Sunday, July 5, 2015

Ăn cơm Australia, thờ ma china

https://www.facebook.com/drtuanvnguyen/posts/1463180010661787:1

Ăn cơm Australia, thờ ma china
05/07/2015

Sáng hôm qua có chuyện phải đi chợ, và thấy hai cảnh hay hay, nên ghi lại cái note. Cảnh thứ nhất là trái vải của VN đã có mặt ở Sydney (với cái giá hơi đắt, 16 đôla/kí). Cảnh thứ hai là thấy một nhóm activists (nhà hoạt động) vận động người Úc lên tiếng ngăn chận chính sách mà họ cho là thù hận với Tàu. Thấy cách họ làm làm tôi phải nhại câu nói nổi tiếng trước 1975 và đặt tên cho họ là "Ăn cơm Australia, thờ ma china".
Ở Úc, cũng như trong các xã hội dân chủ khác ở phương Tây, có rất nhiều nhóm đấu tranh cho rất nhiều vấn đề họ quan tâm. Có những nhóm đấu tranh cho chủ nghĩa xã hội, có nhóm đấu tranh để được quyền mua súng, có nhóm mời gọi người ta theo đạo, có nhóm đấu tranh đòi giảm học phí, v.v. Nói chung là rất phong phú, thật sự là một xã hội tự do và dân chủ, ai cũng có tiếng nói (còn nói có ai nghe hay không là chuyện khác). Phương thức làm việc của họ cũng đơn giản. Họ thường xuất hiện trong các trung tâm shopping, thường là kê một cái bàn, và một đống tờ rơi để phát cho người qua đường. Có khi họ cũng có những thảo luận bỏ túi với người quan tâm.
Nhưng sáng qua tôi thấy có một nhóm ... lạ. Lạ là vì họ đấu tranh cho Tàu. Nói là "nhóm", nhưng trong thực tế chỉ có 3 người, tất cả đều là da trắng tóc vàng, chứ không phải tóc đen da vàng. Trong khi chờ đèn xanh qua đường, tôi nghe loáng thoáng họ hỏi một người là "Bạn có quan tâm đến tình hình Chính phủ Úc càng ngày càng tỏ thái độ thù địch với Tàu?" Anh chàng kia nói "Không". Anh chàng tuyên truyền nhấn mạnh "Bạn không quan tâm? Nó có ảnh hưởng trực tiếp đến tất cả chúng ta và sự tồn tại của Úc". Anh chàng kia trả lời tỉnh queo: "Không, tôi không quan tâm, và tôi nói cho anh biết nhé: tôi không thích China, OK."
Thấy không chiêu dụ được anh kia, anh ta quay sang tôi, và cũng hỏi câu đó: Bạn có quan tâm. Tôi thấy chắc phải tiêu ra vài phút với anh chàng này, tôi tạm gọi là anh chàng China. Chàng China hỏi tôi là có biết Chính phủ Úc đang có chính sách thù địch với Tàu, tôi trả lời là biết. Chàng China hỏi tôi vậy chứ biết, thì phải làm gì. Tôi nói rằng tôi hoàn toàn ủng hộ Chính phủ Úc trong nỗ lực ngăn chận sự bành trướng của Tàu.
Anh chàng China có vẻ khựng lại và nói rằng đó là một chính sách nguy hiểm vì sẽ đẩy Úc đối đầu với Tàu, không tốt cho kinh tế Úc. Tôi trả lời rằng Tàu đang Úc và Tàu đã làm ăn mấy mươi năm nay, trong thời gian đó có lúc "up", có lúc "down", nhưng chưa bao giờ kinh tế Úc bị đe doạ như bây giờ. Đe doạ là vì Tàu đang mua mỏ, mua nhà, và mua đất của Úc, để rồi mai mốt con cháu chúng ta khó có khả năng mua được một căn nhà. Tôi hỏi anh China rằng anh có muốn thấy cái viễn cảnh anh hay con cháu anh phải đạp xích lô cho mấy người Tàu cộng ngay trên đất Úc này không?
