Friday, November 13, 2015

Nguyễn Văn Tuấn: Bảy tội lỗi xã hội (Việt Cộng có đủ cả bảy!)


Bảy tội lỗi xã hội
Mahatma Gandhi là một chính khách vĩ đại, một nhà hiền triết của Ấn Độ, người được Liên hiệp quốc vinh danh thật sự (chứ không phải ông Hồ). Chẳng hiểu sao mỗi khi nghĩ về hiện tình của đất nước làm tôi nhớ đến Gandhi, người đã từng cảnh báo thế giới về cái mà ông gọi là Bảy Tội Lỗi Xã Hội (Seven Social Sins) mà ông viết ra từ năm 1925, đúng 90 năm trước:
1. Làm giàu mà không nhờ lao động (Wealth without work)
2. Hưởng lạc thú mà không có lương tâm (Pleasure without conscience)
3. Có kiến thức mà không có nhân cách (Knowledge without character)
4. Làm thương mại mà không có đạo đức (Business without morality/ethics)
5. Khoa học mà không có nhân văn (Science without humanity)
6. Có tín ngưỡng mà không thờ phượng (Worship without sacrifice)
7. Làm chính trị mà không có nguyên tắc (Politics without principles)
Chúng ta thử xem xét nhanh những tội lỗi này xem sao:
1. Làm giàu không nhờ lao động: Hiện nay, có một nhóm người làm giàu rất nhanh, không phải nhờ kinh doanh giỏi hay làm việc tốt, mà qua quan hệ và hậu duệ. Họ chỉ cần dùng mánh khoé để lôi kéo, "qui hoạch" nhân sự và thế là tạo ra tài sản. Một số thì làm giàu nhờ quan hệ nên tiếp cận được và khai thác tài nguyên thiên nhiên. Một số khác thì làm ra tiền nhờ vào lợi dụng thông tin trong để thao túng thị trường chứng khoán. Một số khác thì làm giàu nhờ tham nhũng, chẳng cần tốn công lao động gì cả. Một vị tướng đã từng nói rằng "Làm cán bộ mấy năm mà trong nhà có vài ba trăm tỉ đồng, thậm chí cả ngàn tỉ đồng thì lấy ở đâu ra nếu không tham nhũng. Có một đội ngũ giàu rất nhanh, cưỡi lên đầu nhân dân, còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa". Loại giàu nhanh mà không lao động này thì không nhiều ở VN, nhưng vì họ quá giàu nên có khả năng gây ảnh hưởng xấu đến đất nước.
2. Hưởng lạc thú mà không có lương tâm: Đây là những người ích kỉ, lúc nào cũng muốn hưởng lợi cho cá nhân mà không quan tâm đến phúc lợi của người khác. Đối với họ, câu hỏi đầu tiên là "Tôi làm cái này sẽ có lợi gì cho tôi, việc này có giúp tôi thăng tiến trong sự nghiệp, có làm cho tôi giàu thêm", và quyết định hành động của họ cũng dựa trên câu hỏi đó. Họ không quan tâm đến người khác, không cần biết đến văn hoá "to give and to take", không cần có trách nhiệm xã hội và chẳng biết đến hiến dâng là gì. Những người này rất nhiều ở VN.
3. Có kiến thức mà không có nhân cách: Có ít kiến thức đã là một thiệt thòi, có khi là nguy hiểm, nhưng có nhiều kiến thức mà thiếu nhân cách thì còn nguy hiểm hơn. Chỉ học cho nhiều để có kiến thức mà không cần quan tâm đến cái nội tâm, thì chẳng khác gì đưa một chiếc xe hơi thể thao cho một thiếu niên. Điều này cũng xảy ra trong thế giới khoa bảng, nơi mà người ta thường quan tâm đến sản sinh ra tri thức mới nhưng ít khi nào để ý đến khía cạnh nhân văn của tri thức. Ở VN, có nhiều người đi học để tiếp thu kiến thức không phải vì dấn thân xã hội, mà vì muốn ăn trên ngồi trốc. Họ hám danh chứ không phải ham học.
