùng nhau viết thư gởi trực tiếp cho chính phủ Nhật Bản, dân chúng Nhật qua Quốc hội Nhật Bản yêu cầu Nhật Bản ngừng toàn bộ kế hoạch cho vay và xây nhà máy điện nguyên tử tại Ninh Thuận Việt Nam trong khi tại Nhật họ đã quyết định ngưng hẳn các dự án xây nhà máy điện nguyên tử ngay tại Nhật sau khi xảy xa tai nạn khủng khiếp tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima mà rất may mắn đã không lan rộng với hậu quả có thể hủy diệt cả nước Nhật và ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhiều nước khác trong vùng. Lá thư phản đối tương tự cũng được gởi đến chính quyền và quốc hội Nga, nước cho vay và xây nhà máy điện nguyên tử Ninh Thuận “1” tại Phan Rang.

Trước sự phản đối quyết liệt của đông đảo dân chúng thuộc mọi tầng lớp, và chứng kiến những gì đã, đang xảy ra tại Nhật Bản từ khi tại nạn nổ nhà máy điện nguyên tử Fukushima vào ngày 13/03/2011, lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam “định hướng tư bản đỏ” đã liên tục tìm cách hạ nhiệt dự án xây dựng nhà máy điện nguyên tử. Tuy không tin vào sự thật lòng của đảng cộng sản qua không biết bao lần tráo trở, gian dối của họ từ khi đảng xuất hiện, nhưng lần này dân chúng Việt Nam hy vọng lãnh đạo đảng cộng sản thấy được hậu quả vô cùng tại hại sẽ xảy ra cho đất nước và toàn dân mà gia đình họ và bà con dòng tộc của họ cũng sẽ không thoát khỏi tai họa này một khi tai nạn nguyên tử xảy ra tại nhà máy điện nguyên tử, cuối cùng sẽ đi đến quyết định ngừng kế hoạch xây nhà máy điện nguyên tử, trước tiên tại Ninh Thuận và sau đó trên cả nước.

Sau nhiều lần bắn tiếng về khả năng dời thời điểm triển khai dự án xây nhà máy điện nguyên tử đầu tiên tại Ninh Thuận do Nga cho vay và tập đoàn điện hạt nhân Rosatom nổi tiếng tham nhũng của Nga xây dựng vì lý do không có đủ nhân lực và trình độ về kỹ thuật hạt nhân, ngày 16/01/2014 báo chí của đảng cộng sản Việt Nam đã chính thức đưa tin cho biết Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng của đảng cộng sản Việt Nam thông báo quyết định hoãn thực hiện dự án xây nhà máy điện nguyện tử đầu tiên tại Ninh Thuận, sớm nhất cho đến sau năm 2020. Tin vui này được dân chúng cùng nhiều chuyên gia và trí thức hoan nghênh. Mọi người đều hy vọng nhiều đến khả năng dự án xây nhà máy điện nguyên tử sẽ được hủy bỏ hoàn toàn và được thay thế bởi những nhà máy nhiệt điện, hay điện tái tạo như lời chỉ đạo của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng khi ông nói rõ trong một phiên họp:

“yêu cầu tập đoàn dầu khí Nhà nước Petrovietnam ( PVN ) bảo đảm đủ khí đốt để cung cấp cho cụm nhà máy điện 5.000MW thay thế cho nhà máy điện nguyên tử 4.000MW bị đình hoãn”

Những tưởng Việt Nam sẽ vĩnh viễn thoát khỏi lời nguyền phóng xạ nguyên tử gây diệt vong sau những lời tuyên bố của một trong số 4 lãnh đạo cao cấp nhất của đảng cộng sản Việt Nam.

Những tưởng lãnh đạo cao cấp của đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn là người Việt Nam, biết lo đến sự tồn vong của dân tộc và tránh xa các lò phản ứng nguyên tử như chính quyền Nhật Bản - một nước với trình độ khoa học kỹ thuật tiên tiến hàng đầu thế giới - đã dứt khoát quyết định không xây nhà máy điện nguyên tử trên đất nước họ và tiến hành loại bỏ hoàn toàn các nhà máy điện nguyên tử đang còn hoạt động sau khi xảy ra tại nạn nổ lò phản ứng nguyên tử tại nhà máy điện nguyên tử Fukushima ngày 13/03/2011.

Nhưng hy vọng vào đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn tình người lại một lần nữa bị hủy hoại hoàn toàn với tin tức vừa được đăng trên báo chí trong nước của đảng cộng sản Việt Nam về dự án xây nhà máy điện nguyên tử tại Ninh Thuận.