Anh ta nói rằng Chính phủ Úc không bán mỏ cho Tàu là một sai lầm vì kinh tế Úc cần Tàu, ngay cả Mĩ còn chơi với Tàu mà Úc dám chống Tàu là tự sát. Tôi không đồng ý, vì mối quan hệ Mĩ - Tàu không đơn giản như anh ta nghĩ. Còn Tàu là một nước chauvin, nó đang bành trướng, nó đang thực hiện cái gọi là "giấc mơ China" của Tập Cận Bình, và nếu giấc mơ đó thành hiện thực thì đó là thảm hoạ cho thế giới vì một chế độ fascist mới sẽ xuất hiện, và vì thế phải ngăn chận Tàu.
Anh China hỏi tôi là bằng chứng Tàu bành trướng ở đâu? Tôi vỗ vai anh China và nói anh thử đọc tình hình Biển Đông nhé, Tàu nó đang muốn nuốt hết vùng biển Đông Nam Á, nó đang xây thành phố nhân tạo trên đảo mà nó ăn cướp từ Việt Nam, nó đang ăn cướp ngư dân Việt Nam, Phi Luật Tân. Tôi nói thêm rằng anh China làm nghề tuyên truyền này mà không biết đến những việc Tàu nó làm ở Biển Đông thì tốt nhất là anh China nên đi đọc thêm. Thấy tôi nói một mạch, có đầu có đuôi, và có vẻ am hiểu tình hình, nên anh chàng China khựng lại vì thấy rõ ràng là khó tuyên truyền với tôi, nên tỏ vẻ lảng đi ...
Nhưng tôi không tha. Tôi hỏi lớn anh chàng China đang làm cho ai, ai đứng đằng sau việc làm của anh. Tôi nói rằng tôi không nói anh là người của Tàu cộng, nhưng anh China đang làm lợi cho Tàu cộng. Tôi hỏi anh rằng anh đang ăn lương hay trợ cấp của ai? Của Úc phải không? Tôi bắt đầu nóng máu, tôi đưa mắt nhìn quanh (lúc này đã có đông người chú ý), rồi nói lớn: tôi đây này, và các bạn đang đứng chung quanh tôi đây, chúng tôi đã và đang đóng thuế để nuôi những người như anh, để rồi các anh quay lại chống lại chúng tôi, các anh thấy như thế là hợp lí không?
Anh chàng China nói lại: Nhưng anh không phải là người Úc. Làm tôi nóng mặt hơn và nói: Anh định nghĩa thế nào là người Úc? Là người định cư ở đây hơn 1000 năm trước? Nếu thế thì tôi và anh đều không phải là người Úc. Nếu định nghĩa là quốc tịch Úc, thì tôi là người Úc đây. Nhưng câu hỏi của anh lạc đề, vì câu hỏi đáng lẽ phải là tôi và anh đã và đang làm gì đem lại lợi ích cho đất nước này. Tôi đem lại lợi ích cho Úc, còn anh thì chống Úc và tôi xem đó là một việc làm thiếu suy nghĩ. Chào anh, tôi phải đi chợ cái đã. Ngạc nhiên là khi tôi hết câu đó, thấy vài người vỗ tay đồng tình. Một buổi sáng mát dạ.
Chế độ tự do dân chủ như Úc có cái hay là nó cho mọi người có quyền tự do ngôn luận và có quyền phát biểu ý kiến đi ngược lại chính quyền. Nhưng cũng chính cái thể chế này đang nuôi ong tay áo, và tôi chợt nhận ra câu "Ăn cơm Australia, thờ ma china" quá thích hợp cho những kẻ như anh chàng China đó. Buồn một điều mà mình phải đóng thuế nuôi anh chàng vô dụng đó. Tôi chợt tự hỏi ở VN mình có bao nhiêu người đang ăn cơm Việt Nam mà thờ ma Tàu. Con số chắc là nhiều, nhưng khác với Úc là những kẻ này có thể đã chui sâu và leo cao trong hệ thống công quyền VN nên chúng rất nguy hiểm.

