Friday, June 12, 2015

Chủ nghĩa Cộng sản sang chủ nghĩa Cộng sản man rợ và tiến tới chủ nghĩa Cộng sản thân hữu


Chủ nghĩa Cộng sản sang chủ nghĩa Cộng sản man rợ và tiến tới chủ nghĩa Cộng sản thân hữu
 
http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/06/chu-nghia-cong-san-sang-chu-nghia-cong.html
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Triết lý của chủ nghĩa cộng sản được Karl Marx một người gốc Do Thái sinh tại Đức khai sinh vào giữa thế kỷ 19. Lenin đã đưa lý thuyết của chủ nghĩa cộng sản thành hiện thực tại Nga vào đầu thế kỷ 20. Từ ngày Lenin dùng bạo lực để cướp chính quyền, cả nước Nga rồi lần lượt đến các nước lân cận với Nga, vùng Trung Á, Đông Âu rơi vào quĩ đạo đế quốc cộng sản dưới sự khống chế của Nga với chiêu bài thế giới cộng sản đại đồng trong đó loài người trên toàn thế giới là một, không còn tình trạng người bóc lột người, không còn đường biên giới phân chia quốc gia.

Với người cộng sản thì chỉ có hai thái cực: tư bản hay cộng sản. 

Với người cộng sản thì chế độ tư bản đã và đang giãy chết từ khi Lenin biến nước Nga thành nước lãnh đạo thế giới vô sản vào đầu thế kỷ 20. Thời kỳ cực thịnh của chế độ cộng sản là thập niên 60 khi miền Nam Việt Nam bị lọt vào tay cộng sản với sự tiếp sức không giới hạn của hai đế quốc cộng sản đàn anh Nga và Tàu.

Sau khi miền Nam bị cộng sản cướp đoạt, cả nước Việt Nam bị cai trị bởi một tập đoàn trên dưới 20 tay cộng sản cao cấp gọi là Bộ chính trị với những bộ óc đã bị bọn Tuyên giáo tẩy nảo thành những tên robot nói theo, làm theo lập trình. Tài sản của dân, tài nguyên của quốc gia, tất cả nằm trong tay một nhóm vài người lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Người dân của cả nước trở thành giai cấp vô sản theo đúng lý thuyết của chủ nghĩa vô sản. Nông dân không còn là chủ ruộng vườn do tổ tiên ông bà mình tạo dựng mà chỉ được đảng cộng sản Việt Nam giao cho “quyền” sử dụng và có thể lấy lại bất cứ lúc nào. Người dân cả nước đều hiểu rõ bọn địa chủ thật sư, bọn chủ cơ xưởng bóc lột tận cùng sức lao động của công nhân thời Xã hội chủ nghĩa nước Hồ Chí Minh chính là những đảng viên cộng sản Việt Nam từ địa phương đến trung ương. Chúng đang chia nhau chiến lợi phẩm là cả đất nước và biến người dân Việt thành món hàng “người”, thành bọn nô lệ của chúng.

Bọn đảng viên của cái gọi là đảng cộng sản nhưng thực chất là đảng “cướp tài sản” thực chất là bọn tư bản “đỏ”. Chính bọn chúng là bọn “Tư Bản Thân Hữu”, mạo danh của “Cộng Sản Thân Hữu –CSTH”

Một bài viết mới đây đăng trên báo của bọn đảng cộng sản do một phó ban Tuyên Giáo Trung ương tên là Vũ Ngọc Hoàng viết với đề tựa: “Lợi ích nhóm và chủ nghĩa tư bản thân hữu – cảnh báo và nguy cơ”.

Vẫn trò tráo trở lấy bùn bẩn của mình trét vào người khác, tên tuyên giáo Vũ Ngọc Hoàng lại xảo quyệt chơi trò tráo chữ cố hữu của cộng sản mà người dân cả nước đã quá kinh nghiệm và luôn luôn hiểu ngược những gì họ nói ra. Thí dụ “giải phóng” thì có nghĩa là “cướp đoạt”, “đảng quản lý dân làm chủ” có nghĩa “đảng là chủ nhân ông, dân là nô lệ”, “đảng lo dân khỏi lo” có nghĩa là “đảng no dân khỏi no”… Nếu chúng ta thay hai chữ “Tư bản” của bài viết này thành “Cộng sản” thì bài viết này thực ra đã công khai tố cáo tội ác của đảng cộng sản bọn lợi ích nhóm, và chính đó là thứ “Chủ nghĩa cộng sản thân hữu”, vì chỉ có bọn cùng là đảng viên của đảng cộng sản mới có cùng lợi ích phe nhóm và là thân hữu (đồng chí). Đây là bài viết nói lên đúng với tình trạng của đất nước Việt Nam trong những năm qua dưới sự cai trị hà khắc của bọn mang danh xưng Cộng sản. Đây là cùng bài viết nhưng với hai chữ “Tư bản” được thay thế bằng hai chữ “Cộng sản”:

"Lợi ích nhóm" và chủ nghĩa cộng sản thân hữu - cảnh báo nguy cơ

Theo TS. Vũ Ngọc Hoàng
Ủy viên Trung ương Đảng, 
Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương
Báo Đảng Cộng sản Việt Nam

Lợi ích chính đáng (của một người, một nhóm) là lợi ích phù hợp với lợi ích chung của quốc gia, dân tộc, góp phần và bổ trợ cho lợi ích chung; không mâu thuẫn, không gây thiệt hại cho lợi ích chung. Lợi ích chính đáng luôn là mục tiêu và động lực đối với hoạt động của con người, cần được tôn trọng, bảo vệ và khuyến khích.

Quên điều này, không quan tâm đến lợi ích chính đáng của con người, ngăn cản các lợi ích chính đáng ấy, thì sự lãnh đạo và quản lý xã hội không thể thành công, trước sau cũng nhất định thất bại.

