Monday, June 27, 2016

Trục Cộng sản Tàu-Việt cần phải sớm khai chiến tại biển Đông?


Trục Cộng sản Tàu-Việt cần phải sớm khai chiến tại biển Đông?

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2016/06/truc-cong-san-tau-viet-can-phai-som.html#more












Khi nào thì Tàu sẽ khai chiến tiêu diệt Mỹ tại biển Đông một lần cho xong? Đây là câu hỏi mà Mỹ đang lo lắng tìm câu trả lời và bộ chính trị đảng cộng sản Trung Quốc và Việt Nam chắc chắn đã có câu trả lời! Thử nhìn lại những gì đảng cộng sản Trung Quốc (Tàu cộng) với sự tiếp tay của đảng cộng sản Việt Nam (Việt cộng) đã và đang chuẩn bị trong nhiều năm qua và đặc biệt trong thời gan hai năm vừa qua.

Giai đoạn chuẩn bị 1945-1974

Từ khi Mao Trạch Đông và đảng cộng sản Tàu cướp được chính quyền và cai trị cả nước Tàu, Mao Trạch Đông dùng chiêu bài Cộng sản Quốc Tế (ngoại trừ đảo Đài Loan tạm thời được Mỹ bảo vệ) và dùng đàn em tay sai đảng CSVN của Hồ Chí Minh (bí danh của thiếu tá Tàu cộng Hồ Quang được chính đảng CSVN thừa nhận trong bài viết “Sưu tầm những tên gọi và bí danh của Chủ tịch Nguyễn Tất Thành/Hồ Chí Minh qua các thời kỳ” đăng trên báo điện tử Đảng CSVN) thực hiện kế hoạch bành trường vùng chiếm đóng về phía Nam. Tham vọng của Mao Trạch Đông là chiếm toàn bộ bán đảo Đông Dương gồm Việt Nam, Lào và Cambodia và từ đó dùng bàn đạp chiếm toàn bộ vùng Nam Á gồm Mã Lai, Nam Dương và có thể xuống tận vùng đất Úc to lớn đang hoang vu. 

Đảng CSVN trong thời gian môi hở rặng lạnh với cuộc chiến biên giới 1979 đã từng thú nhận hành động tiếp tay của Hồ Chí Minh và tố cáo tham vọng của Tàu cộng (2) khi công bố lại lời tuyên bố của Mao Trạch Đông tại buổi họp bí mật giữa hai đảng cộng sản Tàu và Việt Nam tại Vũ Hán năm 1963 trước khi cuộc chiến tranh nhuộm đỏ miền Nam xảy ra: “Tôi sẽ làm chủ tịch của 500 triệu bần nông đưa quân xuống Đông Nam châu Á.”

Kết quả đảng cộng sản Tàu đã “bất chiến tự nhiên thành”, đã thành công trong bước một không tốn một sinh mạng lính Tàu cộng vì đã có hằng triệu người Việt bị nhóm tay sai đảng cộng sản Việt Nam đẩy ra chết thế cho họ, chiếm toàn miền Nam và biến cả nước Việt Nam thành chư hầu của Tàu cộng với chiêu bài giải phóng miền Nam. Chiến lợi phẩm mà Tàu giành được không chỉ miền Nam mà quan trọng hơn là quần đảo Hoàng Sa và nhất là hầu hết biển Đông. 

Giai đoạn 1975-2015

Trung cộng đã phải cần 30 năm để bành trướng vùng kiểm soát đến 3 nước Đông Nam Á gồm Việt Nam, Lào và Cambodia. Đáng lẻ Mao Trạch Đông chỉ cần vài năm nhưng vì có sự can thiệp của Mỹ giúp cả nhân lực và vật lực cho miền Nam chống lại hành động tay sai cho Tàu của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam nên đã làm chậm lại kế hoạch Nam tiến của Trung cộng.

Sau khi Mỹ rút lui với chủ đích bỏ ngỏ cho cộng sản bành trướng khắp nới trên thế giới như đi vào chỗ không người với kế hoạch “hiệu ứng ếch phình bụng nổ tung”. Kết quả là đế quốc Liên xô bị tự nổ vì kinh tế của họ bị kiệt quê do phải cán đáng nuôi ăn báo cô cho nhiều nước nghèo đói vừa được Liên Xô “giải phóng”. Tàu cộng cũng không tránh khỏi đại nạn “khủng hoảng” chủ nghĩa Mác Lê Mao. Đảng cộng sản Tàu phải tạm thời ngưng kế hoạch “Domino” thôn tính các nước vùng Nam Á sau khi nuốt gọn Việt Nam vì chủ nghĩa cộng sản bị thất bại trên khắp thế giới. Để giữ cho chế độ chuyên chính độc tài toàn trị tiếp tục sống còn, bọn cộng sản chóp bu tại Tàu đã biến dạng thành chế độ độc tài tư bản đỏ. Chóp bu đảng cầm quyền tại Tàu dùng bình phong chủ nghĩa cộng sản để tiếp tục cai trị nước Tàu và chuyển sang làm giàu cho chính họ và bà con dòng họ chúng qua hành động bóc lột sức lao động của hằng trăm triệu người dân Tàu. Đảng tư bản đỏ trá hình “cộng sản”, bọn lãnh đạo đảng cộng sản Tàu dùng tiền bóc lột từ dân lao động Tàu tập trung trang bị canh tân cho quân đội chuẩn bị cho đợt bành trướng thứ nhì xuống miền Nam Á Châu theo kế hoạch đại Hán.

Sau cuộc chiến tranh biên giới giữa anh Tàu cộng và em tay sai Việt cộng, hai anh cộng sản Tàu Việt trở lại thân thiết. Lần này CSVN với lòng tham vô đáy nên xung phong làm bọn Chiêu -Thống - Ích Tắc tuyệt đối trung thành với Tàu cộng đàn anh ruột thịt và học tập thực hiện rập khuôn theo đàn anh đang thực hiện tại nước Tàu. 