 

Friday, July 3, 2015

Điều gì làm nước Mỹ khác biệt?


 Điều gì làm nước Mỹ khác biệt?

Posted by adminbasam on 03/07/2015
Ku Búa
03-07-2015

Xin chào,
Là một người nước ngoài, tôi có một quan niệm đặc trưng khi nhìn nước Mỹ. Như một người bạn Mỹ đã nói với tôi: “Đôi khi, phải có một người ở nước ngoài để nhắc cho chúng tôi nhớ chúng tôi như thế nào ở bên trong”.
Tôi là một người Úc – có thể bạn đã đoán được (qua giọng nói) – và tôi yêu quê hương của tôi. Và tôi tự hào khi đất nước tôi là một đồng minh lâu năm của Mỹ. Nhưng tôi biết rằng Úc không phải là Mỹ, và đất nước tôi sẽ không bao giờ đạt được những gì nước Mỹ đã đạt được. Không có có quốc gia nào trong lịch sử nhân loại đã làm được như vậy.

Mỹ khác nhất chỗ nào?

Điều gì làm cho nước Mỹ khác biệt? Có rất nhiều câu trả lời, nhưng tôi sẽ bắt đầu với một thứ bạn có thể sẽ không nghĩ đến.
Đa số người nghĩ rằng nước Mỹ chỉ chuyên về sự thành công. Tôi thì có một cái nhìn khác. Tôi nghĩ nước Mỹ chuyên về sự thất bại. Đa số người trong thế giới không có cơ hội để thất bại. Nhưng người Mỹ thì coi đó là một cái gì đó bình thường.
Chỉ có người Mỹ mới nói: ”Nếu bạn không thành công trong lần đầu tiên, hãy thử lại lần nữa.”
Thậm chí, đã có một nghiên cứu hàn lâm để chứng minh điều này. Dựa theo một nghiên cứu bởi Trường Kinh Doanh Harvard của giáo sư Steven Rogers, đa số các nhà khởi nghiệp đã thất bại bốn lần trước khi họ thành công.
Thành công tốn rất nhiều thời gian, công sức, sự may mắn và nhiều yếu tố khác nữa. Nhưng để thành công bạn phải có cơ hội để thất bại – và bạn phải chịu trách nhiệm khi điều đó xảy ra. Tôi rất yêu điều đó về người Mỹ. Điều đáng học nhất là họ không đổ lỗi cho người khác, họ lấy những sai lầm đó làm bài học và làm tốt hơn trong lần sau. Và ở Mỹ luôn luôn, gần như có lần sau.
Không ở một nơi nào khác bạn có sự tự do để chấp nhập những rủi ro trong khởi nghiệp. Hãy nói chuyện với một người kinh doanh nhỏ ở Đức hoặc Brazil và bạn sẽ hiểu tôi nói gì. Từ góc nhìn của một người nước ngoài, tôi chỉ có thể ngưỡng mộ điều này. Và tôi không phải là người duy nhất.
Hãy nhìn những Tổng Giám Đốc của một công ty hàng đầu ở Thung Lũng Silicon. Bạn sẽ thấy tên của những nhà khởi nghiệp từ khắp nơi trên thế giới — Ấn Độ, Pakistan, Nga, Israel – bất cứ quốc gia nào bạn có thể nêu ra.
Tại sao họ lại đến Mỹ để sáng tạo? Bởi vì ở đây có nhiều tiền? Đúng, đương nhiên, nhưng chỉ đúng một phần. Cũng có nhiều nơi khác có nhiều tiền như thành phố London, Berlin và Tokyo nữa. Họ đến Mỹ bởi vì nước Mỹ cho họ cơ hội để thất bại… và cũng là cơ hội tốt nhất trên thế giới để thành công.
Và cả thế giới có thể cảm ơn sự may mắn cho sự thành công của nước Mỹ. Mỹ không chỉ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, Mỹ cũng là thị trường tiêu thụ lớn nhất thế giới. Và nền kinh tế toàn cầu dựa vào khả năng để được bán trong thị trường Mỹ.