Ảnh minh họa. (Nguồn: tuyengiao.vn)

Ngược lại, “lợi ích nhóm” (theo nghĩa tiêu cực) thì mâu thuẫn với lợi ích chung của quốc gia, dân tộc; gây hại cho lợi ích chung, cho cộng đồng, làm suy yếu và gây tổn thất nghiêm trọng đối với lợi ích chung. “Lợi ích nhóm” là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc hình thành các “nhóm lợi ích”. Đặc điểm của các “nhóm lợi ích” là có sự kết hợp cùng mục tiêu lợi ích, cùng hành động, cùng phân chia lợi ích, giữa những người có nhiều tiền với những người có quyền lực trong nhà nước và trong Đảng cầm quyền. Có tiền chuyển hóa thành có quyền lực. Có quyền lực chuyển hóa thành có tiền. Người có tiền sẽ có quyền lực và người có quyền lực sẽ có tiền. Họ cùng nhau hành động để có quyền lực và có tiền ngày càng nhiều hơn. Đồng tiền cộng với quyền lực tạo thành sức mạnh khống chế, lũng đoạn tổ chức và xã hội. Nhận thức sự quan trọng của thông tin, “nhóm lợi ích” còn móc nối, “kết nạp”, kết hợp với một số nhóm truyền thông không lành mạnh để tác động chi phối dư luận theo hướng có lợi cho “nhóm lợi ích” và xuyên tạc vu cáo những người, những doanh nghiệp không cùng nhóm để tranh quyền lực và lợi ích. “Lợi ích nhóm” sẽ kéo theo và song hành với tham vọng quyền lực cùng với tham vọng tiền bạc.
……
Hiện nay, “lợi ích nhóm” và hoạt động của “nhóm lợi ích” ở nước ta đã và đang diễn ra ở hầu hết các lĩnh vực quan trọng. Đó là trong quản lý doanh nghiệp nhà nước, quản lý dự án đầu tư, nhất là đầu tư công; trong quản lý ngân sách, thuế, quản lý ngân hàng – tín dụng; trong quản lý các nguồn vốn và chương trình đầu tư về xã hội, trong quản lý tài sản, đất đai, bất động sản, tài nguyên khoáng sản, xuất nhập khẩu; trong công tác cán bộ, quản lý biên chế; trong quản lý các loại cấp giấy phép; kể cả trong các vụ án, trong tham mưu về chủ trương, chính sách và trong điều hành. Đi sâu vào nghiên cứu các vụ tiêu cực, tham nhũng có tổ chức, các vụ việc mà dư luận có nhiều ý kiến thì sẽ có nhiều thông tin cụ thể về tình hình “lợi ích nhóm” ở Việt Nam. Tức là tình hình xấu đã lan rộng, khá phổ biến và khá ngang nhiên, nghiêm trọng đến mức báo động.

“Lợi ích nhóm” và “nhóm lợi ích” có tác hại gì? Trước nhất là nó làm cho đất nước bị tổn thất các nguồn lực và giảm hiệu quả đầu tư, bị kìm hãm không thể phát triển nhanh, thậm chí không thể phát triển bình thường, mất sức sống, nền kinh tế sẽ bị khiếm khuyết, dị tật, kinh tế “ngầm”, thị trường “ảo”, chụp giật, hoang dã, khống chế và “thanh toán” lẫn nhau để giành độc quyền, làm hỏng môi trường phát triển lành mạnh và bình đẳng cho tất cả các doanh nghiệp. Hầu hết các nước bị “bẫy” thu nhập trung bình kéo dài nhiều thập kỷ, thậm chí kéo dài hàng thế kỷ, loay hoay mãi, lùng nhùng mãi, không làm sao thoát ra được để trở thành một quốc gia phát triển, là do “lợi ích nhóm” – nguyên nhân trực tiếp và hàng đầu. Với sự chi phối của các “nhóm lợi ích”, nguồn lực quốc gia bị phân bổ và sử dụng không vì lợi ích chung của quốc gia, mà nhằm hướng phục vụ cho “lợi ích nhóm”; việc bố trí đầu tư, sắp xếp dự án và kể cả ban hành chính sách, điều hành xử lý công việc cũng vậy.

Nước ta sau mấy chục năm công nghiệp hóa, đến nay năng suất lao động xã hội vẫn quá thấp, vào loại thấp nhất khu vực Đông Á, hiệu quả đầu tư rất kém, nợ nần nhiều mà chưa rõ trả bằng cách nào, khi mà hiệu quả đầu tư (sử dụng nguồn vay ấy) quá kém; thu nhập rất thấp, sản phẩm công nghiệp xuất khẩu hầu như không có, các chương trình nội địa hóa không thành công, chủ yếu là làm thuê và cho thuê mặt bằng, nền kinh tế Việt Nam đang rơi vào “bẫy” thu nhập trung bình thấp. Nhìn lại nguyên nhân các nước bị “bẫy” thu nhập trung bình và nhìn lại tình hình nền kinh tế của ta thì đáng lo ngại.

Hậu quả thứ hai do “nhóm lợi ích” gây ra là nhất định sẽ chệch hướng khỏi mục tiêu xã hội chủ nghĩa chân chính (và cũng xa lạ với chủ nghĩa tư bản hiện đại), đất nước đi theo một con đường khác, sang Chủ Nghĩa CS Thân hữu (CSTH), đó là con đường không có tiền đồ và nguy hiểm, không có tự do và dân chủ (vì bị nhóm lợi ích độc quyền về kinh tế và chính trị thâu tóm, lũng đoạn), để lại hậu quả lâu dài mà dân tộc phải gánh chịu. Chúng ta mong muốn xây dựng một xã hội trên nền tảng của các giá trị nhân cách thì “nhóm lợi ích” lại thúc đẩy đồng tiền cộng với quyền lực chiếm địa vị thống trị. Thực chất “nhóm lợi ích” là đồng tiền (tư bản) chi phối quyền lực, trực tiếp tham gia giành và chiếm giữ quyền lực, làm cho quyền lực không còn là của nhân dân. “Lợi ích nhóm” và “nhóm lợi ích” có từ rất sớm, ít nhất là từ buổi đầu của thời kỳ phong kiến; nhưng sang thời kỳ CSTH thì nó phát triển và diễn biến phức tạp hơn, kể cả trình độ, quy mô và tính chất. Trong Chủ nghĩa cộng sản “hoang dã”, “mông muội”, các “nhóm lợi ích” hoạt động phổ biến, công khai, tích lũy và tập trung tư bản bằng mọi thủ đoạn, kể cả bạo lực và giết người.