Trong đất liền đảng cộng sản Việt Nam thừa lệnh đàn anh Tàu cộng, thực hiện công tác 100% xóa bỏ tàn tích diệt chủng tàn bạo của bọn lính Tàu cộng tàn sát hằng trăm ngàn người dân Việt vô tội trong cuộc chiến vì xích mích giữa hai nước cộng sản anh em năm 1979, trao cho Bắc Kinh hằng trăm ngàn km vuông vùng đất biên giới phía Bắc qua việc nhổ bỏ hay di dời các cột móc biên giới đã có từ thời vua nhà Thanh và thay vào đó các cột móc biên giới nằm sâu trong vùng đất phía Bắc của Việt Nam giáp ranh với Tàu. Cụ thể Ải Nam Quan truyền thống lâu đời của Việt Nam hiện nay nằm sâu đến 4Km bên trong lãnh thổ của Tàu, có nghĩa là đảng CSVN đã hiến dâng cho Tàu cộng một giãi đất vùng biên giới sâu đến 4km cho ngay trên vùng đất vốn là địa danh lịch sử của Việt Nam, đường biên giới củ với toàn bộ khu vực thác Bản Giốc thuộc lãnh thổ Việt Nam nay bị dời nằm giữa thác và Tàu được cộng sản Việt Nam dâng hiến một nữa phần của thác Bản Giốc. 










Tại biển Đông, CSVN ngoài toàn bộ quần đảo Hoàng Sa (1958) và một phần quần đảo Trường Sa (1988), đã dâng hiến thêm cho Tàu cộng một phần vùng biển Vịnh Bắc Bộ rộng đến 8 ngàn cây số vuông (8 ngàn triệu mét vuông).

Đảng CSVN không những hiến dâng đất liền biển đảo mà còn ngấm ngầm tiếp tay cho đàn anh Tàu cộng qua lời tâm nguyện được toàn thệ đảng viên CSVN học tập và thuộc nằm lòng: “Còn đảng cộng sản Tàu còn đảng CSVN”. Để bảo vệ thành trì cộng sản tại Á Châu, đảng CSVN đã bí mật tiếp tay cho bọn Tàu cộng nhanh chóng cải tạo một số đảo và bải đá ngầm sát cạnh khu vực nhóm đảo của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa thành các căn cứ quân sự to lớn để hai nước cộng sản/tư bản đỏ anh em kết hợp khống chế toàn bộ 100% biển Đông. Chỉ trong thời gian kỷ lục chưa đến hai năm, trục Tàu cộng và Việt cộng đã biến một bải đá ngầm Gạc Ma thành một căn cứ quân sự khổng lồ với sân bay với đầy đủ phương tiện cho các loại chiến đấu cơ hiện đại sử dụng.












Trên đất liền, dọc bờ biển miền Trung từ Bắc vô Nam, dùng bình phong khai thác đường sá để mở mang và phát triển du lịch biển, Tàu cộng đã bí mật giúp CSVN nhanh chóng xây dựng hệ thống đường ven biển có khả năng cho các phương tiện cơ giới hạng nặng sử dụng. Mục đích chính của hệ thống đường xá kiên cố chạy dọc theo bờ biển là biến Việt Nam thành pháo đài cho lực lượng bộ đội hùng mạnh của trục cộng sản Tàu-Việt khi có chiến tranh xảy ra giữa trục cộng sản Tàu-Việt và Mỹ-Nhật tại biển Đông. 

Ngoài biển Đông, Trục cộng sản Tàu-Việt đã hoàn thành cải tạo một số đảo chính thành các căn cứ hải lục không quân, trên bờ biển hệ thống đường bộ dọc bờ biển chủ đích phục vụ bộ đội của Mao-Hồ cũng vừa hoàn tất cùng các căn cứ quân sự trá hình các khu du lịch do lực lượng bộ đội cộng sản giả dạng nhà đầu tư và chuyên viên nắm giữ. Như vậy là công tác chuẩn bị quân sự mà trục tư bản đỏ (ak cộng sản) Tàu-Việt bí mật tiến hành đã thành công và hoàn toàn qua mặt được Mỹ-Nhật cùng các nước trong vùng Đông Nam Á trong nhiều năm qua trò đu dây của CSVN, khi thân lúc chống Mỹ, và trò xiếc đối thoại song phương của Tàu với các nước trong vùng biển Đông.

Khi nào khối trục cộng sản Tàu-Việt Nam sẽ khai chiến?

Nước Mỹ trong hai nhiệm kỳ của Tổng thống Obama đã bị trục cộng sản Tàu-Việt, nhất là cộng sản Việt Nam lừa. Đến hôm nay, khi Mỹ nhận ra ý đồ chiếm trọn biển Đông bằng sức mạnh quân sự của trục cộng sản Tàu-Việt thì có lẽ đã quá muộn.

Trong thời gian gần đây Mỹ, Nhật đã cố gắng chận bước tiến như vũ bão của trục cộng sản Tàu-Việt bằng kế hoạch xoay trục sang vùng biển Đông, con đường giao thông huyết mạch của khối tư bản thế giới. Hiện thời Mỹ đang nhanh chóng chuyển lực lượng quân sự sang vùng biển Đông và Tây Thái Bình Dương để mong cân bằng lực lượng, bảo vệ con đường giao thông xuyên qua biển Đông và mong đối đầu được với sực mạnh quân sự của trục cộng sản Tàu-Việt đang cùng nhau cấu kết để khống chế toàn bộ biển Đông.