Sự cao thượng của nước Mỹ

Cũng là lẽ tự nhiên nếu người Mỹ muốn giữ riêng sự thịnh vượng này cho riêng họ. Nhưng họ đã không làm vậy. Thậm chí, họ đã làm điều ngược lại.
Nước Mỹ đã là một trong những nước hy sinh nhiều nhất trong lịch sử — đó cũng là một điều khiến nước Mỹ khác biệt. Có một quốc gia nào đấu tranh cho tự do cho những nước khác chưa? Ở Châu Âu trong hai thế chiến, ở bán đảo Hàn Quốc, ở Việt Nam và ở Iraq. Trong tất cả các cuộc chiến đó, nước Mỹ đã có lợi kinh tế rất ít hoặc không được lợi gì.
Bất cứ lúc nào có một thảm họa nhân đạo ở bất cứ nơi nào trên thế giới — ở Haiti sau cơn đại bão, ở Indonesia sau cơn tsunami – ai là người đầu tiên chạy đến để cứu trợ? Cho dù thảm họa xảy ra ở trong hay ngoài nước, người Mỹ luôn huy động hàng triệu đô, gần như ngay lập lức, để gửi lương thực, quần áo và trợ cấp đến những người đang gặp nạn họ không biết và sẽ không bao giờ gặp. Có dân tộc nào trên thế giới làm như vậy không?

Lo lắng về nước Mỹ

Tôi yêu nước Mỹ vì sự khác biệt của cô ấy. Điều khiến cho tôi lo nhất về nước Mỹ là việc cô ấy đang cố gắng để giống như những quốc gia khác.
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy quá nhiều người Mỹ bị thu hút bởi những lý tưởng của Châu Âu. Đó là thế giới cũ kỹ. Thế giới đó đã cũ dù ở năm 1776, khi nước Mỹ đã rách ra từ nó (giành độc lập từ Đế Chế Anh). Tại sao nước Mỹ lại muốn đi ngược lại với Cách Mạng Mỹ của cô ấy chứ? Tại sao người Mỹ lại muốn đi theo mô hình kinh tế và xã hội của một châu lục mà họ có thể thấy rằng đang thất bại trên mặt kinh tế và xã hội? Người Mỹ rất muốn bắt chước nước Pháp lắm sao? Hay là Hy Lạp?
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy quá nhiều người Mỹ đổi lỗi cho những yếu tố ngoài cho sự khó khăn của họ thay vì chấp nhận trách nhiệm và tìm cách phát triển bản thân mình.
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy các trường học Mỹ đang hạ thấp lịch sử oai hùng của nước Mỹ.
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy sự tăng trưởng của mức nợ công của Mỹ và việc chính phủ ngày càng bành trướng trong khi Quân Lực Mỹ và tự do bị thu hẹp.
Tôi rất lo lắng vì một nước Mỹ yếu đuối, tự hoài nghi là một điều tồi tệ cho tất cả mọi người ở mọi nơi yêu quý tự do.
Nhưng những sự lo lắng này sẽ không tồn tại dài lâu. Bởi vì mỗi lần tôi đến nước Mỹ tôi gặp một dân tộc tự tin, thích cạnh tranh, dũng cảm, chung thủy, lý tưởng, sáng tạo, truyền cảm, độ lượng và lạc quan.
Nước Mỹ là một nước không giống bất cứ một nơi nào trên thế giới. Tôi cầu nguyện rằng nó sẽ mãi như vậy.
Tôi là Nick Adams cho Đại Học Prager.

Chuyện về Trư lệnh họ Phùng

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/07/chuyen-ve-tru-lenh-ho-phung.html#more

Chuyện về Trư lệnh họ Phùng
https://www.youtube.com/watch?v=jMYGlPTCDdI


Video clip về đảo nhân tạo bí mật do Tàu cộng xây dựng tại Trường Sa


http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/07/video-clip-ve-ao-nhan-tao-bi-mat-do-tau.html#more

Video clip về đảo nhân tạo bí mật do Tàu cộng xây dựng tại Trường Sa

https://www.youtube.com/watch?v=ze_xwRwKKxw


Phóng sự của đài CBS về các đảo bí mật Tàu cộng xây dựng tại Trường Sa. Phụ đề Việt ngữ bởi Nguyễn Hùng (Danlambao)