Nhân đây, trước khi nói đến hậu quả thứ ba do “nhóm lợi ích” gây ra, xin nói rõ hơn về CNCS thân hữu. Suốt nhiều năm nay, qua quá trình cạnh tranh, qua đấu tranh xã hội, chịu sự tác động của các quy luật khách quan về kinh tế và xã hội, CNCS buộc phải liên tục điều chỉnh. Đồng thời với quá trình tiến hóa tự nhiên ấy, trong thực tiễn thế giới cộng sản còn xuất hiện một khuynh hướng khác, một khuynh hướng không lành mạnh, không bình thường, một khuynh hướng tha hóa, đó là “CNCS thân hữu”, một loại hình nguy hại cho sự phát triển của các quốc gia. Nước nào rơi vào “CNCS thân hữu” thì không ngóc đầu lên được. “CNCS thân hữu” thực chất là sự bành trướng, biến dạng, biến tướng, sự thoái hóa cao độ của “nhóm lợi ích” gây ra. 

CNCS thân hữu còn có các cách gọi khác nhau, là “CNCS lợi ích”, “CNCS bè phái”, “CNCS bè cánh”, “CNCS lũng đoạn”… CNCS thân hữu là một hiện tượng, một khuyết tật, một sự tha hóa của CNCS. Đây là loại hình “phát triển” mà trong đó các doanh nghiệp dựa vào ưu thế về mối quan hệ với những người có quyền lực để tạo ra nguồn thu tài chính cho cá nhân và đơn vị mình. Các doanh nghiệp này tập trung đầu tư vào “quan hệ”, vào “quan chức” để từ đó mà dùng quyền lực tạo ra lợi nhuận siêu ngạch. Đặc trưng của “CNCS thân hữu” là có sự cấu kết, xâm nhập lẫn nhau giữa nhóm đặc quyền kinh tế và nhóm đặc quyền chính trị, người kinh doanh cũng đầu tư vào quyền lực và người có quyền lực cũng tham gia “kinh doanh”, làm quan chức để làm giàu, họ cùng nhau bóc lột “mềm” toàn xã hội, bóc lột cả dân tộc, họ thâu tóm các nguồn tài chính, của cải và thâu tóm quyền lực chính trị, biến bộ máy nhà nước thành công cụ của một nhóm người (nhân danh nhà nước và đảng cầm quyền) thực hiện độc quyền kinh tế kết hợp với độc quyền chính trị. Nói họ thực hiện bóc lột “mềm” là vì không có hình thức tổ chức sản xuất – kinh doanh cụ thể để trực tiếp bóc lột giá trị thặng dư của lao động, sự bóc lột của họ tinh vi hơn, nhưng tai hại hơn, gây hậu quả rất nghiêm trọng. Sự bóc lột ấy thực hiện thông qua các dự án, các chương trình đầu tư; thông qua các cơ chế, chính sách (không phục vụ cho toàn xã hội mà phục vụ cho một nhóm người) và thông qua cách điều hành, cách quản lý mập mờ, không minh bạch, gây tiêu cực, tham nhũng… Họ thu lợi thông qua các công ty “sân sau”, công ty con, công ty cháu, công ty nhánh của gia đình, của “cánh hữu”. Nó ra đời trong (và gắn với) CNCS “man rợ”, CNCS “dã man”.

Rất đáng lưu ý là, “CNCS thân hữu” không chỉ có trong xã hội yếu kém và tha hóa mà còn có trong các xã hội khác, ở các nước mới bắt đầu vận hành nền kinh tế theo mô hình kinh tế thị trường, khi mà ở đó “lợi ích nhóm”, “nhóm lợi ích”, “lợi ích bè phái”, “tính thân hữu vì lợi ích” đang nổi lên và hoành hành; khi mà đảng cầm quyền cùng nhà nước do nó lãnh đạo bị suy thoái về đạo đức, tham nhũng trở nên phổ biến và pháp luật không được tuân thủ trong sự quản lý đất nước, quản lý xã hội (tức là trình độ quản trị quốc gia yếu kém). Thực tiễn thế giới cho thấy, CNCS thân hữu kìm hãm sự phát triển của quốc gia, làm cho đất nước rơi vào “bẫy” thu nhập trung bình hàng thế kỷ không ra được, làm băng hoại đạo đức xã hội (do lệch chuẩn giá trị); làm méo mó, biến dạng các chủ trương đường lối; gây nên các khuyết tật của nền kinh tế và của xã hội, để hậu quả lâu dài. CNCS thân hữu xuất phát từ các nguyên nhân, nguồn gốc: “Lợi ích nhóm” tiêu cực, các dạng Maphia, tham nhũng có tổ chức, sự suy thoái đạo đức của cán bộ có chức quyền, không có cơ chế kiểm soát quyền lực, để quyền lực tha hóa và không có cơ chế tốt để dân làm chủ, để nhân dân có quyền lực thật sự, trình độ và năng lực quản trị quốc gia yếu kém, luật pháp còn nhiều kẽ hở và việc chấp hành pháp luật không nghiêm, bảo kê, bao che và dung túng cho các sai phạm. Ở đâu và khi nào mà “nhóm lợi ích” không bị ngăn chặn có hiệu lực, hiệu quả, mà để nó phát triển mạnh, lan tràn, hoành hành, vai trò của nhà nước lành mạnh bị vô hiệu hóa, thì ở đó, tất yếu sẽ kéo theo, CNCS thân hữu xuất hiện và tồn tại, không thể tránh được, không thể khác được, dù có muốn hay không.
….
Trở lại hậu quả của “nhóm lợi ích”. Hậu quả thứ ba do “nhóm lợi ích” gây ra là sự suy đồi về văn hóa, đạo đức xã hội, do hệ giá trị bị đảo lộn (đồng tiền và quyền lực chiếm vị trí trung tâm và cao nhất, trong khi nhân cách bị đẩy sang bên cạnh và xuống hàng thứ yếu) và do tha hóa quyền lực (tác nhân mạnh nhất). Việc phân hóa giàu – nghèo sẽ ngày càng lớn, tạo ra bất bình đẳng và mâu thuẫn xã hội. Hỏng văn hóa và gây ra mâu thuẫn xã hội thì hậu quả khôn lường, thâm sâu và lan tỏa rộng trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội, ảnh hưởng đến nền tảng xã hội và sức mạnh nội sinh của dân tộc.