4. Làm thương mại mà không có đạo đức: Ngay cả những nhà kinh tế học cổ điển cũng xem đạo đức là nền tảng của thành công trong kinh tế. Cách mà chúng ta đối xử với người khác trong tinh thần bác ái, phục vụ và cống hiến là nền tảng của kinh tế - xã hội. Nhưng ở VN hiện nay, các nhà quan sát cho rằng VN đang ở trong thời kì "chủ nghĩa tư bản man rợ, rừng rú", chứ không phải "chủ nghĩa tư bản văn minh." Đã có những ý tưởng kiểu như phải cách li người nghèo khỏi người giàu, và ý tưởng này được nhiều người ủng hộ. Sự ủng hộ đó cho thấy xã hội VN đã bắt đầu loạn chuẩn. Những người nhận định như thế dựa trên quan sát rằng có những nhóm lợi ích tỏ ra tham lam vô độ, luôn luôn muốn thao túng kinh tế. Có người cho rằng các nhóm lợi ích, nhóm làm giàu bất chính đang tàn phá đất nước.
5. Khoa học mà không có nhân văn: Kinh doanh mà không dựa trên nền tảng đạo đức xã hội và không xem trọng trách nhiệm xã hội là loại kinh doanh nguy hiểm. Tương tự, trong khoa học, tiêu chuẩn đạo đức và trách nhiệm cũng là một tiêu chí quan trọng. Một công trình nghiên cứu cho dù mang tính khả thi cao và có ý tưởng tốt, nhưng làm phương hại đến cộng đồng và xã hội vẫn không được đánh giá là đạt chuẩn mực. Chính vì bản chất đạo đức của khoa học, nhà khoa học còn phải có trách nhiệm với xã hội, vì nhà khoa học cũng chỉ là một thành viên trong xã hội, không thể nào đứng ngoài hay đứng cao hơn xã hội. Công trình tạo ra chủng virút mới của Tàu có thể đó là một thành tựu về kĩ thuật, nhưng không đạt tiêu chuẩn về đạo đức và trách nhiệm xã hội vì thành tựu đó chẳng đem lại phúc lợi gì cho xã hội hay giúp giảm sự đe dọa của một đại dịch. Ở VN, khoa học chưa phát triển, nhưng đây đó có nhiều người ta dùng khoa học để làm những chuyện thiếu đạo đức.
6. Có tín ngưỡng mà không thờ phượng: Nhìn từ ngoài và từ xa, Việt Nam là một nước ngoan đạo, với số lượng chùa chiền và nhà thờ khá nhiều. Người ta đi lễ hội và đi chùa cũng rất nhiều. Nhưng nếu nhìn kĩ thì việc viếng chùa của họ không phải là vì thờ phượng, mà chủ yếu là mê tín, và hối lộ thần thánh. Có thể nói rất nhiều người đến chùa để cầu thần thánh ban cho chức tước và hanh thông trong sự nghiệp, chứ chẳng phải để thờ phượng và hiến dâng. Ngay cả những người trụ trì trong chùa chưa chắc là người tu hành thật, mà có thể đang đóng một vai diễn nào đó để phục vụ cho một thế lực đang chống lưng họ. Có thể nói rằng cái nền tảng tôn giáo ở VN đã bị xói mòn từ hơn 40 năm qua.
7. Làm chính trị mà không có nguyên tắc: Đối với Gandhi, những người ham quyền lực thường hành động bất chấp nguyên lí và chân lí. Những người cố vị (nhất định bám ghế) bằng mọi giá và mọi cách là những chính trị gia không có đạo đức. Những nguyên tắc trong chính trị mà Gandhi nghĩ đến bao gồm giúp người dân đi đến những lựa chọn sáng suốt, đối xử với dân một cách công bằng, giữ lời hứa và tuân thủ những gì đã đồng ý, không được nói dối và xuyên tạc, và tôn trọng nhân quyền. Ở VN, những người như thế này thật là ... xưa nay hiếm.
Đối chiếu lại thực tế những gì đang xảy ra, có thể nói là Việt Nam đang -- không nhiều thì ít -- phạm phải tất cả 7 tội lỗi này. Một thiết chế xã hội tạo ra những con người làm giàu không nhờ lao động và bất chấp đạo đức, những người thích hưởng thụ trên sự đau khổ của đồng bào, những người bằng cấp đầy mình nhưng thiếu nhân cách, những người buôn bán và hối lộ thần thánh, những người cầm quyền mà chẳng quan tâm đến sự thật và lợi ích của xã hội và dân tộc. Bảy nhóm người này hay 7 cái tội lỗi xã hội này đang làm cho đất nước ta tiêu điều và khó sánh vai với các nước văn minh trên thế giới.