Chính Phó Thủ Tướng Hoàng Trung Hải vừa phơi bày sự gian trá, tráo trở, vô nhân cố hữu của đảng cộng sản Việt Nam “định hướng tư bản đỏ” khi cùng những tên “sát nhân phóng xạ nguyên tử” và nhóm lợi ích tư bản đỏ bấm nút khởi công hệ thống cung cấp điện cho dự án xây nhà máy điện nguyên tử Ninh Thuận vào ngày 12/12/2014.

Hoàng Trung Hải và những tên đảng viên đảng cộng sản cao cấp “sát nhân phóng xạ nguyên tử” bấm nút tiến hành dự án lò sát nhân nguyên tử/hạt nhân tại Ninh Thuận.

Đồng bào Việt Nam và nhất là tầng lớp trí thức quan tâm sâu xa đến sự tồn vong của dân tộc và Tổ quốc Việt Nam trước hiểm họa không cùng của các lò phản ứng nguyên tử mà đảng cộng sản Việt Nam đang cố chấp cho tiến hành xây dựng, hãy cùng nhau hành động chống lại hành động tráo trở, gian manh của nhóm lãnh đạo tối cao của đảng cộng sản Việt Nam, nói một đàng làm một nẻo, tiếp tục sát hại người dân, đẩy đất nước vào con đường diệt vong.

Lần này họ, đảng cộng sản Việt Nam, kết hợp búa liềm với phóng xạ để giết hại hàng loạt dân Việt Nam vô tội. 

Ngày 15/12/2014



_____________________________________

Tham khảo:

Thư Phản Đối gởi Chính phủ và Quốc hội Nhật Bản


Danh sách 623 người ký tên vào là thư gởi cho chính quyền Nhật Bản và Nga


Việt Nam hoãn xây nhà máy hạt nhân đầu tiên (đến ít nhất sau năm 2020)




Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải bấm nút khởi công xây hệ thống cung cấp điện cho Nhà máy Điện hạt nhân 


Sunday, December 7, 2014

Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày- và những người Việt (chống cộng?) ăn theo!


Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày- và những người Việt (chống cộng?) ăn theo!


Nhà báo (đòi) tự do chống Tàu cộng xâm lược Biển Đông Nguyễn Văn Hải với bút hiệu Điếu Cày được Mỹ can thiệp cho ra khỏi tù và liền bị tống xuất sang Mỹ không kịp gặp người thân sau hơn 6 năm chia cách, không kịp thay một bộ quần áo đàng hoàng để lên máy bay … xuất dương. Ra đi chỉ với cái quần củ sờn gáy xốc xếch và chiếc áo cánh bạc màu, đôi chân chỉ độc đôi dép tổ ong mà ông đang mang trong tù.


Bà con người Việt tỵ nạn cộng sản vùng Cali chỉ hay tin ông lên đường sang Mỹ tỵ nạn và sắp đến phi trường Los Angeles trong vòng vài giờ nên rất vui mừng báo cho nhau cùng đến phi trường đón ông Điếu Cầy như đón mừng một người thân thiết sau nhiều năm xa cách. Tất nhiên vì là thủ đô của người Việt tị nạn cộng sản từ năm 1975 nên cờ vàng của Tổ quốc và cũng là là cờ thân thương của nước Việt Nam Cộng Hòa tại miền Nam Việt Nam được mọi người mang ra phi trường chào đón nhà báo tự do Điếu Cày. Trong không khí hào hứng và vui mừng tột độ của mọi người tại khu vực ngoài cổng ra tại phi trường, mọi người đua nhau chạy đến đón chào Điếu Cày khi thấy mặt ông. Người người tay bắt mặt mừng với Điếu Cày, đón chào Điếu Cày đến với bà con người Việt tỵ nạn cộng sản tại Mỹ nói riêng và bà con người Việt tỵ nạn cộng sản  trên thế giới nói chung. Trong không khí vui mừng cao độ có một vài bà con tranh nhau trao cho Điếu Cày bó hoa và lá cờ vàng nhỏ cầm tay. Để bảo vệ an ninh cho Điếu Cầy trong lúc tranh tối tranh sáng biết đâu có những cá nhân xấu đội lớp tỵ nạn lợi dụng để gây hại cho Điếu Cầy làm chính quyền Mỹ mang tiếng nên an ninh của chính phủ Mỹ đã ngăn và giựt đi những là cờ vàng cầm tay không cho đến tay Điếu Cày (?). Sự việc này đã tạo ra một số hiểu lầm và có một vài bài viết của một số bà con lên tiếng nhận xét, cả phê phán lẫn thông cảm. Tiếp đến, trong buổi tiếp xúc với bà con người Việt tại thủ đô Washington đã có một vài bà con đã từng bị cộng sản giam cầm hành hạ thừa chết thiếu sống trong thời gian dài hằng chục năm tại các nhà giam khổ sai trên khắp nước (khổ hơn nhiều so với 11 nhà tù mà Điếu Cày đã đặt chân qua) có đặt câu hỏi với Điếu Cày. Trong dịp này có một bà mẹ Việt Nam đã lên tặng cho Điếu Cày một khăn choàng mang biểu tượng cờ vàng, loại khăn quàng bà con người Việt dùng đi ra đường trong những dịp đi biểu tình dưới thời tiết lạnh lẻo kỷ niệm hay chống lại những nhân vật chóp bu của chế độ ác ôn cộng sản Việt Nam sang ăn xin tại Mỹ và các nước mà họ gọi là đế quốc tư bản dẩy chết.