Hậu quả thứ tư do “nhóm lợi ích” gây ra là làm lẫn lộn thật - giả, đúng - sai, khác nhau giữa lời nói và việc làm, đường lối đúng không vào được cuộc sống…; làm mất lòng tin của nhân dân, và từ đó các thế lực xâm lăng từ bên ngoài có thể lợi dụng thời cơ để xâm lấn, chèn ép, dẫn đến nguy cơ mất độc lập, thậm chí là mất nước.

Hậu quả thứ năm do “nhóm lợi ích” gây ra là chính sách sử dụng cán bộ méo mó, phát triển nạn chạy chức chạy quyền, “buôn quan”, “buôn vua”, sắp xếp cán bộ trên cơ sở “quan hệ, tiền tệ, hậu duệ”, chứ không phải sử dụng người có tài đức, làm hư hỏng đội ngũ cán bộ; là sự phát triển, sự gia tăng các hoạt động bè phái, bị “nhóm lợi ích” thâu tóm làm thay đổi hoàn toàn về bản chất, biến chất, không còn là nhà nước của dân, mà thành bộ máy cai trị, tham nhũng và bóc lột nhân dân.

Tình hình “nhóm lợi ích” ở Việt Nam đã đến mức độ nào? đang và sẽ đi về đâu? Như chúng ta đã biết, trước đây, trong lịch sử nhiều lần các triều đại phong kiến Việt Nam phải sụp đổ, kể cả có lúc phải chia cắt đất nước là do “nhóm lợi ích” gây nên. Ngày nay, tuy chưa có các công trình nghiên cứu cấp quốc gia một cách thật đầy đủ và khoa học về “lợi ích nhóm ở Việt Nam”, tuy nhiên, qua thông tin, qua dư luận xã hội, qua nghiên cứu của một số chuyên gia và cảm nhận của nhiều người, thì tình hình “lợi ích nhóm” đã khá nghiêm trọng, tương đối phổ biến, ở cấp nào cũng có, cấp cao hơn thì bệnh nặng hơn, ở lĩnh vực nào cũng có, kể cả ở những nơi mà xưa nay trong tiềm thức xã hội thường cho rằng đó là nơi luôn trang nghiêm, trong sạch. “Lợi ích nhóm” cũng chính là một kiểu tham nhũng nghiêm trọng nhất, tham nhũng có tổ chức. Thực tế xã hội vẫn diễn ra một tình hình rất đáng lo ngại là ở nước ta đang có nguy cơ chuyển biến dần dần sang “CNCS thân hữu”, do hoạt động của “nhóm lợi ích” gây nên. Thậm chí có ý kiến cho rằng nước ta đã rơi vào trong CNCS thân hữu rồi(?). Ở các nước, việc quản lý nhà nước và việc điều hành kinh tế tách biệt rành mạch, và ở họ doanh nghiệp nhà nước cũng ít hơn ta. Còn ở ta, với đặc điểm cơ quan nhà nước vừa quản lý về mặt nhà nước, vừa trực tiếp điều hành kinh tế, doanh nghiệp nhà nước nhiều, lại yếu kém trong quản lý, không ít trường hợp đằng sau cái vỏ doanh nghiệp nhà nước là tư nhân núp bóng, vì vậy, đề phòng “lợi ích nhóm” ở Việt Nam còn phức tạp hơn các nước, nếu không đấu tranh ngăn chặn có hiệu quả. Đây là nguy cơ lớn nhất đang hiện hữu dần, đe dọa sự phát triển lành mạnh của đất nước. Nguy cơ này bao trùm, đáng lo hơn bất kỳ sự đe dọa nào, tác động chi phối chính, làm trầm trọng các nguy cơ khác, tạo điều kiện cho các nguy cơ khác phát triển và gây tác hại. Hoạt động của “nhóm lợi ích” tiếp tục phát triển, dẫn đến lũng đoạn ngày càng lớn hơn thì sự phát triển của đất nước bị nguy khốn và chế độ chính trị cũng biến chất, cũng thay đổi theo chiều hướng xấu, là nơi phát triển CNCS thân hữu, dân tộc sẽ bị bóc lột, bị tước đoạt quyền lực và tài sản của cải, chế độ xã hội sẽ là một chế độ không có dân chủ và tự do, không có bình đẳng, “nhóm lợi ích” và CNCS thân hữu thao túng, làm hư hỏng, biến chất, dẫn đến đổ vỡ (mất nước vào tay bọn bành trướng Tàu cộng).

Ngày 12/06/2015
 

___________________________________________

Tham khảo:

"Lợi ích nhóm" và chủ nghĩa tư bản thân hữu - cảnh báo nguy cơ


Wednesday, June 10, 2015

Nhật Bản tăng kinh phí phát triển năng lượng địa nhiệt thay thế năng lượng hạt nhân



Nhật Bản tăng kinh phí phát triển năng lượng địa nhiệt thay thế năng lượng hạt nhân


Nhóm phóng viên
Moscow (Sputnik) ngày 02/06
/2015
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam lược dịch


Nhật Bản sẽ phân bổ thêm kinh phí phát triển năng lượng địa nhiệt để thúc đẩy việc sử dụng năng lượng
dạng khác, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe cho biết hôm thứ Hai.