Nguyễn Hùng
danlambaovn.blogspot.com

Saturday, June 27, 2015

ẢNH HƯỞNG NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN CỦA TRUNG CỘNG VÀ SỰ AN NGUY CỦA TỔ QUỐC

http://phebach.blogspot.com.au/2015/06/anh-huong-nha-may-ien-hat-nhan-cua.html

ẢNH HƯỞNG NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN CỦA
TRUNG QUỐC VÀ SỰ AN NGUY CỦA TỔ QUỐC
 
    Nhân duyên chúng tôi, một người học môi sinh và một người học hoá, gặp nhau trên đất Thái trong dịp thuyết trình hai đề tài liên quan đến Môi sinh và cách thức lãnh đạo bằng chánh niệm tại Đại Lễ Phật Đản Vesak 2015 - Tam Hiệp của Liên Hợp Quốc. Sau những ngày tâm sự và làm việc chung, cũng như trước những băn khoăn và ưu tư hướng về tổ quốc. Chúng tôi quyết định viết bài ngắn này để cho người dân nhận thức được những diễn biến có thể xảy ra liên quan đến sự an nguy của đất nước.  Trong năm 2015 này, có hai nhà máy điện hạt nhân của Trung Quốc đưa vào hoạt động mà có thể ảnh hưởng trực tiếp đến Việt Nam. 

            Trường hợp 1 -  Cảnh Báo Về Nhà Máy Điện Hạt Nhân ở Quảng Tây

            Một nhà máy điện hạt nhân đang được hoàn thành ở gần thành phố Qinzhou thuộc Quảng Tây. Nhà máy mang tên là Fangchenggang, được khởi công xây dựng năm 2010 và sẽ bắt đầu hoạt động vào năm nay 2015. Trong giai đoạn 1, nhà máy có hai lò với công xuất 2000 MW và vốn đầu tư là $3.7 tỉ USD.  Còn có thêm 4 lò với công xuất 4000 MW và tổng số đầu tư là $10.4 tỉ USD.  Với công xuất rất cao này sự thiệt hại, nếu bị rủ ro tại nạn rảy ra thì de doạ đến tính mạng và đời sống của nhiều người dân.

            Nhà máy Fangchenggang chỉ cách biên giới Việt Nam có 45 km (30miles). Một điều đáng lo ngại nữa là nhà máy dùng công nghệ nội hóa của Trung quốc (domestically-developed 1000 MWe CPR-1000 pressurized water reactors, theo bản tin của World Nuclear News ngày 3 tháng 8 năm 2010). Vì nhà máy xử dụng công nghệ của Trung quốc nên sác xuất nhà máy gặp sự cố là rất cao. Vì nhà máy ở gần Việt Nam nên ảnh hưởng rất nghiêm trọng mỗi khi có sự cố.  Ví dụ như sự tai hại của nuclear disaster ở Fukushima Daiichi tháng 3, 2011 và tại nạn  Chernobyl disaster, 26 April 1986.

Chúng tôi đã dùng mô hình READY/HYSPLIT của Cơ quan Khí quyển và Hải dương học (NOAA) của Hoa kỳ để khảo sát lộ trình của phóng xạ trong trường hợp nhà máy Fengchenggang gặp sự cố. Theo bản đồ dưới đây, mô hình READY cho biết phóng xạ dưới ảnh hưởng của gió mùa đông bắc sẽ quay về hướng tây-nam, dọc theo bờ biển Bắc bộ, vào đất liền theo hướng tây-bắc trước khi quay ngược về Trung quốc. Lộ trình này cho thấy các thành phố lớn như Hà nội và Hải phòng sẽ bị ảnh hưởng. Đây là một thảm họa to lớn mà chúng ta nên biết để đề phòng.     






 

Trường hợp 2 - Cảnh Báo Về Nhà Máy Điện Hạt Nhân ở Hải Nam    

            Một nhà máy điện hạt nhân khác đang được hoàn thành ở phía Tây đảo Hải Nam. Nhà máy mang tên là Changjiang, được khởi công xây dựng năm 2010 và sẽ bắt đầu hoạt động vào năm nay 2015. Trong giai đoạn 1, nhà máy có hai lò với công xuất 1300 MW và vốn đầu tư là $3 tỉ USD.  Nhà máy này dự định còn có thêm 2 lò với công xuất 1300 MW.