Thiển nghỉ những câu hỏi tuy xoi vào cá nhân của Điếu Cày về chế độ cộng sản là việc bình thường dưới bầu không khí tự do dân chủ, mà ngay cả Tổng Thống Mỹ cũng không ngoại lệ. Những câu hỏi chỉ có mục đích nhằm thử lửa với những người đã từng sống với cộng sản trong nhiều năm, đã từng làm việc với chế độ cộng sản. Nguyên là phóng viên được đào tạo có bài bản, với trình độ giao tiếp nơi công cộng nhuần nhuyễn, Điếu Cày đã khéo léo lèo lái những câu hỏi của một vài vị cựu tù cải tạo đã dở sống dở chết dưới nhà tù của chế độ cộng sản Việt Nam vô nhân, giành lợi thế và có thể cả cảm tình và thông cảm của bà con người Việt tỵ nạn tại Mỹ và các nước về phía Điếu Cày (căn cứ vào những tràng pháo tay trong clip youtube ghi lại).


Xét thấy Điếu Cày trong bước đầu đã giải tỏa một phần những nghi vấn và thắc mắc về quan điểm chính trị mà bà con, những người rất bình thường không phải là những vị trí thức hay học giả, đặt ra với Điếu Cày. Những việc làm như trao lá cờ vàng nhỏ cầm tay tại phi trường L.A, nghi vấn về quá khứ của Điếu Cày của một số người từng làm bên an ninh truớc năm 1975, trao khăn quàng mang hình tượng cờ vàng ba sọc đỏ của một bà mẹ Việt Nam ly hương sống tỵ nạn tại Mỹ không phải bôi nhọ như những người chống cộng tự xưng là thành phần trí thức đang hô hoán mà thực ra đã giúp Điếu Cày bước đầu xác định được vị trí đứng của mình trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Mỹ và trên khắp thế giới. Tuy nói như vậy nhưng cũng chỉ mới ở bước bắt đầu trong quá trình tạo tin tưởng của Điếu Cày với bà con. Thời gian sẽ là những ngày vàng thao thử lửa mà Điếu Cày cần đối diện. Sống trong xã hội tự do dân chủ, với vị trí của Điếu Cày trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản như hiện nay, ông sẽ phải tiếp tục và liên tục cố gắng chứng tỏ mình xứng đáng được bà con tin tưởng và tiếp tục ủng hộ. Không như những thập niên 60, 70, nếu như là một người do cộng sản cấy đặt vào miền Nam Việt Nam nay cộng đồng người Việt tỵ nạn tại nước ngoài thì sớm muộn cũng sẽ bị phơi bày trước công luận.


Điều đáng được nói thêm là về những bài viết ăn theo, nói leo, đánh hội đồng của một số người miệng thì nói chống cộng nhưng họ lại viết những điều phản trắc về cờ vàng, về chế độ Cộng Hòa tại miền Nam, về bà con người Việt tỵ nạn cộng sản.