Theo Liên đoàn các công ty điện lực của Nhật Bản,
Nhật tìm cách đa dạng hóa các nguồn năng lượng của mình sau khi đóng cửa tất cả 48 lò phản ứng hạt nhân vào tháng Ba năm 2011, sau tai nạn nóng chảy lò phản ứng nguyên tử của nhà máy điện hạt nhân Fukushima. Cho đến năm 2011, các nhà máy điện hạt nhân cung cấp khoảng 30 phần trăm năng lượng của cả nước.

"Nhật Bản cần phải khai thác
những khả năng năng lượng địa nhiệt có thcung cấp cho chúng tôi", ông Abe nói với các nhà báo như trích dẫn của tờ báo Mainichi Shimbun địa phương vào hôm thứ Hai.

Thủ tướng đã
tuyên b trong chuyến thăm của ông tới thị trấn Yanaizu, nằm ở tỉnh Fukushima bị ảnh hưởng nặng nề nhất của tai nạn nổ nóng chảy nhà máy điện hạt nhân.

Vào tháng Tư, chính phủ Nhật Bản đã đưa ra một kế hoạch, theo đó tỷ lệ năng lượng tái tạo sẽ được tăng gấp đôi vào năm 2030 so với số liệu năm 2010, đạt tổng số 22-24 phần trăm.

Trong tháng 3 năm 2011, nhà máy đ
iện hạt nhân Fukushima Daiichi bị tai nạn nóng chảy ba trong số sáu lò phản ứng hạt nhân khi nhà máy bị lũ lụt gây ra bởi một cơn sóng thần sau trận động đất 9,0 độ richter.


http://www.nuclearpowerdaily.com/reports/Japan_to_Increase_Geothermal_Power_Funding_to_Substitute_Nuclear_Energy_999.html
Chất phóng xạ bị rò rỉ ra biển, đất và không khí, và hàng trăm ngàn người đã
bị sơ tán ra khỏi khu vực.

 

Japan to Increase Geothermal Power Funding to Substitute Nuclear Energy
by Staff Writers
Moscow (Sputnik) Jun 02, 2015


 

 

Japan will allocate more funds to develop geothermal power in order to boost the use of alternative energy, Japanese Prime Minister Shinzo Abe said Monday.

The country seeks to diversify its energy sources following the shutdown of all of its 48 nuclear energy reactors in March 2011 after the meltdown of Fukushima nuclear plant. Until 2011, nuclear plants provided about 30 percent of the country's energy, according to the Federation of Electric Power Companies of Japan.

"Japan must harness the possibilities that geothermal energy offers us," Abe told journalists as quoted by the local Mainichi Shimbun newspaper on Monday.

The prime minister made the announcement during his visit to the town of Yanaizu, located in Fukushima Prefecture that was worst affected by the nuclear power plant meltdown.

In April, Japanese government issued a plan, according to which the ratio for renewable energy is expected to double by 2030 in comparison with the 2010 figures, reaching the total of 22-24 percent.

In March 2011, the Fukushima Daiichi nuclear plant suffered a meltdown of three of its six reactors due to flooding caused by a tsunami that was caused a 9.0-magnitude earthquake.

Radioactive material leaked into the sea, soil and atmosphere, and hundreds of thousands of people were evacuated from the region.

Tuesday, June 9, 2015

Khu vực nguy hiểm xung quanh nhà mày điện hạt nhân Ninh Thuận

Khu vực nguy hiểm xung quanh nhà mày điện hạt nhân Ninh Thuận
17 hrs · Edited ·

Thuy Trang Nguyen's photo.
 
Di dời gần 5.000 dân để xây dựng nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận
Đó là chỉ đạo mới nhất của Thủ tướng Chính phủ về Dự án di dân, tái định cư của các dự án nhà... máy điện hạt nhân tại Ninh Thuận.
3.235 tỷ đồng để di dân. Dự án nhằm đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng phục vụ di dân, tái định cư, tái định canh cho người dân khu vực bị ảnh hưởng dự án nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận.
Theo quyết định của Thủ tướng, tổng số dân phải di chuyển là 1.288 hộ/4.911 nhân khẩu, trong đó, dự án nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận 1 là 477 hộ/2.084 nhân khẩu; dự án nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận 2 là 811 hộ/2.827 nhân khẩu.
Dự kiến, tiến độ di chuyển dân hoàn thành trong năm 2018. Dự án nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận 1 bố trí 1 điểm tái định cư tại Thôn Từ Thiện, xã Phước Dinh, huyện Thuận Nam, tỉnh Ninh Thuận với diện tích 43,67 ha.
Tháng 5 năm 2010, Nga được lựa chọn làm đối tác cung cấp công nghệ cho nhà máy điện hạt nhân. Nga đưa ra mức giá ở nhà máy mức công suất 2.000 MWh là gần 8 tỷ USD. Công ty Nga cố vấn xây dựng cho Việt Nam là công ty từng xây dựng nhà máy nguyên tử Chernobyl.
Ngày 26 tháng tư 1986 , vụ tai nạn nguyên tử nghiêm trọng nhất trong lịch sử của ngành công nghiệp hạt nhân xảy ra tại tổ máy số 4 của nhà máy điện hạt nhân Chernobyl ở Ukraine, cựu Cộng hòa Liên bang Xô viết. Vụ nổ vỡ thùng lò phản ứng Chernobyl và hậu quả mà vẫn tiếp tục trong 10 ngày hoặc lâu hơn dẫn đến một lượng lớn các vật liệu phóng xạ được thải vào môi trường.
Số người chết đạt 4.000 người vì đã tiếp xúc với nồng độ cao nhất của bức xạ. Sức khỏe xấu ảnh hưởng nhiều nhất tới 200.000 nhân viên cấp cứu, 116.000 người sơ tán và 270.000 cư dân trong khu vực bị ô nhiễm ; con số này là tổng số dự đoán nguyên nhân tử vong, kết hợp các ca tử vong công nhân của khoảng 50 trường hợp là nhân viên cấp cứu và nhiều người sau đó đã bị bị hội chứng bức xạ cấp tính, 9 người đã qua đời vì bệnh ung thư tuyến giáp và 3.940 trường hợp tử vong do ung thư và bệnh bạch cầu do bức xạ.
(*) Nguồn: Báo mạng Tin Tức và Internet.
Nguyễn Thùy Trang