            Nhà máy Changjiang cách thành phố Hải Phòng khoảng 300 km. Giống như nhà máy Fangchenggang ở Quảng Tây, nhà máy Changjiang dùng công nghệ nội hóa của Trung quốc (domestically-developed  650 MWe CNP-600 pressurized water reactors, theo bản tin của World Nuclear News ngày 22 tháng 11 năm 2010). Theo khảo sát mới nhất của World Nuclear Association (tháng 2 năm 2015), công nghệ CNP ở hai nhà máy Changjiang và Fangchenggang được xem là công nghệ cũ thuộc thế hệ thứ hai (second generation technology). Các nhà máy hiện đại dùng công nghệ thuộc thế hệ thứ ba AP-1000 được đánh giá là an toàn hơn.  Vì nhà máy xử dụng công nghệ lỗi thời của Trung quốc nên xác xuất nhà máy Changjiang gặp sự cố là rất cao.  Ngoài ra nhà máy ở gần bờ biển nước ta nên ảnh hưởng sẽ rất nghiêm trọng mỗi khi có sự cố.

            Chúng tôi đã dùng mô hình READY/HYSPLIT của Cơ quan Khí quyển và Hải dương học (NOAA) của Hoa kỳ để khảo sát lộ trình của phóng xạ trong trường hợp nhà máy Changjiang gặp sự cố. Theo bản đồ dưới đây, mô hình READY cho biết phóng xạ sẽ tiến thẳng vào bờ biển Bắc bộ và Bắc Trung bộ trước khi quay ngược về Trung quốc. Lộ trình này cho thấy các thành phố lớn như Hà nội, Hải phòng, Thanh hoá và Vinh sẽ bị ảnh hưởng. Giống như nhà máy Fangchenggang, nhà máy Changjiang có thể gây thảm họa to lớn mà chúng ta nên biết để đề phòng.      
Địa điểm của hai nhà máy Changjiang và Fangchenggang


Hình xây dựng hai lò hạt nhân của Changjiang 


           Quan ngại hơn là trong tương lai các công nghệ nội hóa của Trung quốc cũng có thể sẽ dùng ở Việt Nam, theo chiều hướng phát triển hiện tại của đất nước. Có nhiều nhà khoa học đã cực lực phản đối về ý định xây nhà máy nguyên tử hạt nhân tại Việt Nam vì sự rủi ro quá cao như động đất và lỗi kỷ thuật mà đất nước mình chưa đủ kinh nghiệm và trình độ để bảo toàn kỹ thuật.

            Hơn nữa, liệu chính phủ có thể bảo vệ thiên tai hay phòng chống khủng bố và trộm cắp chất liệu nguyên tử, cũng như chưa bảo đảm giữ vững tài liệu bảo đảm an toàn về các mặt: phòng vệ, nhân sự, hệ thống, công tác, điện toán (physical security, personnel security, vulnerability security, operations security, cyber security). Thêm vào đó vấn đề ô nhiễm môi trường, sức khoẻ hay hâm nóng khí quyển, hay sự lệ thuộc vào người anh tham lam không đẹp ở Phương Bắc. Cuối cùng đất nước nhỏ bé của chúng ta, không có đất để chứa đựng phế thải hạt nhân (chemical waste). Nhìn chung, chúng ta không có thể đoán biết trước được những thảm hoạ tai nạn hạt nhân có thể xảy ra, mà hậu quả thì khó lường. Vì thế giải pháp về nguồn điện lực của Việt Nam có thể là những nguồn năng lượng khác rẻ và xanh như ánh nắng mặt trời, dầu khí, bio-mass, sóng biển, thuỷ điện, và gió.
            Nói tóm lại vì lợi ích chung của nhiều người và của nhiều thế hệ, chúng ta cần nhận thức rõ ràng về sự nguy hiểm của nguồn điện nguyên tử hạt nhân. Và phải học hỏi những cách thức chuẩn bị, đề phòng và đáp ứng cho gia đình mình, cộng đồng và đất nước mình nếu không may sự cố tại nạn có thể xảy ra. Riêng về hai nhà máy hạn nhân ở Trung Quốc nói trên, chúng ta cần phải theo dõi thường xuyên để chuẩn bị đối phó và giảm thiểu những thiệt hại về sinh mạng cũng như kinh tế cho người dân nước ta.