Họ tự bôi phấn son văn minh tiến bộ lên mặt mình rồi lên án, đấu tố những việc làm bình thưòng của một vài bà con người Việt khi đón Điếu Cầy, khi chất vấn Điếu Cầy, khi trao cho Điếu Cầy một chiếc khăn quàng cổ đan tay đơn sơ. Những nhân vật tự xưng mình là trí thức, là tiến sĩ, là bác sĩ lại dùng những từ ngữ “côn đồ” khi đề cấp đến những bà con này và lá cờ Tổ quốc, như:

Bọn cực đoan,

Chửi bà bẹ choàng khăn quàng cổ cho Điếu Cày là ngu xuẩn và trẻ con.

Cờ vàng là biểu tượng của chế độ không còn tồn tại.

Người Việt tỵ nạn thế hệ “một” thiếu hiểu biết internet nên bị xách động.

Phỉ báng, chế diểu lòng yêu quê hương yêu cờ vàng của bà con tuổi đời cao của một bác sĩ trong bài viết “Lá cờ”: “nhưng nay có những người trong chúng ta: tay không có một miếng sắt, thân thì gần kề miệng lỗ, nhưng lại miên man đòi lật đổ CSVN, đòi nhìn thấy cờ vàng tung bay tại Sài Gòn!”


Điều rất lạ là một mặt tung hô ông Điếu Cày không hết lời, mặt khác những người viết bài phỉ báng lên án, tố những bà con đứng ra chất vấn Điếu Cày để biết rỏ hơn về Điếu Cày ngoài việc ông chống Tàu nên bị bỏ tù với tội lạ là trốn thuế rồi tiếp theo tội tuyên truyền bất lợi cho đảng. Tuy luôn hô hoán là vì tự do dân chủ, họ cũng độc đoán không kém, cũng tự ý kết tội bà con là bọn cực đoan, là già dốt … internet,  và tệ hại nhất là viết lời chế diễu những vị cao niên là “thân thì kề miệng lỗ” mà còn đấu với tranh.


Hy vọng Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày không vì những lời tâng bốc của những người đấu tranh cho tự do dân chủ giải thể chế độ cộng sản vô nhân tại Việt Nam tự xưng là trí thức, học giả, bác sĩ, tiến sĩ, mà ngạo mạng; không vì những câu chất vấn chân chất thẳng thắn của bà con người Việt tỵ nạn không bằng không cấp mà khinh khi.


Hy vọng Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày sẽ không phụ lòng yêu mến, kỳ vọng mà nhiều bà con người Việt tỵ nạn cộng sản khắp nơi cùng bạn bè và đồng bào trong nước đặt lên và gởi gấm cho Điếu Cày.


Hy vọng ông Điếu Cày là vàng thật, là sen vàng trong bùn đỏ nhưng không hôi mùi bùn.


Ngày 7/12.2014

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam


Tham khảo:




Sunday, November 9, 2014

Injustice treatments and broken hearts of Vietnamese people of the whole country through the century since 30/04/1975

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2014/11/injustice-treatments-and-broken-hearts.html

Injustice treatments and broken hearts of Vietnamese people of the whole country through the century since 30/04/1975
Nguyen Hung, Tran Hoai Nam (Danlambao) - After the Vietnamese Communist Party had occupied the whole country of Vietnam, farmers, voiceless people of all three regions of the country thought they would be living in peace, freedom to make a living without hindering. But their simple and common dream has become fantasy, and also nightmares.

Their cultivating land, manufacturing and business facilities were blatantly robbed by the Vietnamese communist party members and their minions that the Southerners called them "April 30 revolution gang" to make them their own, winning trophies of the invaders, not the army they bloated themselves as “the liberators”. After they had arrived, houses were smashed, families were disintegrated, dead was everywhere, on land in the bush, in rivers, in the East Sea.

They did not stop there. Since the 80s of the 20th century to the present day, after their campaign of robbing of land and production base of the South such as: the campaign to destroy capitalists, the campaign of re-educating commercial activities, the campaign of cooperative activities...; the Vietnamese Communist Party officials did not cease their evil and brutal actions, they in concert with the so called "red capitalist interest groups", who were their relatives or clan, to proceed to rob the last tiny piece of land which the country farmers rely only on to make a living day by day. New words created by the Vietnamese communist party to cover in velvet clothes for their coward and mindless actions, under their so-called Socialist Constitution, the remaining small piece of land in the hands of people across the country right through from Nam Quan Pass (now belongs to Chinese communist as a gift from the Vietnamese communist party) to Ca Mau Cape which they called "Forced Repatriation". And thus another group of new words are added to the dictionary of modern day of Vietnamese language under the Vietnamese communist regime, which is as painful and heartbroken to hear it mentioned, like the word "Boat People" of the years from 1975 to 1985. People of the whole country who have been experienced with this “Forced Repatriation” actions from the Vietnamese communist party have named themselves “Injustice People”