Hiện Mỹ đang vội vã chuyển quân và khí tài vào Phi Luật Tân nhằm bảo vệ tự do hàng hải và giúp Phi Luật Tân chống lại hành động ngang nhiên chiếm đóng toàn bộ biển Đông và biến thành vùng biển nội địa của Tàu cộng, thêm vào đó việc thay đổi chính sách không còn thân thiện song phương với cộng sản Tàu của các nước trong vùng như Indonesia, Malaysia, Singapore. 

Thời gian là tính quyết định cho kế hoạch thống lĩnh toàn bộ biển Đông của trục cộng sản Tàu-Việt đạt thành công.

Hiện nay trục cộng sản Tàu-Việt đã hoàn thành công tác chuẩn bị lực lượng cả trên biển và trên bờ với hệ thống sân bay tác chiến tại Hoàng Sa và Trường Sa, hằng trăm ngàn tàu thuyền quân sự giả dạng tàu đánh cá của hai nước cộng sản Tàu-Việt đang tràn ngập khắp biển Đông, hệ thống đường sá dọc theo bờ biển Việt Nam phục vụ cho sự vận chuyển các loại vũ khí hỏa tiển hiện đai nhằm tiêu diệt các chiến hạm của Mỹ một khi chiến tranh xảy ra.

Tất cả những gì trục cộng sản Tàu-Việt chuẩn bị là nhằm mục đích tối hậu đuổi Mỹ ra khỏi biển Đông và chính thức là chủ nhân thực sự của toàn bộ vùng biển này.

Trục cộng sản Tàu-Việt không thể chần chờ thêm giờ phút nào nữa để thực hiện kế hoạch tấn công phủ đầu và tiêu diệt lực lượng quân sự của Mỹ trên biển Đông. Bây giờ là thời điểm thích hợp và lý tưởng nhất để khai chiến đánh bẹp và tiêu diệt toàn bô lực lượng Mỹ tại biển Đông. Trục cộng sản Tàu-Việt càng chần chờ thì thế bất ngờ của trận chiến bị mất đi và giúp cho Mỹ có đủ thời gian để củng cố lực lượng.

Trục cộng sản Tàu-Việt đang âm mưu nhanh chóng khai chiến tại biển Đông càng sớm càng tốt để biển Đông sẽ sớm qui về một mối theo giấc mơ đại Hán: ao nhà của Tàu, và Việt Nam là một tỉnh lỵ của nước Tàu thời đại tư bản đỏ đội lớp cộng sản.

Ngày 27/06/2016

Saturday, June 18, 2016

Tàu sẽ đánh bẹp Mỹ tại biển Đông?

Tàu sẽ đánh bẹp Mỹ tại biển Đông?

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2016/06/tau-se-anh-bep-my-tai-bien-ong.html




Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - 











Trước tình hình quân sự mỗi ngày một nóng bỏng tại biển Đông (Biển Nam Trung Hoa/South China Sea), khả năng xung đột về quân sự sẽ xảy ra rất cao. Nếu xảy ra chiến tranh thì xác suất chiến tranh toàn diện hải lục không quân giữa Tàu và Mỹ sẽ rất cao, nếu không nói là không thể nào tránh khỏi.

Nếu thực sự có chiến tranh giữa Mỹ cùng nước đồng minh Phi Luật Tân nhỏ yếu nghèo nhằm đối chọi lại Tàu và khối cộng sản trong số có nước làng giềng “anh em môi hở răng lạnh” thì cuối cùng nước nào sẽ chiến thắng và toàn bộ biển Đông sẽ thuộc về ai, Tàu và nước láng giềng anh em?

Nếu chỉ so sánh về chất lượng khí tài giữa Tàu và Mỹ (và Phi Luật Tân) thì Tàu nằm kè dưới, còn nếu so sánh về quân số thì Tàu nằm kè trên. Bảng liệt kê dưới đây so sánh sức mạnh quân sự giữa 2 nước Tàu và Mỹ:

Mỹ Tàu nước HCM Tàu+ nước HCM
Dân số
Tổng số 321T 1367T 94T 1461T
Nhân lực sẳn sàng 145T 750T 51T 801T
Nhân lực trong tuổi thi hành NVQS 4,2T 19,55T 1,64T 21,19T
Quân đội hiện hịch tác chiến 1,4T 2,33T 0,42T 2,75T
Quân đội trừ bị 1,1T 2,3T 5T 7,5T
Khí tài trên bộ
Tăng 8848 9150 1470 10620
xe quân sự 41062 4788 3150 7938
đại bác tự hành 1903 1710 524 2234
đại bác di động 1299 6246 2200 8446
Hệ thống hỏa tiển tái sử dụng 1331 1770 1100 2870
Không lực
Tổng số máy bay 13444 2942 289 3231
Chiến đấu cơ đối đầu 2308 1230 73 1303
Chiến đấu cơ cánh cố định 2785 1385 73 1458
Máy bay vận chuyển 5739 782 161 943
Máy bay huấn luyện 2771 352 26 378
Trực thăng 6084 802 150 952
Trực thăng chiến đấu 957 200 25 225
Hải lực
Tổng số tàu 415 714 65 779
Hàng không mẫu hạm 19 1 0 1
Chiến hạm 6 48 7 55
Khu trục hạm 62 32 0 32
Tiềm thủy đỉnh 75 68 5 73
Tàu tuần duyên 13 138 23 161
Tàu chống thủy lôi 11 4 8 12

Bảng thống kê này chỉ cho biết bề nổi về thực lực sở hữu khí tài của hai phe. Nếu chỉ dùng những con số trên để quyết định thắng bại thì sức mạnh hỏa lực của Mỹ vượt xa Tàu. Nhưng trong trận chiến trên biển Đông còn có nhiều ẩn số khác.

Chiến thuật biển người cải tiến của Tàu cộng trên biển Đông: biển tàu!