Tài liệu tham khảo
TS Trần Tiễn Khanh
TS Bạch X. Phẻ

Thursday, June 25, 2015

Bỏ tù dân để dọn đường cho hàng ngàn công nhân Trung Cộng 'đổ bộ' vào Bình Thuận

Bỏ tù dân để dọn đường cho hàng ngàn công nhân Trung Cộng 'đổ bộ' vào Bình Thuận
http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/06/bo-tu-dan-e-don-uong-cho-hang-ngan-cong.html
Công trường nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 4 tại Bình Thuận. Ảnh: CTV Danlambao
CTV Danlambao - Như tin đã đưa trên Danlambao, bắt đầu từ ngày 8/6/2015, CA tỉnh Bình Thuận đã ra tay bắt giữ ít nhất 16 người dân địa phương vì tham gia biểu tình phản đối nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2 gây ô nhiễm nghiêm trọng.

Giữa lúc dư luận chưa hết phẫn nộ thì lại có tin hàng ngàn lao động Trung Cộng chuẩn bị 'đổ bộ' vào Bình Thuận làm dự án nhà máy nhiệt điệt Vĩnh Tân 1.

Báo Tuổi Trẻ số ra ngày 23/6/2015 cho biết, nhà thầu GEDI thuộc Tập đoàn xây dựng năng lượng Trung Cộng đã rao tuyển cần 1,844 lao động tham gia vào dự án. Tuy nhiên, đến nay chỉ có vài ứng viên nguời Việt Nam nộp hồ sơ.

Trong thời hạn 2 tháng nếu không tuyển đủ số lượng lao động địa phương, phía nhà thầu sẽ được phép tuyển gần 2 ngàn công nhân Trung Cộng vào làm việc.

Triệt hạ người dân phản kháng  

Dự án nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1 với số vốn đầu tư khoảng 2 tỷ đô la Mỹ, được khởi công xây dựng từ cuối năm 2014, do Trung Cộng đầu tư và xây dựng.

Đây cũng là dự án nằm trên địa phận huyện Tuy Phong, Bình Thuận. Hồi giữa tháng 4/2015, khu vực này đã xảy ra nhiều cuộc đụng độ dữ dội giữa người dân và côn an nhằm phản đối nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2 gây ô nhiễm trầm trọng.

Không lâu sau cuộc biểu tình, nhà cầm quyền địa phương đã tiến hành khởi tố và bắt giam 16 người dân tham gia biểu tình, tạo ra tâm lý hoang mang lo sợ bao trùm đời sống người dân trong vùng.

Đây là thủ đoạn của nhà cầm quyền Bình Thuận nhằm triệt hạ những người chống đối, dọn đường để đón tiếp cuộc đổ bộ của hàng ngàn lao động Trung Cộng vào địa phương.

Cột khói từ nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân. Ảnh: CTV Danlambao.

Trung Cộng khống chế Bình Thuận 

Cũng cần được nhắc lại, dự án Trung tâm Nhiệt điện Vĩnh Tân gồm có 4 nhà máy thì Trung Cộng nắm giữ hết thảy cả 4. Tất cả đều được xây dựng theo công nghệ lạc hậu và thô sơ của Trung Cộng, và cũng do chính nhà thầu Trung Cộng thực hiện.

Từ khi nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2 đi vào hoạt động, người dân huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận đã phải hứng chịu đại nạn ô nhiễm không khí trầm trọng, khói độc và tro bụi than phát tán tràn ngập cả vùng. 

‘Quả đắng’ từ các nhà thầu Trung Cộng là quá rõ ràng, đó là chưa nói đến những đe doạ nghiêm trọng về quốc phòng khi gần 2 ngàn lao động Trung Cộng một khi được cho đổ bộ vào Bình Thuận. 

Nhờ hành vi ngấm ngầm tiếp tay của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thông qua phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, các nhà thầu Trung Cộng dù sử dụng công nghệ lạc hậu nhưng vẫn nghiễm nhiên trúng thầu xây dựng hầu hết các dự quan trọng của Việt Nam, trong đó có dự án nhiệt điện tại Bình Thuận.

Người dân Việt Nam tiếp tục phải chịu đựng nhiều di hoạ khủng khiếp từ việc ô nhiễm môi trường và hiểm hoạ mất nước. Một khi biến cố xảy ra, hàng ngàn công nhân Trung Cộng cùng với 4 nhà máy nhiệt điện tại Bình Thuận sẽ trở thành một 'quả bom nổ chậm' không chế tuyến đường Nam - Bắc huyết mạch.