In recent decades, the “Injustice people” throughout the country have been doing what old folks used to say "rolling sand balls on the beach of the East sea" against the Vietnamese communist government thugs. Even they do know that their pains going from local to central provinces, and where the headquarters of the Vietnamese Communist Party are located, year after year, one decade to another decade, they could not shake off from the dirty and bloody hands of the communist robbers while in their hands they have the so-called Socialist and Republic Constitution written by their own communist party and used it as the shield for their so called “forced repatriation”, but the hapless farmers are still doing the unyielding work of " rolling sand balls on the beach of the East sea". The purpose of making their hopeless cries is to awaken the conscience of the people inside the country and abroad, of people around the world, of international agencies, of various governments around the world. Even though communist party officials consider people’s cries are worth not even equal to dirt, worth much less than mice in their Chinese porcelain vase of Vietnam Communist Party, but they are very afraid of adverse opinions from outside countries because they are afraid of those countries will not continue to give money, in million dollars, into their bottomless vase of the party where their party’s mice are residing and are being fatten.

During October and November 2014, injustice people - “Dân Oan” across the country have been and are continuing to gather in Hanoi ion force, the capital city where the headquarters of the Vietnamese Communist Party are based, to protest on the streets to demand, despite being assaulted and being detained. They have been continuously protesting in front of all the Vietnamese communist party organizations headquarters, the party’s government offices, party’s congress building, mansions of the elite top communist Party members like Nguyen Sinh Hùng, Nguyen Phú Trọng Trương Tan Sang, Nguyễn Tấn Dũng... Injustice People- “Dân Oan” promise not to give those communist party public officials the life of leisure in the stately mansions, on silk clothes obtained from the coercion, plundering, sucking bloods of poor and hapless ordinary people, farmers and workers.

Thank to the advance of internet, thanks to the thin mobile phone, which have been carrying and channeling the jobs and hopes of very courageous and tenacious Injustice People - “Dân Oan”- to all Vietnamese living inside of Vietnam and abroad. Injustice People-“Dân Oan” are both demonstrators standing up to publicly denounce the Vietnamese communists (Việt cộng) who have treated them so heartlessly and unscrupulously. “Injustice People” have been doing the task as “Reporters on the Pavements”. They were not afraid of difficulties and dangerous assaults throwing at them by the Vietnamese communist police thugs. They enthusiastically gathered and disseminated news of their demonstrations to everyone. Injustice People are the true “Injustice People making News”-"Dan Oan Making News".

Below is the video clip combining few short video clips recorded by the Injustice People (Dan Oan) while they were protesting and living in the past few days: 

Nỗi lòng oan ức xuyên thế kỷ của người dân cả nước từ ngày 30/04/1975

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2014/11/noi-long-oan-uc-xuyen-ky-cua-nguoi-dan.html
Nỗi lòng oan ức xuyên thế kỷ của người dân cả nước từ ngày 30/04/1975
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Từ khi đảng cộng sản Việt Nam thâu tóm cả nước, bà con nông dân, người dân thấp cổ bé miệng của cả ba miền đất nước cứ tưởng họ sẽ được sống trong an bình, được tư do làm ăn sinh sống, nhưng ước mơ đơn giản và bình thường của họ đã trở thành ảo mộng và luôn cả ác mộng.

Đất đai canh tác, cơ sở làm ăn buôn bán bị các đảng viên CSVN và tay sai của chúng mà người dân miền Nam gọi là bọn “30 tháng Tư” tịch thu làm của riêng, làm chiến lợi phẩm của đoàn quân cướp nước chứ không phải đoàn quân mà chúng tự gọi lài “giải phóng”. Chúng vào là nhà tan, cửa nát, gia đình lý tán, chết bờ, chết bụi, chết trên sông, chết ngoài biển Đông.