Hạm đội 50000-100000 tàu sắt với trang bị đầy đủ vũ khí tối tân đội lớp thuyền đánh cá dân sự đã được Tàu cộng cho xuất phát tiến vô biển Đông chuẩn bị tham chiến. 


Trong những năm qua lực lượng hải quân Tàu cộng giả dạng ngư dân trên biển Đông đã thường xuyên thực tập chiến đấu trên khắp vùng biển từ quần đảo Hoàng Sa đến Trường Sa, và đến tận vùng cực nam của biển Đông thuộc Mã Lai, Nam Dương. Mục tiêu sống để cho lực lượng hải quân trá hình của Tàu cộng thực tập đã được đàn em cộng sản nước Hồ Chí Minh cung cấp là những ngư dân nghèo khổ trên khắp miền duyên hải Việt Nam. Đảng cộng sản VN luôn luôn đẩy ngư dân Việt ra biển Đông với những là cờ đỏ sao vàng treo cao trên trụ cờ để làm mục tiêu cho các chiến hạm trá hình của bọn Tàu thực tập ngắm bắn đúng mục tiêu khi xảy ra chiến tranh với Mỹ. Mới đây đảng Việt cộng đã phát động chiến dịch trao tặng hằng trăm ngàn lá cờ nước Hồ Chí Minh cho những thuyền đánh cá trên biển Đông mà họ tuyên truyền dối trá: “Mỗi con thuyền với lá cờ đỏ sao vàng là cột mốc bảo vệ chủ quyền biển đảo”, cho bọn bá quyền Tàu cộng - đồng chí anh em ruột thịt của đảng Việt cộng? 

Trao cờ để ngư dân bám biển bảo vệ mình chống lại súng đạn của bọn hải quân Tàu hay dùng cờ đỏ để làm bia cho bọn hải tặc Tàu cộng thực tập ngắm bắn mục tiêu trong khi lực lượng bộ đội hải quân nước HCM quyết tâm bám bờ?


Một khi xảy ra xung đột quân sự, bờ biển dài hơn ngàn cây số của nước Hồ Chí Minh sẽ là tiền đồn trên đất liền đối diện biển Đông được trang bị hằng vạn hỏa tiễn nhắm vào biển Đông bảo vệ hạm đội của người anh đồng chí Tàu cộng, giúp bọn Tàu cộng tiêu diệt toàn bộ lực lượng hải quân Mỹ. 

Một khi chiến tranh tại biển Đông xảy ra, không những Mỹ phải chật vật chiến đấu chống lại lực lượng hải quân Tàu từ mọi phía mà còn phải đối đầu nước Hồ Chí Minh đồng chí và anh em ruột thịt của Tàu, một nước Hồ Chí Minh luôn luôn có truyền thống gian xảo, lật lọng. 

Ngoài miệng của lãnh đạo nước Hồ Chí Minh thì hô hào hòa bình hợp tác với mọi nước nhưng thực sự Việt cộng chỉ hòa bình hợp tác với nước Tàu anh em của họ. Việt cộng là những tên anh em ruột thịt trung thành của Tàu cộng. Lịch sử đã và đang chứng minh điều này:

- Năm 1958 đồng chí Việt cộng Phạm Văn Đồng của nước HCM thừa lệnh Hồ Chí Minh trao cho nước Tàu cộng quần đảo Hoàng Sa dù cho lúc đó quần đảo này thuộc chủ quyền của nước Việt Nam Cộng Hòa.


- Năm 1988 Tổng Bí Thư Đảng cộng sản Nguyễn Văn Linh và lãnh đạo đảng CSVN đã bí mật giao cho Tàu cộng một phần của quần đảo Trường Sa là bãi đá ngầm Gạc Ma. Đảng cộng sản VN đã nhẫn tâm đem hơn 60 bộ đội hải quân VN ra Gạc Ma đứng làm bia cho bọn Tàu cộng tàn sát, các anh không được bắn trả dù chỉ một viên đạn, nhưng họ lại tuyên truyền rằng những người lính bộ đội đã chiến đấu kiên cường bảo vệ bải đá Gạc Ma. Chỉ có Việt cộng mới làm việc vô cùng bất nhân như vậy.

Phạm Văn Đồng dâng Hoàng Sa, Nguyễn Văn Linh dâng Gạc Ma, tướng tay sai Tàu Lê Đức Anh ra lệnh bộ đội đứng làm bia cho hải quân Tàu bắn tại Gạc Ma, bọn tay sai Việt cộng con phá rối lễ tưởng niệm Gạc Ma bị Tàu cộng chiếm

- Chỉ trong hai năm vừa qua, đã có hơn 4000 tàu thuyền bị cướp hay bị nạn và hơn 2300 ngư dân bị thương vong mất tích trên biển Đông. Đại đa số thiệt hại về vật chất và nhân mạng đều xảy ra trong vùng biển gần quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Bọn người mà đảng cộng sản và nhà nước của nước Hồ Chí Minh tránh gọi đích danh mà chỉ dùng chữ “LẠ” trong khi đó ai ai đều biết rõ, chính chúng là bọn Tàu cộng, là thủ phạm đã và đang gây ra tội ác chồng chất tội ác trên biển Đông, giết hại không gớm tay và cướp tài sản của ngư dân Việt, trong khi đó bộ đội hải quân nước Hồ Chí Minh ngoảnh mặt làm lơ để mặc cho bọn Tàu cộng anh em của đảng Việt cộng tung hoành trên khắp cùng biển Việt Nam.