Thursday, June 4, 2015

Dân trí có hạn hay quan trí có vấn đề?

https://www.facebook.com/drtuanvnguyen/posts/1452970915016030

Dân trí có hạn hay quan trí có vấn đề?
GS Nguyễn Văn Tuấn

Cứ mỗi Quốc hội nhóm họp là người dân có dịp nghe những lời hay ý đẹp của các đại biểu, và năm nay cũng không phải là ngoại lệ. Chẳng hạn như trong cuộc thảo luận về trưng cầu dân ý một ông dân biểu Hà Nội nói rằng cần phải xem “lòng đảng” ra sao. Tôi đọc đi đọc lại mà không hiểu cái “lòng đảng” là cái gì mà cần phải xem xét. Mượn ý cụ Nguyễn Du, có ai lấy thước mà đo … lòng đảng được? Một ông khác thì nói "dân trí thấp, không thể tuỳ tiện trưng cầu" (1). Hi vọng là báo chí tường thuật đúng những gì ông nói. Ông này là một quan chức trong Hội nhà báo, tức là thuộc nhóm có học, mà nói như thế thì quả là đáng ngạc nhiên.
Vì ngạc nhiên, nên tôi tò mò kiểm tra xem tình hình dân trí của ta như thế nào, và kết quả có lẽ sẽ làm bạn ngạc nhiên. Sau đây là vài số liệu chính dựa vào điều tra dân số năm 2009 (tức là hiện nay đã khá hơn) (2):
1. Gần 94% người dân biết đọc, biết viết;
2. Khoảng 1/4 người Việt xong trung học hay cao hơn;
3. Ở người trên 15 tuổi, 4.2% có bằng cử nhân và 0.2% có bằng sau đại học;

Việt Nam có hơn 100 ngàn thạc sĩ, 24 ngàn tiến sĩ, 10 ngàn giáo sư và phó giáo sư (3). Ngoài ra, chúng ta còn biết rằng Việt Nam có nhiều tướng lãnh có bằng tiến sĩ và học hàm giáo sư.
Niên học 2011-2012, Việt Nam có 215 trường cao đẳng, 204 trường đại học, với 756 ngàn học sinh cao đẳng và 1.4 triệu sinh viên đại học.
Nói chung, nhìn qua những con số trên, rất khó nói rằng dân trí Việt Nam còn thấp. Nếu nhìn vào con số giáo sư và tiến sĩ, Việt Nam còn cao hơn cả Thái Lan (vốn chỉ có 5414 phó giáo sư và 708 giáo sư).
Ở VN có một nghịch lí rất đáng chú ý. Khi nói về thành tựu giáo dục thì các quan chức thích nói rằng nền giáo dục ưu việt đã thành công xoá mù chữ, rằng dân ta thông minh và sáng tạo. Nhưng khi có ai đề nghị cải cách thể chế, phục hồi các quyền căn bản của công dân (như tự do báo chí, tự do ngôn luận, trưng cầu dân ý) thì chính những cán bộ này lại nói rằng trình độ dân trí còn thấp, chưa thể cải cách được.
Nhưng những dữ liệu tôi vừa trình bày trên đây cho thấy dân trí Việt Nam rất tốt. Tuy nhiên, hãy giả dụ rằng người dân thiếu thông tin, thì nhiệm vụ của Nhà nước là phải cung cấp cho họ thông tin đa chiều để nâng cao nhận thức và "dân trí". Nhưng rất tiếc là các cán bộ trong chính quyền chưa làm (hay chưa dám làm) việc nâng cao dân trí bằng cách cung cấp thông tin cho người dân.
Thật ra, những người mở miệng nói dân trí thấp chính là "suy bụng ta ra bụng người" -- chính cái quan trí của họ mới thật sự thấp.
====
(1) http://vietnamnet.vn/…/trung-cau-y-dan-phai-xem-long-dang.h…
(2) http://vietnam.unfpa.org/…/FINAL_Factsheet_Education_ENG.pdf
(3) http://tuanvannguyen.blogspot.com.au/…/ve-nhung-con-so-giao…
Ghi thêm: Hôm nay, ông dân biểu này đính chính rằng ông ủng hộ trưng cầu dân ý, nhưng chỉ hạn chế trong một số vấn đề (4). Ông không nói những vấn đề nào không nên trưng cầu dân ý, có lẽ chính ông cũng không biết.
Ông “đá banh” sang một ông giáo sư luật tên là Nguyễn Đăng Dung, nói rằng ông Dung là người nói trình độ dân trí VN còn thấp và trưng cầu ý kiến chỉ gây hại. Là người đọc tôi tự hỏi sao ông không đủ can đảm nhận lãnh trách nhiệm câu nói của mình mà phải đá banh sang người khác. Nếu ông giáo sư kia nói thế thì tôi nghĩ cái trí của ông cũng thấp thế thôi, đâu có đáng để tham khảo. Vấn đề là chứng cứ, chứ ý kiến cá nhân của ông ấy chẳng có giá trị gì.
(4) http://vtc.vn/noi-trinh-do-dan-tri-thap-bi-phan-ung-dai-bie…

Lãnh đạo Trung cộng hiện nay tương tự như Hitler của Đức Quốc Xã trước Thế chiến thứ hai?



Lãnh đạo Trung cộng hiện nay tương tự như Hitler của Đức Quốc Xã trước Thế chiến thứ hai?

 
http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/06/lanh-ao-trung-cong-hien-nay-tuong-tu.html

Tổng thống Phi Luật Tân trong bài phát biểu của ông tại Nhật Bản đã von ý đồ bành trướng lãnh thổ của Trung cộng giống y hệt như bọn phát xít Đức

"Không ai lên tiếng bảo họ (Hitler-Phát xít Đức) phải dừng lại," Ông Aquino đã nói như vậy trong khi vạch ra sự tương đồng giữa hành động của Đức Quốc Xã và các hành động của Trung cộng ở Biển Đông.