Bọn chúng không chịu ngừng ở đó. Từ những năm 80 của thế kỷ 20 đến nay, sau các chiến dịch cướp tài sản đất đai và cơ sở sản xuất của người dân miền Nam như: tư sản mại bản, cải tạo công thương nghiệp, hợp tác xã…; các quan chức đảng cộng sản không chịu chấm dứt hành động tham tàn, chúng kết hợp với bọn “nhóm lợi ích tư bản đỏ”, là bà con dòng tộc của chúng, lại tiếp tục tiến hành cướp nốt số đất đai nhỏ nhoi cuối cùng còn lại của bà con nông dân cả nước chỉ còn dựa vào đó để sinh sống qua ngày. Từ ngữ mới do chính cộng đảng sáng chế để phủ nhung cho hành động tán tận lương tâm cướp trắng, theo cái gọi là hiến pháp XHCN tự biên tự diễn, những mảnh đất nhỏ nhoi còn lại trong tay của bà con trên cả nước suốt từ Ải Nam Quan nay (bây giờ là của Tàu do đảng cộng sản dâng) đến Mủi Cà Mau mà chúng gọi là: “CƯỠNG CHẾ”. Và cũng từ đó một từ ngữ tiếng Việt mới trong kho tàng ngôn ngữ Việt Nam, đau đớn không kém hai chữ “THUYỀN NHÂN” của những năm từ 1975 đến 1985, người dân cả nước dùng để nói lên nỗi oan khiên của họ là: “DÂN OAN”. 

Dân oan cả nước trong mấy chục năm qua đã và đang làm chuyện có thể nói là “dã tràng se cát biển Đông” trước cường quyền cộng sản. Tuy biết là việc họ làm lặn lội từ địa phương đến tỉnh thành rồi trung ương nơi đặt cơ quan đầu não của đảng cộng sản, hết năm này đến năm khác, hết thập niên này đến thập niên khác, không thể làm bọn cướp lay chuyển khi trong tay chúng đã có một bản hiến pháp do chính đảng CSVN viết và sử dụng bảo kê cho hành động “cưỡng chế” của chúng, nhưng bà con nông dân vẫn kiên cường làm công việc “dã tràng se cát biển Đông”. Mục đích của việc làm vô vọng của bà con dân oan là đánh động lương tâm của đồng bào trong nước và ngoài nước, của dân chúng trên khắp thế giới, của các cơ quan quốc tế, của chính quyền trên khắp thế giới. Bọn quan chức cộng sản tuy coi người dân không bằng cỏ rác, thua những bọn chuột nhắt trong bình sứ Tàu của đảng, nhưng chúng rất e dè các nước vì chúng sợ các nước không tiếp tục trao tiền triệu đô Mỹ cho chúng bỏ thêm vào bình đựng chuột của đảng.

Trong suốt tháng 10 và tháng 11/2014 bà con dân oan trên cả nước đã và đang tiếp tục tập hợp về Hà Nội, thành phố tập trung toàn bộ đầu não của đảng cộng sản, liên tục xuống đường biểu tình, bất chấp bị hành hung và giam cầm, tại tất cả những cơ quan đảng, nhà nước đảng, quốc hội đảng, dinh thự nơi an nghỉ của tầng lớp đảng viên cộng sản chóp bu như Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Phú Trọng, Tương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng... Bà con dân oan không để cho quan chức cộng sản sống an nhàn trong các căn biệt thự uy nghi, trên nhung lụa có được từ việc cưỡng chế, cướp đoạt hút màu người dân, nông dân, công nhân.

Cám ơn kỹ thuật intenet, cám ơn những chiếc mobile phone mỏng manh, đã mang những việc làm rất can đảm và ngoan cường của bà con dân oan đến với mọi người dân Việt trong ngoài nước. Bà con dân oan vừa là người đi biểu tình đứng lên tố cáo nhà nước cộng sản đối xử vô lương tâm với bà con, vừa là “Phóng Viên trên những Vĩa Hè” không ngại khó khăn và nguy hiểm, nhiệt tình thu thập và phổ biến tin tức đến mọi người. Bà con dân oan là “Dân Oan Làm Báo”.

Dưới đây là kết hợp một số video clip ngắn do chính bà con dân oan quay cảnh bà con bao vây trước dinh thự của những đảng viên chóp bu đảng cộng sản trong và một số cảnh xuống đường và sinh hoạt trong những ngày vừa qua:

Saturday, November 8, 2014

Việt Nam là nơi tốt nhất để sống: Một cách hiểu khác. GS Nguyễn Văn Tuấn

http://tuanvannguyen.blogspot.ch/2014/11/viet-nam-la-noi-tot-nhat-e-song-mot.html

Friday, November 7, 2014

Việt Nam là nơi tốt nhất để sống: Một cách hiểu khác


Đến hôm nay mới đọc bài báo "Sốc vì Việt Nam vào tốp 20 nơi đáng sống nhất thế giới!" Nếu chỉ xem qua cái kết quả bình bầu và đối chiếu tình trạng môi trường xuống dốc thê thảm hiện nay thì đúng là sốc thật. Nhưng thật ra, nếu xem kĩ nguồn thông tin (2) thì cũng không đến nổi sốc đâu.