- Chính đảng cộng sản Việt Nam ngầm cấu kết với bọn Tàu cộng tiến hành cải tạo bải đá Gạc Ma mà họ đã trao cho Tàu từ năm 1988 thành căn cứ quân sự. Việt cộng đã bí mật cung cấp vật liệu chuyển đất đá từ đất liền ra Trường Sa để bọn Tàu cộng nhanh chóng bồi đắp một vùng đá ngầm. Chỉ trong thời gian ngắn chưa đầy hai năm là hoàn thành kế hoạch (bắt đầu từ năm 2014), biến một khu vực bải đá ngầm chỉ cách không xa vùng đảo của Việt Nam tại Trường Sa trở thành một căn cứ quân sư khổng lồ với một phi trường với phi đạo dài hơn 3 km có khả năng cho các loại phản lực cơ tối tân sử dụng làm căn cứ đề khống chế toàn bộ biển Đông. Người dân nước Hồ Chí Minh chỉ biết hành động bành trướng của bọn Tàu cộng tại Gạc Ma từ thông tin của nước ngoài, và khi người dân xuống đường chống hành động xâm lược của bọn Tàu cộng thì bị đảng CSVN cho tay sai đàn áp tàn bạo nhằm bưng bít thông tin tố cáo chính đảng Việt cộng tiếp tay cho người anh em của họ là bọn Tàu cộng tại quần đảo Trường Sa.

Xáng cạp hút cát ở vịnh Cam Ranh Bải đá ngầm Gạc Ma tháng 3/2014 và 30 tháng 01/2015

Dân biểu tình phản đối hành động xâm lược Hoàng Sa Trường Sa của Tàu cộng và cảnh dân bị lực lượng cảnh sát công an VC đàn áp

Trong cuộc chiến mà trong đó một phe không màng gì đến mạng sống con người và luôn luôn vô cảm trước hàng vạn sinh linh bị đẩy vào chỗ chết (Tàu cộng và Việt cộng) và sẵn sàng dùng chiến thuật “biển người” trước kia và “biển tàu” hiện tại dù cho hàng vạn hàng triệu sinh mạng người vô tội có bị tiêu diệt, trong khi đó một bên thì quí trọng mạng sống dù chỉ một vài người là vô giá, thì trước mắt những kẻ ác độc sẽ thắng trận chiến.

Nếu chế độ độc tài cộng sản tồn tại và Việt Nam tiếp tục là nước Hồ Chí Minh thì biển Đông sẽ đương nhiên là ao nhà của Tàu, Mỹ sẽ bị Tàu cộng và đàn em Việt cộng đánh bẹp trên biển Đông. Nước Hồ Chí Minh của tổng bí thư đảng cộng sản VN Nguyễn Phú Trọng sẽ nhanh chóng trở thành một tỉnh lỵ của nước Tàu với tên Tỉnh Hồ Chí Minh. Và khi đó ngư dân Việt sẽ được đảng cộng sản VN tặng cờ đỏ với 6 sao, và như vậy sẽ không còn cảnh ngư dân Việt bị bọn hải tặc Tàu cộng cướp của giết người khi đánh bắt ngoài biển Đông.


Ngày 18/06/2016


_____________________________________

Tham khảo:





- Tàu cộng chiếm đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa

- Ai ra lệnh không được nổ súng tại Gạc Ma


- Tàu cải tạo bải đá ngầm tại Trường Sa

- Trung cộng lấy đâu ra cát để xây dựng các công trình bồi lấp bải đá ngầm tại Trường Sa

- Ngưng hút cát vùng nước dân sự vịnh Cam Ranh

- Đảng CSVN xúc cát bán cho Trung cộng xây dựng công trình bbồi đắp đảo Gạc Ma

- Tàu tung thế đội dân quân 50000 tàu thuyền tràn xuống biển Đông

- Tặng cờ cho ngư dân để bao vệ biển Đông

- Việt Nam đón Tập Cận Bình bằng cờ Trung Quốc 6 sao (Bản tin 22-12-2011)



Thursday, June 16, 2016

Tôi là thạc sĩ trứng vịt

Lê Mỹ Ngọc


Ngày đăng: 12/05/2016

Tôi là thạc sỹ trứng vịt

Xin chào, tôi là một cựu học viên cao học của Học viện Khoa học Xã hộithuộc Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam. Tôi đã từng vô cùng háo hức khicầm quyết định công nhận trúng tuyển của Học viện trên tay,nhưng rồi sau khi kết thúc mỗi kỳ học và đặc biệt làhoàn tất buổi Bảo vệ luận văn tốt nghiệp vừa qua, tình trạng kinh tếkiệt quệ của tôi đã ra lệnh cho tôidừngngay việc theo đuổi sự nghiệp học vấn của mình ở Học viện này dù tôi rất ước mơ có một tấm bằng tiến sỹ ghê lắm, kể cả bằng tiến sĩ...giấy.Tại sao vậy? Xin các bạn cứ bình tĩnh nghe tôi tâm sự. 

Các bạn à, ngay khi tôi bước chân vào Học viện thì tôi đã biết mình đang trở thành một cái trứng vịt vì nhiều lý do: không biết nói mà cũng không nên nóivì người ta đập một cái thì bể nát (các bạn đã từng bao giờ nghe thầyVõ Hoài Nam - Trưởng Cơ sở Học viện Khoa học Xã hội tại TP. HCM đe nẹt chưa? Có thể không cần đập thì trứng cũng đã bể!). Một lý do khác nữa là trước khi tôi vào học tại Học viện, tôi đã đọc báo đâu đó thấy có tin nói một cái trứng vịt gánh mấy chục loại thuế mơ hồ. Tôi cũng đóng những khoản phí mơ hồ không kém cái trứng vịt và tôi tạm gọi là đóng “thuế học”. Đó là một loại siêu thuế và nó đã nã tôi hơn100 triệu trong 2 năm làm trứng vịt ở Học viện “danh giá”này.