Phóng viên French Press tường thuật
South China Morning Post

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam  lược dịch
 
 
 
Tổng thống Philippines Benigno Aquino III đã vạch ra sự tương đồng giữa Trung cộng ngày nay và Phát xít Đức (của thập niên 30-40) trong một bài phát biểu của ông tại Nhật Bản, gợi ý rằng thế giới không thể tiếp tục hòa hoản xoa dịu Bắc Kinh trong khi nước này càng lúc càng ngang ngược đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ nhiều hơn bao giờ trong vùng Biển Đông.

Các ý kiến ​​
này được đưa ra trong khi mối bất bình đang gia tăng với tốc độ cao về chương trình bồi lấn đất của Trung cộng tại các đảo chìm trong vùng biển quốc tế (tại quần đảo Trường Sa), bao gồm xây dựng của một đường băng đủ dài cho các máy bay quân sự lớn sử dụng.

"Nếu
cứ bỏ qua và xem như không có gì, nếu Hoa Kỳ, là một siêu cường, nói “Chúng tôi không quan tâm", có lẽ tham vọng bành trướng lãnh thổ của các nước khác không dừng lại", ông Aquino nói với các nhà lãnh đạo kinh doanh tham dự buổi tham luận tại Tokyo khi được hỏi về ý đồ bành trướng của Trung cộng tại Biển Đông và vai trò của Mỹ trong việc kiềm chế long tham của họ.

"Tôi là một
học sinh nghiệp dư của lịch sử và tôi được nhắc nhở ... làm thế nào phát xít Đức đã thử nghiệm các nước và những gì mà các cường quốc châu Âu khác đã đáp ứng lại," ông nói như vậy khi đề cập đến hành động lấn chiếm lãnh thổ của Đức quốc xã trong những tháng trước khi
bùng nổ của cuộc chiến tranh thế giới thứ hai.

"Họ
dọ thử xem phản ứng của các nước và họ đã sẵn sàng rút lui, nếu ví dụ trong khía cạnh nào đó, Pháp phản ứng mạnh [đòi Đức rút lui].

"Nhưng thật không may, cho đến
lúc Đức sáp nhập  Sudetenland, Tiệp Khắc, rồi toàn bộ đất nước Tiệp Khắc bị Đức sáp nhập, không nước nào lên tiếng đòi hỏi họ phải dừng lại.

"Nếu ai đó
lên tiếng đòi hỏi dừng lại với [Adolf] Hitler hoặc với
Đức vào thời điểm đó, chúng ta có thể tránh được [cuộc chiến tranh thế giới thứ hai]."


Các ý kiến
phê phán ​​mạnh mẽ trong bài diễn văn của Tổng thống Mỹ Barack Obama vào hôm thứ Hai đã góp phần nói lên mức độ quan trọng về những căng thẳng ngày càng tăng ở Biển Đông, thúc giục nước lớn khu vực - đặc biệt là Trung cộng - phải tôn trọng luật pháp và ngừng "hành động côn đồ vung cùi chỏ gây hấn".

Tồng Thống Aquino, đang ở Nhật Bản trong chuyến thăm bốn ngày, trước đây đã có những nhận xét tương tự so sánh hành động ngang ngược của Trung cộng với bọn người của nhóm Đức Quốc Xã (Third Reich).


"Đế
n thời điểm nào thì bạn cần phải lên tiếng: Đủ rồi, đủ rồi”? Vâng, thế giới phải lên tiếng nói như vậy - hãy nhớ rằng im lặng và chấp nhận hành động Đức sáp nhập vùng Sudetenland nhằm cố gắng xoa dịu Hitler để ngăn chặn [cuộc chiến tranh thế giới thứ hai], (nhưng kết quả thì ngược lại)" ông Aquino đã nói với tờ báo The New York Times vào năm ngoái. Lời phát biểu đó đã gây giận dữ tại Bắc Kinh, chính quyền cộng sản Trung cộng đã chế diểu Tổng thống Phi Luật Tân là người "nghiệp dư", "dốt nát" và "què quặt".
 
Trung cộng đã bác bỏ đòi hỏi  của Mỹ yêu cầu Trung cộng ngừng lại tất cả các công trình bồi lấn phi pháp ở Biển Đông, Trung cộng bảo  rằng họ đã thực hiện chủ quyền của mình và sử dụng các địa điểm vùng lãnh hải để thực hiện trách nhiệm với cộng đồng quốc tế.

Bắc Kinh khẳng định
họ có chủ quyền đối với gần như toàn bộ Biển Đông, một tuyến đường vận chuyển hàng hải toàn cầu lớn, được cho là vùng có trữ lượng lớn dầu mỏ và khí đốt, nhưng các quốc gia khác trong vùng cùng khẳng định chủ quyền đang cáo buộc Trung cộng có hành động bành trướng một cách phi pháp
.

Việt Nam, Phi
Luật Tân, Mã lai, Brunei và Đài Loan cũng tuyên bố chủ quyền tương tự trên đảo và rạn san hô ở khu vực này (quần đảo Trường Sa).



Mặc dù nền kinh tế tương đối yếu và tình trạng bấp bênh
về khả năng quân sự của mình, Phi Luật Tân đã trở thành quốc gia trong khu vực lên tiếng chỉ trích mạnh mẽ nhất chống lại hành động ngang ngược củaTrung cộng. Hiệp hội quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), một khối mạnh mẽ gồm 10 quốc gia  trong khu vực, đã cùng nhau cố gắng làm việc để đi đến một sự đồng thuận, trong khi phải đối đầu hành động của Trung cộng nhằm kích động gây chia rẽ giữa các nước trong khối và áp đặt sực mạnh kinh tế của họ để lung lạc và điều khiển các nước này.


Hoa Thịnh Đốn và các đồng minh của Mỹ ở châu Á, bao gồm Tokyo (Nhật), nước cũng đang có tranh chấp lãnh thổ lãnh hải với Bắc Kinh (Trung cộng) ở Biển Hoa Đông , đã cảnh báo rằng hành động không chấp hành các luật pháp quốc tế (của Trung cộng) có thể đe dọa đến "tự do hàng hải".