Nguồn thông tin là " The 20 Best Places To Live Overseas" (Hai mươi nơi tốt nhất để sống ở nước ngoài" trên BusinessInsider (2). Tại sao "nước ngoài"? Tại vì đây là một cuộc điều tra xã hội mà đối tượng tham gia là những thương gia làm việc cho các tập đoàn đa quốc gia. Những người này được công ti gửi đi khắp thế giới để làm ăn, nên họ có cơ hội trải nghiệm và so sánh. Nhóm thực hiện là ngân hàng HSBC. Họ hỏi đối tượng tham gia về trải nghiệm cuộc sống, tình hình kinh tế, nuôi con cái ở nước ngoài. Dựa vào các tiêu chí này, Việt Nam được bình bầu là một trong 20 nước tốt nhất để sống ở nước ngoài.

Đọc xong bản tin này tôi thử tưởng tượng mình là một doanh nhân (hạng "executive") đang sống ở Sài Gòn. Và, tôi sẽ bầu VN vào một trong 10 nước tốt nhất để sống như là một doanh nhân nước ngoài. Lương của tôi là khoảng 200K USD một năm, và tôi sống trong một nước mà thu nhập bình quân ~2K một năm thì dĩ nhiên là tôi thấy thoải mái quá đi chứ.



Này nhé, tôi đâu có sống ở những nơi chật chội trong nội thành như đám dân đen kia; tôi sống ở Phú Mĩ Hưng hay những khu đô thị mới, thoáng mát và có nhiều cây xanh. Tôi đi làm đâu phải bằng xe Honda để phải chật vật với "triều cường" như đám dân địa phương; tôi đi làm bằng xe hơi, "four-wheel car" cao ngông nghênh trên đường phố được thiết kế cho xe ngựa là chính. Tôi không cần lái xe như bọn Việt Nam; công ti mướn tài xế lo cho tôi từng bước đi, thậm chí đi ăn trưa và uống cà phê! Đến văn phòng thì máy lanh đã bậc xong, tôi không biết cái nóng hừng hực bên ngoài là gì. Thật ra, sống ở VN chứ tôi có biết cái nóng nhiệt đới là gì đâu, vì dù ở nhà hay office tôi đều có máy lạnh.

Vợ tôi không bận bịu với con cái như đám nữ nhân viên của tôi; tôi có đã oshin người Việt lo đưa đón con tôi đi học. Con tôi cũng cảm thấy thích đất nước này, vì chúng không chung đụng với đám học trò Việt Nam đầy cạnh tranh kia. Oshin Việt Nam thì rẻ bèo, chỉ 200 USD/tháng là có một cô gốc miền Tây phục vụ cực kì tốt, kể cả nấu ăn ngon. Chúng tôi chẳng cần sợ bọn Tàu đầu độc với những thực phẩm độc hại, vì oshin chúng tôi toàn mua cá sống, gạo hảo hạng, bánh mì nhập từ Singapore, bơ sữa nhâp từ Pháp, Úc, Mĩ. Chúng tôi không cần nấu ăn, vì oshin lo. Chúng tôi không biết đến mấy quán nhậu bầy hầy mà đám dân địa phương lui tới, vì chúng tôi đã quen với buffet ở Caravelle, New World, Pullman, InterContinental, Sheraton, Sofitel, Nikko. Rex? Ồ, đó là khách sạn của Nhà nước, tồi lắm. Chúng tôi không phải lo chuyện lau nhà hàng tuần, bởi vì hàng ngày đã có oshin làm việc đó. Vui vui, chúng tôi đi ăn ở ngoài quán, và dĩ nhiên, chúng tôi đâu có dám léo hánh đến mấy chỗ vớ vẩn và mất vệ sinh ở trong hẽm. Xe four-wheel của tôi làm sao vào được mấy cái hẽm đó?! Lương 200K USD/năm thì việc đi ăn tối ở hàng quán up-market ở VN chỉ là chuyện nhỏ. Mà, món ăn VN lại cực kì ngon, chắc chắn ngon hơn tất cả những nước như Mĩ, Úc, Canada, Ý, Saudi Arabia, v.v.