Hồi đầu, Ba mẹ tôi đóng học phí cho tôi (đâu chỉ hơn 15 triệu), tôi mang hoá đơn đỏ về và ông bà rất hài lòng. Nhưng than ôi, làm gì có chuyện giản đơn như vậy. Số là, chuyên ngành của tôi có 3 môn chung và hơn 10 môn riêng. Mỗi một môn như vậy tôi phải đi học 2 đợt, mỗi đợt từ thứ 6 đến chủ nhật. Cứ trung bình mỗi môn như vậy tôi phải đóng “thuế” khoảng 10 triệu cho cái mà họ cứ nói như một điệp khúc tình yêu: Hỗ trợ đào tạo. Trong 10 triệu đó là khoảng 1/3 là cho quỹ lớp chi cán bộ lớp đưa thầy, cô đi nhậu, phong bao phong bì,... Số còn lại hát bài “Hỗ trợ đào tạo” cho Học viện. Xin nói luôn là học viên chúng tôi chưa bao giờ nhận lại được bất kỳ một thứ giấy tờ gì để chứng mình là mình đã đóng số tiền đó.

Nhưng cái giá đau nhất của tôi phải trả là bị anh chàng bạn trai khá điển trai của tôi đã lơ là tôi và cuối cùng đá tôi luôn. Lý do là vì cứ liên tục cuối tuần là tôi đi học, không đoái hoài gì đến H và đỉnh điểm là lần tôi mượn H 15 triệu để chạy điểm môn Anh văn. Tôi vẫn nhớH nhìn tôi giống như là nhìn một con vịt và hỏi tôi lý do mượn tiền. Thật ra anh này cũng lương ba đồng ba cọc như tôi thôi nhưng được cái gia đình khá giả hơn tôi. Tôi nói lý do chạy 5 triệu chođiểm đậu (40điểm) kiểm tra giữa kỳ Anhvăn và 10 triệu cho điểm đậu (50 điểm) cuối kỳhết môn.H tính nhanh và nói “Trung bình 1 điểm môn Anh vănem phải trả gần 160 ngàn đồng”. Rồi H hỏi, “Sao hồi đó em không học Anh văn có phải sướng hông?”Hic hic, thế rồi Hcũng cho tôi mượn nhưng từ lúc đó tôi có cảm giác H không coi tôi là bạn gái nữa. H bắt đầu nhìn tôi như là nhìn một thạc sỹ tương lai mà chẳng tương lai gì hay nhìn một cái trứng vịt, tôi cũng không biết nữa! Mỉa mai là ở chỗ là H đã“biến” ngay ngày hân hoan nhất của tôi, ngày tôi bảo vệ thành công luận văn thạc sỹ.Tôi buồn lắm vì H không hiểu 15 triệu thì có là bao nếu tôi bị dính lại cái môn quỷ quái này. Nếu tôi rớt, nói theo thuật ngữ là “không qua” thì nghe các anh, chị khoá trước nói là “thuế” còn nặng hơn nữa và rất khó để được thầy Võ Hoài Nam nhận tiền chống trượt một lần nữa. Mà dù tôi có đủ giỏi để “qua” thì làm sao tôi có thể “qua” khi mà tôi chưa “đóng thuế”.

Xin nói thêm về cơn ác mộng môn Anh văn của Học viện tôi.

Tôi dùng từ “cơn ác mộng” không biết có quá không nhưng nếu bắt tôi thay từ thì tôi sẽ thay là “nỗi ám ảnh”! Tôi phải trải qua 1 tháng ròng liên tục chớ không phải chỉ là những ngày cuối tuần như những môn kia. Không biết sao họ cứ nã “thuế”cho cái môn này. Tất cả cái thuế gọi là “Hỗ trợ đào tạo” mà họ đặt ra đều cao gấp hai, gấp ba lần môn khác và đóng rất nhiều lần. Chắc là họ biết học viên sợ môn Anh văn đáng nguyền rủa này nhất. Trong một tháng ròng rã, đằng sau mấy câu tiếng Anh sai bét của chúng tôi mỗi ngàyậm ừ lên lớp là một hoạt động chạy điểm ráo riết. Tôi may mắn được một chú lớp trưởng hiện đang là Phó....của một tỉnh nọ, rất đại gia cho vào đường dây, nhưng không được giảm đồng nào vì thầy Võ Hoài Nam- Trưởng Cơ sở Học Viện Khoa học Xã hội tại TP. HCM, không thích kèn cựa, bớt một thêm hai,mất hay! Vả lại, đằng sau thầyNam còn có thầy Võ Khánh Minh– Trưởng phòng Đào tạo Học Viện Khoa học Xã hội – trụ sở tại Hà Nội, là nhân vật chìa khoá, nếu không có người này, thầy Nam chắc cũng cua giò. Mà sao lại họ Võ nhiều thế nhỉ? Tôi tìm hiểu thì mới biết thầy Nam là em trai ruột của thầy Võ Khánh Vinh - Giám đốc Học Viện Khoa học Xã hội và thầy Minh chính là con trai trưởng của thầy Vinh. Một hôm tôi kể về mối quan hệ giữa ba người quyền lực nhất này của Học viện tôi đang theo học,cho sếp cơ quan tôi nghe, ông quắc mắt nói, “Tao không tin!”. Tôi về kể ba mẹ tôi, ông bà cũng có cách trả lời như sếp tôi. Người già bỗng nhiên trở thành đa nghi. Chuyện nhỏ như vậy mà cũng không chịu tin thì tin cái gì đây!