Người Buôn Gió: Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa:Ai xỏ mũi ai?

Người Buôn Gió: Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa:Ai xỏ mũi ai? 

https://www.youtube.com/watch?v=7kR1r21NuHw


Những nhận xét của Người buôn gió thật đúng và chính xác.
Tôi hoàn toàn đống ý và ủng hộ.  Bọn Tàu cộng xâm chiếm biển đảo của Việt Nam, nếu là chính quyền hiện nay thực sự là của nước Việt Nam thì phải phản khán và có hành động quyết liệt đòi lại chứ và có hành độn tống khứ chúng ra khỏi lãnh thổ. Trò nghiên cứu tìm tòi giấy tờ xưa thì làm được gì với bọn cướp biển?
Nguyễn Hùng

http://nguoibuongio1972.blogspot.com.au/2015/11/ai-xo-mui-ai_13.html

Ai xỏ mũi ai ?


Câu chuyện về chủ quyền biển đảo Việt Nam là đề tài nóng trong suốt một thập kỷ gần đây. Bắt đầu từ việc quốc vụ viện Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố hành chính với các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam dưới cái tên Trung Quốc đặt là Tam Sa, Tây Sa.
Hành động này của Trung Quốc lập tức gây phẫn nộ trong nhân dân Việt Nam, ở hai đầu đất nước Việt Nam là Hà Nội và Sài Gòn lần đầu tiên đã nổ ra biểu tình nội dung phản đối hành vi ngang ngược trên của Trung Quốc. Đó là những ngày đầu tháng 12 năm 2007.
Từ đó đến nay, câu chuyện về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa sau bao năm không được nhắc tới, bỗng cháy bỏng trong lòng người Việt Nam ở bất cứ đâu trên trái đất này. Không phân biệt mầu cờ, sắc áo. Ở trong nước liên tiếp nổ ra biểu tình phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc, như năm 2011 có đến 11 cuộc biểu tình diễn ra trong suốt cả mùa hè. Ở nước ngoài cộng đồng người Việt cũng tổ chức nhiều cuộc biểu tình như vậy. Người ta chứng kiến người Việt mang cờ vàng ba vạch đỏ và người Việt xuất khẩu lao động mang cờ đỏ sao vàng, tuy tổ chức các nơi khác nhau nhưng đều chung mục đích phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc đối với hai quần đảo Việt Nam.
Chính phủ Việt Nam, nhà nước Việt Nam đều lên tiếng đề nghị Trung Quốc chấm dứt hành vi xây dựng trái phép trên hai quần đảo của Việt Nam, đề nghị Trung Quốc không gia tăng hành động gây sứt mẻ quan hệ hai nước.
Dường như hành động của nhà nước Cộng Sản Việt Nam có điều gì không ổn ở đây. Những lời đề nghị của họ đối với Trung Quốc như một cách đồng loã để làm giảm đi tính chất thật sự của hành động xâm lược. Có lẽ để không làm mất lòng Trung Quốc và trước sự phẫn nộ của dân chúng Việt Nam. Nhà nước Cộng Sản Việt Nam đã chọn một lối đi rất an toàn cho họ. Đó là lên án Trung Quốc vừa phải như đề nghị, mong muốn, và giảm nhẹ hình ảnh việc xâm lược thành xây dựng, chiếm giữ trái phép.
Mặt khác nhà nước Cộng Sản Việt Nam bắt bỏ tù những người biểu tình hăng hái nhất để làm giảm nhiệt các cuộc biểu tình. Một cách nham hiểm hơn, nhà nước CSVN tuyên truyền định hướng cho nhân dân nên bảo vệ chủ quyền bằng cách tìm bằng chứng xác nhận chủ quyền của Việt Nam ở hai quần đảo bị Trung Quốc chiếm đóng trên.
Không hiểu Cộng Sản Trung Quốc xỏ mũi Cộng Sản Việt Nam đi vào mê lộ tìm bằng chứng chủ quyền hay là Cộng Sản Việt Nam xỏ mũi người dân Việt Nam bằng cách khuyến khích họ đấu tranh giữ chủ quyền bằng cách đi tìm bằng chứng?