Tôi cũng chẳng quan tâm gì đến mấy chuyện quyền con người này nọ; chuyện đó chẳng dính dáng gì đến tôi, vì đó là chuyện của đám oshin và anh tài xế của tôi. Tôi đâu có lo VN sẽ lệ thuộc hay mất vào tay của Tàu ở phương Bắc, vì đối với tôi, chỗ nào cũng là kinh doanh, kiếm lời. Tôi đâu có hiểu mấy chương trình văn nghệ và những bản tin tức tuyên truyền vớ vẩn đó; tôi xem đài BBC, NBC, CNN. Trong khi đám dân đen đó chẳng biết gì tình hình đằng sau chính trường VN, tôi biết khá tốt! Vì thế, chẳng ai làm phiền tôi, và tôi thấy thoải mái về tinh thần. Ngày cuối tuần, chúng tôi bay ra Đà Nẵng chơi, xuống Hội An tắm biển, bay về Hà Tiên làm một chuyến du ngoạn sang Kampuchea, bay ra Hà Nội thưởng thức tô phở 800 ngàn đồng (chuyện nhỏ), và bay về sân golf ở Tân Sơn Nhất đánh một phát với mấy đồng nghiệp nước ngoài đang chờ. Buồn buồn, tôi đổi không khí bằng cách bay qua Singapore mua đồ điện tử, và dĩ nhiên tôi đời nào để ý đến cái Sim Lim Square chết tiệt đó. Tôi cũng chẳng cần chen lấn, vì tôi đi máy bay hạng 1 của Singapore Airlines, chứ Vietnam Airlines, thì xin lỗi, tồi quá. Nhìn như thế, tôi đang sống một cuộc sống vương giả, một cuộc sống mà nếu tôi ở Mĩ có mơ cũng không có được.

Ôi, tôi yêu cái đất nước Việt Nam này quá. Tôi thấy mình như anh thực dân Tây ngày xưa ở Sài Gòn. Thật ra, tôi còn hơn mấy anh Tây ngày xưa, vì ngày nay tôi có tất cả tiện nghi mà mấy ảnh không có trước kia. Mấy anh ấy thời đó còn bị xua đuổi liên miên, còn chúng tôi thời nay thì được chào đón nồng nhiệt. Môi trường làm ăn ở VN có phần khó khăn vì nạn tham nhũng ư? Ồ, chúng tôi chỉ cần áp dụng triết lí dùng tiền của Năm Cam, một người vĩ đại trong nhóm những triết gia vĩ đại. Có tiền là cái gì cũng có ở VN, và hàng rào nào cũng sẽ vượt qua dễ dàng. Bọn Bio-Rad còn chỉ 2.5 triệu USD, thì việc các tập đoàn Nhật chi 10 lần con số đó cũng chỉ là "bỏ con tôm bắt con cá" thôi. VN có câu "nhất thân, nhì thế, tam quyền, tứ chế", và tất cả 4 yếu tố đều có thể mua bằng tiền. Chúng tôi cũng áy náy khi dùng tiền cho mục tiêu như thế, nhưng thử hỏi, ở cái nơi này mà người ta có câu "rừng nào cọp nấy" thì chúng tôi cũng phải chơi theo luật chơi địa phương thôi.

Ngày xưa, Graham Greene ngồi uống cà phê ở Tự Do viết "Người Mĩ trầm lặng", ngày nay tôi viết những chương sách huy hoàng cho Samsung, LG, Hyundai, Kumho, Mercedes-Benz, BMW, Ford, Volvo, Toyota, Mitsubishi, Novartis, Merck, Pfizer, sanofi, novo nordisk, HSBC, Deutsche Bank, Huawei, IBM, v.v. Vinh quang thay, đội doanh nhân nước ngoài ở VN. Chúng tôi xứng đáng có một bài tráng ca! Có lẽ phải mướn một tay nhạc sĩ nghèo VN sáng tác thôi.

OK, tôi đã đóng vai doanh nhân nước ngoài ở VN, bây giờ tôi quay về tôi: một người Việt Nam. Tôi nghĩ với quan điểm của những doanh nhân nước ngoài sống ở VN, thì VN đúng là một trong những nơi sống rất thoải mái nhất. Do đó, cái kết quả survey của BusinessInsider không hề sốc chút nào. Tuy nhiên, thay vì kết quả đó nói Việt Nam là nơi tốt nhất để sống, tôi đề nghị nên hiểu một cách khác: Việt Nam là một trong những môi trường lí tưởng nhất cho doanh nhân nước ngoài, vì họ có thể khai thác con người Việt Nam hữu hiệu nhất.

====