Nói về môn Anh văn, cũng không thể không kể đến cô Nguyễn Thị Nhân Ái, người mà sau này tôi được chú lớp trưởng cho biết là thường “làm việc” với cô qua... tài khoản. Cô này được mô tả là VIP của “dịch vụ chạy điểm”. Cũng đúng thôi, cô dạy và chấm bài bọn tôi mà. Bài thi thì nghe đâu sẽ được mang về Hà Nội chấm, là nơi có trụ sở chính của Học viện ngoài đó và sẽ được cắt phách, nhưng được cái nghe đâu em gái của cô Áilại là nhân viên cắt phách , vào phách vào điểm tại Phòng Đào tạo. Thế là phẻ re rồi cho ai chịu khó “chung chi” rồi. Ôi, từ đó tôi mới thấy thực sự ngưỡng mộ “đường dây thu thuế” này. Sao mà nó đảm bảo đến thế chớ! Thảo nào mà chú lớp trưởng có lúc nói: “Họ mà làm khó dễ căng ke mới là chết chứ. Nhận tiền là mừng rồi. Có biết chữ tiếng Anh nào không?Muốn thi lại hở?”. Chú lớp trưởng thật lỏi đời!Cuối cùng tôi đã đậu 53 điểm. Dư đến 3 điểm. Xin cám ơn các thày cô đãcứu vớt và đảm bảo cho sự nghiệp bằngcấp của những cái trứng vịt chúng tôi! Xem ra cũng còn rẻ mà chú lớp trưởng hén.

Sau đây, tôi nghĩ mình sẽ thiếu sót nếu không kể về kỳ thi môn Anh văn củaHọc viện Khoa học Xã hội cơ sở tại Tp. HCM. Tôi không biết nó có xảy ra tiêu biểu ở cơ sở khác không.Này nhé, đoàn coi thi gồm có 5 đến6 người - tuỳ thuộc vào số lượng học viên đợt đó ít hay nhiều mà họ có thể tăng hoặc giảm đi, và nghe nói từHà Nội vô. Đợt của tôi có gần 200 học viên thi, được xếp hình như là 4 phòng. Mỗi học viên phải đóng 2 triệu đồng tiền bồi dưỡng cho Hội đồng coi thi (vị chi đợt đó tiền “thuế” cho Hội đồng thi là gần 400 trăm triệu. Nếu tính thuế dịch vụ “trao tay” trực tiếp nữa thì một cuộc thi như vậy có khi lên đến hàng tỷ đồng tiền “thuế” chớ chẳng chơi!). Sau này tôi tình cờ được gặp lạimột trong những giáo viêndạy và hỏi thi tôi, giáo viênnày vô tình để lộ thông tin làkhông hề biết đượcsố tiền “bồi dưỡng” mấy trăm triệu đó! Thế là tôi được hiểu thêm. Vậy mà tôi đã từng rất ác cảm vớitất cả những giáo viên dạy Anh văn của Học viện vì tôi nghĩ tất cả họ đều là mắt xích trong “đường dây thu thuế”.

Tôi còn nhớ mãi hình ảnh thầy Võ Khánh Minh đút tay vào túi quần đi đi lại lại, phía ngoài phòng thi với khuôn mặt mà bên tư pháp và công an hay mô tả là “thi hành án”. Thầy soi “xuyên táo” vô mấy chị em mặc đầm, mặc đìa làm chị em đỏ cả mặt, quên cả chỗ dấu phao! Nghe mấy anh chị, cô chú lớp tôi nói thầy này vừa làm xong tiến sỹ đề tài Giáo dục quyền con người cho thiên hạ. Chắc là lúc này thầy đang ứng dụng thực tiễn đề tài chăng? Bên trong phòng thi,thì cô Ái gầm ghè đi qua đi lại, tưởng chừng như một tiếng ho của học viên côcũng cảnh cáo. Mới đầu tôi rất ngạc nhiên. Tôi nhủ thầm, “Đã nhận tiền rồi mà!”. Sau đó tôi nhớ đến câu nói của ba tôi kể về những cuộc vượt biển cách đây hơn 3 thập niên, ba nói, “Những kẻ bắt người vượt biên nhiều nhất thì cũng chính là những kẻ đã bán bãi nhiều nhất”. Tôi hiểu ra và thấy thông cảm cho thầy Minh, thầy Nam và cô Ái lắm lắm.

Đó, các bạn thấy chưa? Chỉ là thạc sỹ thôi mà như vậy nói gì đến tiến sỹ. Hai chữ “tiền đồ” của giáo dục ở Học viện yêu dấu của tôi được nhấn mạnh ở chữ “tiền” các bạn à. Giờ tôi chỉlo đi làm có tiền để nhắn tin gọi H đến trả nợ cho H chớ chẳng mong gì nối lại tình xưa với ảnh. Được cái an ủi là mỗi lần nghĩ đến tấm bằng thạc sỹ, tôi cũng phần nào sung sướng và hãnh diện. Hãnh diện vì có bằng thạc sỹ thì ít mà hãnh diện vìtôiđãcó thểvượt qua được số tiền “thuế học”quá khủng (nhưng chắc là chuyện nhỏ đối với mấy anh chi cô chú toàn làm quan ở lớp tôi) cùng với những gian truân ngớ ngẩn trong hai năm để có tấm bằng đó thì nhiều. Thế nhưng cái gì cũng có cái nhãn tiền của nó: Giờ tôi nợ đầm đìa, gầy rộc vì di chứng của những ngày tháng chạy tiền đóng “thuế học”, mất người yêu vì họ không hiểu mình. Và không biết tại sao lúc nào cũng có ý nghĩ mình là MỘT THẠC SỸ TRỨNG VỊT.

Hết thảm họa hóa chất cực độc giết biển nay tiếp tục thảm họa bùn đỏ chứa hóa chất cực độc tràn ngập đất liền: Bình Thuận: Vỡ bờ bao, chất thải khai thác titan nhuộm đỏ biển

Bình Thuận: Vỡ bờ bao, chất thải khai thác titan nhuộm đỏ biển

http://kienthuc.net.vn/xa-hoi/binh-thuan-vo-bo-bao-chat-thai-khai-thac-titan-nhuom-do-bien-698238.html

Rạng sáng 16/6, bờ bao hồ chứa chất thải khai thác titan của Công ty trách nhiệm hữu hạn Tân Quang Cường ở xã Thuận Quý, huyện Hàm Thuận Nam (tỉnh Bình Thuận) đã bị vỡ.