Tống Thống Aquino không phải là nhà lãnh đạo đầu tiên trên thế giới đưa ra sự so sánh giữa tình hình hiện nay tại Đông Á và các cuộc xung đột toàn cầu của thế kỷ trước.

Đầu năm ngoái, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe
đã gây ra tranh cãi khi có lẽ đề nghị tình trạng xảy ra giữa Tokyo và Bắc Kinh thể hiện  tương tự như giữa Anh và Đức vào thời điểm những ngày cận kề trước của cuộc chiến tranh thế giới thứ hai. Chính phủ Nhật Bản sau đó làm nhẹ đi lời nhận xét so sánh được tường thuật rộng khắp đó, đổ lỗi cho người phiên dịch!.
 
Ngày 05/06/2015
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam
 

 

Công lí nhân dân?


Công lí nhân dân?
https://www.facebook.com/drtuanvnguyen/posts/1452348188411636
Nguyễn Tuấn
Hiếm thấy nơi nào trên thế giới mà hai chữ "nhân dân" xuất hiện dầy đặc như ở VN, nhưng nhân dân lại là nạn nhân đông nhất. Vụ tuyên án tù hai người thân của một em học sinh bị giết chết (1) là một ví dụ tiêu biểu.
Nhân dân trở thành một uyển ngữ ở VN. Cái gì cũng mang danh nhân dân, nhưng không thuộc nhân dân. Uỷ ban nhân dân, Bệnh viện nhân dân, hội đồng nhân dân, quân đội nhân dân, công an nhân dân, báo Nhân dân, viện kiểm sát nhân dân, toà án nhân dân, v.v. Tuy nói là "nhân dân", nhưng người dân rất khó đến gần những nơi đó vì cổng kín tường cao. Trong thực tế, những cơ quan gọi là "nhân dân" đó thật ra là của "đảng". Đảng CSVN. Đảng sáng lập ra các cơ quan đó, và như là mặc định các cơ quan đó phục vụ trước hết và trên hết cho đảng. Hai chữ "nhân dân" chỉ là sáo ngữ hay bình phông mà thôi.
Riêng cái toà án nhân dân thì phải nói là "hành dân" mới đúng hơn. Thật khó có thể tưởng tượng nổi các quan toà dựa vào lí lẽ nào mà tuyên án 15 tháng tù cho 2 người thân của một em học sinh bị công an đánh chết. Điều trớ trêu là những viên công an đánh chết em học sinh thì bị phạt nhẹ hều: người thì 9 tháng tù treo, người thì 3 năm tù về tội "Cố ý gây thương tích". Thật là hài hước: gây thương tích mà làm cho em học sinh chết!? Đáng lí ra là “giết người” mới đúng chứ. Nhưng bản án dành cho các viên công an đã bị hủy bỏ, trong khi đó thì thân nhân của em học sinh bị kêu án tù nặng hơn cả hình phạt do Viện kiểm sát đề nghị.
Trước cái chết oan ức của người thân, người ta có quyền than khóc, có quyền gào thét, thậm chí có quyền chửi. Được than khóc, được gào thét, được chửi cũng là một hình thức giải toả những bức bối nội tâm. Đó chẳng phải là gây rối trật tự gì cả, mà chỉ là phản ứng tự nhiên của những người có lòng nhân. Chỉ có những kẻ mất cái nhân tính mới không hiểu nỗi đau của đồng loại, nên mới tuyên án tù người ta. Có thể nói không ngoa rằng chính những kẻ tuyên án đó thật sự có vấn đề về nhân tính.
Người dân đâu còn phương tiện nào để thể hiện sự bức xúc của mình. Họ phải tụ tập, thậm chí biểu tình. Còn nhớ vụ Rodney King cách đây trên 20 năm (bên Mĩ). Anh chàng này có tiền án ăn cướp, hôm đó anh ta lái xe quá tốc độ vì say rượu, bị cảnh sát Los Angeles rượt bắt. Khi bắt được, cảnh sát đánh đá anh ta xem khá dã man. Một người dân quay được đoạn cảnh sát đánh Rodney King và tung lên báo. Thế là lập tức người dân da đen nổi loạn, đập phá các khu phố người da trắng, và đập luôn khu phố người Hàn Quốc! Những cảnh sát đánh đập Rodney King bị phạt án tù 2 năm, còn Thành phố LA thì đền cho King gần 4 triệu USD. Nhưng đó là ở Mĩ, nơi công lí còn được tôn trọng. Còn ở VN, nạn nhân lại trở thành kẻ bị phạt, và sự thật đó một lần nữa nói lên rằng VN có một nền công lí chẳng giống ai. Hay là chúng ta nên đặt tên nền công lí đó là "công lí nhân dân"?
Bản án [dành cho hai người thân của em học sinh bị công an giết chết] chỉ có hiệu quả đầu độc thêm mối quan hệ giữa người dân và chính quyền vốn đã căng thẳng. Nó (bản án đó) còn thể hiện rõ nét nhất thân phận của kẻ bị trị và kẻ đang trị, biểu hiện sự mất bình đẳng giữa người dân thế cô và người cầm quyền. Tuần vừa qua, trong cuộc thảo luận về sửa đổi Bộ luật hình sự, một vị thiếu tướng quân đội, Phó Giám đốc Học viện Quốc phòng, đã nói rằng “Có một đội ngũ giàu rất nhanh, cưỡi lên đầu nhân dân, còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa” (2). Mượn cái ý đó, chúng ta cũng có thể nói bản án đó còn là chứng từ rõ ràng nhất và thuyết phục nhất rằng nền tư pháp ngày nay và một số quan toà “nhân dân” còn tệ hơn cả thời chế độ thực dân Pháp. Thế mới thấy hai chữ “nhân dân” trong biển hiệu “Toà án nhân dân” giống như là trêu chọc và thách thức người dân.
===
(1) http://phapluattp.vn/…/tuyen-an-tu-giam-2-nguoi-than-cua-hs…
(2) http://dantri.com.vn/…/cuoi-len-dau-nhan-dan-con-kinh-khung…