Monday, June 22, 2015

Tô mì - A bowl of Noodle soup



Tô mì

A bowl of Noodle soup

alt

One day, the young girl quarrelled with her mother, she then left home. She ran for some time. Seeing a noodle soup restaurant ahead, at that moment, she realized that she was hungry. But when reaching her pocket she noticed that she did not have even a single cent. The lady owner was smart and subtle. Noticing the young girl standing in front of the shop, she approached and asked her:

Một hôm, cô gái và bà mẹ cãi nhau. Sau đó, cô bỏ nhà ra đi. Cô ta chạy rất lâu. Thấy phía trước có tiệm mì, lúc đó, cô mới cảm thấy đói bụng. Nhưng khi cô sờ vào túi, thì một xu cũng không có. Bà chủ tiệm mì là người thông minh, tinh tế. Thấy cô gái đứng đó liền hỏi:


“It that correct you want to eat noodle soup”
“Có phải con muốn ăn mì”. 


She reluctantly answered:
Cô gái trả lời một cách ngại ngùng:


“But I forgot to bring along money”
“Nhưng con không mang theo tiền”.


“not to worry, I can invite you”
“Không sao, bà có thể mời con ăn”.


The lady owner brought up a bowl of noodle soup and a plate of food. The young girl was very grateful. After eating just a little bit, her tears ran out, dropping into the noodle bowl. The lady comforted her:


Bà chủ mang đến một tô mì và một dĩa thức ăn. Cô ta rất cảm kích, mới ăn được một ít, thì nước mắt đã chảy ra, rơi xuống tô mì. Bà chủ an ủi: 


“How are you?”
“Con làm sao vậy?”


The young girl said while wiping her tears:
Cô gái vừa lau nước mắt vừa nói: 


“I’m okay, I’m only thankful to your kindness and generosity. You and I are strangers, but you treated me so well, cooked noodle soup to feed me. But I instead disobeyed my mum, upset her to the point that she asked me to leave home. She told me never to come back”

“Con không sao cả, con chỉ cảm kích. Con và bà không hề quen biết nhau, vậy mà bà đối xử với con thật tốt, còn nấu mì cho con ăn nữa. Nhưng con đã cãi lời mẹ và bà đã đuổi con ra khỏi nhà. Bà còn bảo con đừng quay trở lại nữa”.

After hearing the young girl’s replying, the lady said calmly:
“Why can you think like that? You just think, I only cooked for you just one meal, but you appreciate it and are so thankful to me. You mum, on the other hand had cooked meals for you for such many years, why don’t you express you thank to her stead of arguing with her”



Bà chủ nghe xong, rồi bình tỉnh nói:
“Sao con lại nghĩ như vậy? Con nghĩ thử xem, bà chỉ nấu cho con ăn một bữa, mà con lại cảm kích. Vậy mẹ con đã nấu mười mấy năm cơm gạo cho con ăn, sao con không cảm ơn mẹ mà còn cãi nhau với mẹ”.


After hearing the lady’s words, the young girl was dumbfounded. She quickly finished the bowl of noodle, then immediately rushed back home. When she got home, she saw her mum standing at front door, waiting. On seeing the young girl, the mother was delighted, happily said:


Nghe xong cô gái lặng người. Cô ăn hết tô mì một cách vội vã, rồi lập tức chạy về nhà. Khi về đến nhà, thì thấy mẹ đang đứng trước cửa đợi. Vừa thấy cô người mẹ rất vui mừng:


“come inside quick my dear, your meal has been cooked, you would better hurry, come in and eat, it is already cold”
“Mau vào nhà, cơm đã nấu xong rồi, còn không mau ăn, thức ăn nguội hết rồi”.


At that moment her tears again started pouring down!
Lúc đó, nước mắt của cô gái lại chảy!



Sometime when we receive a small gift from a stranger we appreciate, feel so grateful. But with the continuing, unconditional loving care and supports from our closed ones, we instead ignore like we never saw them.

Có khi chỉ nhận được một chút ân huệ của người khác chúng ta laị cảm thấy rất cảm kích và biết ơn. Nhưng đối với ân tình của người thân, thì chúng ta lại làm lơ như không hề thấy.

 

Theo nghethuatsong online
Nguyen Hung translate