Hàng trăm mét khối nước và cát đã tràn ra đường, tràn vào các khu du lịch, một số nhà dân lân cận và đổ ra bãi biển Thuận Quý. Tuyến đường Phan Thiết-Hàm Thuận Nam bị gián đoạn.
Hồ chứa trên rộng khoảng 3.000m2, phục vụ việc chứa chất thải khai thác titan.
Hồ chứa nước thải khai thác titan của Công ty Bình Thuận bị vỡ hồi tháng 11/2013 khiến nước bùn đỏ chảy tràn cả vào các hộ dân. (Ảnh Nguyễn Thanh/TTXVN) 
Sự cố vỡ bờ bao hồ chứa khiến khu du lịch Hiếu Nam và nhà dân bị ảnh hưởng, cát đọng lại dày khoảng 0,5m. Do lượng nước thải quá lớn nên đã tràn ra bãi biển Thuận Quý, khiến vùng biển tại đây bị nhuộm đỏ.
Đến 10 giờ 16/6, Bộ đội biên phòng cùng lực lượng tại chỗ, Công ty trách nhiệm hữu hạn Tân Quang Cường đã tiến hành dọn dẹp mặt đường; các phương tiện đã có thể lưu thông.
Theo ông Trần Quang Hải-Phó Giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn Tân Quang Cường, do ngày 15/6 trời mưa quá lớn, lượng nước mưa nhiều dẫn đến tình trạng vỡ bờ bao hồ chứa chất thải khai thác titan của công ty.
Hiện, công ty đang khẩn trương khắc phục sự cố trong thời gian sớm nhất; đồng thời sẽ tiến hành đền bù, hỗ trợ người dân và khu du lịch trong khu vực bị ảnh hưởng.

Wednesday, June 1, 2016

Biển quê hương còn một dải

Biển quê hương còn một dải


http://forum.triethocduongpho.com/t/topic/1099

Tôi thuộc tuýp người an phận, thỉnh thoảng hơi bực bội xung quanh một chút nhưng rồi lại thôi, ví dụ như đường Sài Gòn cướp giật nhiều thì tôi sẽ ít ra đường một chút, công việc khó tìm hơn thì tôi sẽ giỏi hơn chút nữa, xếp hàng có người chen lên trước thì tôi bị trễ chút cũng không chết ai, rồi cá chết xếp lớp dài, tôi ngưng ăn cá, rồi rau phun chất độc tôi tự trồng rau ăn, trà xanh không độ có ruồi, C2 có chì, tôi sẽ chuyển qua uống nước lọc, chà, coi bộ người an phận như tôi cuối cùng sẽ không còn có không khí mà thở nhỉ? Vì không khí cũng đang nhiễm thủy ngân mất rồi.
Những sự kiện gần đây, tôi nhìn nhiều hơn ở khía cạnh tích cực, xem là một hệ quả tất yếu phải xảy ra cho một xã hội Việt Nam như hiện tại, vì nó đánh động được nhiều người, những người sống đời lặng lẽ, những người không màn chính trị, trong đó có tôi và cả bạn tôi nữa, nhỏ bạn tôi sống trong xó xỉnh chục năm rồi không trồi đầu ló dạng, tốt nghiệp 7 năm không đi làm, không đọc báo, không có smartphone, bỗng một buổi chiều đẹp trời thấy nó share mấy tin biểu tình, cá chết trên cái facebook mốc meo tỷ năm không xài của nó, tôi tưởng facebook nó bị hack, rồi gọi điện hỏi, chả thấy trả lời gì, chỉ cười phá lên, cười như hai con điên ở hai đầu Nam Bắc, rồi, xong rồi, đụng đến biển của mày, nên đã đến thời của mày rồi ha.
Có "ai đó" đã bị đụng gì đến bạn chưa? Hay là bạn không có gì để yêu thương cả, nên dù xung quanh có diệt vọng bạn cũng không chú tâm lắm?
Chúng tôi lớn lên được nuôi sống bằng những thứ thuần tự nhiên, cá ngoài biển mới vớt lên còn dãy dụa, mực còn đổi màu bảy sắc nhìn hoài không thấy ngán, rau trong vườn mới hái, lúa trồng ngoài đồng, nước mắm tự làm, dầu ăn được ép từ đậu phộng, chưa bao giờ nghĩ đến một lúc nào đó bước ra chợ, nhìn cá mà e dè không dám mua, tô nước cải xanh luộc chấm nước mắm ớt tỏi giã nhuyễn không dám chan, rau muống ăn sống cuốn chung với cá nục luộc lâu rồi bỏ quên, quanh quẩn rồi không biết ăn gì uống gì.
Mọi thứ xung quanh thay đổi, tứ phía bao vây bởi chất độc, dối trá và lợi ích, chỉ biết im lặng nghe, nhìn những điều tai nghe mắt thấy, nước mắt sống rớt xuống, một phần của mình biến mất, ký ức đẹp một thời bị một nhóm người lợi ích nào đó lấy đi, một cách trơ tráo và khốn nạn.
Tự cho rằng mình không có chuyên môn, không đủ trình độ, hay cảm thấy tiếng nói của mình không có, nên cứ lặng im nhìn như vậy, hay rồi cũng nghĩ chuyện vĩ mô có người vĩ mô làm, chuyện lớn có người lớn nghe, chuyện của mình chắc không phải vậy.
Nghe hèn dễ sợ ha, hèn quá, nói gì đó thôi, hành động điều gì đó thôi. Rồi kể cho nhau nghe, viết cho nhau đọc, để lan tỏa chúng đi, để đánh động tâm can bao người còn im lìm trong một xó xỉnh nào đó của đất nước này.