Hàng loạt phong trào tìm hiểu lịch sử biển đảo được phát động, nhiều nhà khảo cổ, nghiên cứu cũng đam mê đi tìm bản đồ, bằng chứng này nọ để khẳng định chủ quyền Việt Nam với hai quần đảo trên. Dẫn đến việc Trung Quốc đưa ra bằng chứng của họ bằng bản đồ cổ xưa, Việt Nam cũng đưa ra bản đồ cổ xưa. Cứ lằng nhằng như thế kéo dài từ năm này qua năm khác, trong khi đó Trung Quốc gia tăng xây dựng thành phố trên đảo, trường học, bệnh viện, căn cứ quân sự , đường băng cho máy bay quân sự và hải đăng ….và Trung Quốc còn tiến bước nữa là đổ cát xây đảo ngầm thành đảo cạn.
Sau khi cả dân chúng đi vào mê lộ của việc tìm bằng chứng chủ quyền từ thời tám hoánh. Để rồi Nhà nước Việt Nam ngậm ngùi than vãn không thể đưa vấn đề này ra toà án quốc tế, vì ra chưa chắc chúng ta đã thắng!!! Lý do không thắng là do bằng chứng chủ quyền cổ xưa chúng ta có, Trung Quốc cũng có.
Chẳng hiểu sao nhiều người không nhận ra ý đồ thâm độc của CSVN hay CSTQ khi chọn cách giải quyết chủ quyền bằng tìm bằng chứng lịch sử cách đây vài trăm năm như vậy. Nếu như thế thì người Lã Mã có thể khoanh vùng chủ quyền của họ khắp vùng ven biển Địa Trung Hải, hoặc nếu Trung Quốc gọi biển Nam Trung Hoa là của họ thì người Ấn Độ sẽ có chủ quyền tất cả những hòn đảo và vùng nước trên Ấn Độ Dương.
CSVN hay CSTQ đang dẫn người dân Việt Nam đi vào lối tranh đấu mơ hồ, để họ có thể dễ dàng thoả hiệp với nhau.
Nhưng chẳng mấy ai nhận ra rằng, Việt Nam có một bằng chứng cực kỳ quan trọng, xác nhận chủ quyền của Việt Nam, khẳng định được tính chất xâm lược của Trung Quốc, những bằng chứng rất có giá trị trước toà án quốc tế. Đó là sinh mạng của những chiến sĩ Việt Nam đã ngã xuống trước họng súng của quân xâm lược Trung Quốc tại hai quần đảo này cách đây không lâu. Những bằng chứng gần nhất và sinh động nhất, rõ nét nhất và đầy đủ sự thuyết phục nhất.
Thật vô lý là làm sao cứ phải trưng bản đồ cổ này nọ. Trong khi chỉ cần lấy tư liệu về hành động xâm lược vũ lực , khát máu của Trung Quốc mới đây trình cho toà án quốc tế, đập vào mặt Trung Quốc là xong phần bằng chứng. TQ nói của họ từ xưa, thế Việt Nam có dùng vũ lực để chiếm không, có bắn giết dân quân họ đang sống trên đảo để chiếm đóng và tuyên bố chủ quyền như họ làm không.? Chỉ biết rằng chúng tôi đang sở hữu hoà bình, chúng tôi khai thác, sử dụng hàng trăm năm mà không đánh giết ai. Vậy bỗng nhiên chúng tôi bị Trung Quốc mang tàu, súng đến thảm sát dân quân chúng tôi rồi xây căn cứ quân sự và bảo là của họ.
Trưng ra những bằng chứng mới nhất bằng máu, nước mắt do Trung Quốc gây ra với quân dân Việt Nam. Những tội ác tàn bạo mang tính xâm lược, thôn tính, chiếm đoạt..là những bằng chứng rõ ràng và hùng hồn, đanh thép nhất để khẳng định chủ quyền. Thế nhưng CSVN đã làm ngơ bằng chứng giá trị này, xúi dục dân chúng đi vào việc hão huyền sẽ làm đau đầu, tốn công của toà án quốc tế, dư luận quốc tế qua việc, lấy những bằng chứng từ thời ông bà, ông vải ra.
Dường như CSTQ đã đặt cho CSVN chọn lựa đường lối giành lấy chủ quyền trong khuôn khổ cái gọi là ” vừa hợp tác vừa đấu tranh ” và trong khái niệm này thì CSTQ cho CSVN đấu tranh bằng cách đi tìm bằng chứng chủ quyền qua những giấy tờ, bản đồ xưa cũ từ 100 năm đổ về trước. Còn chuyện mới đây không được nhắc đến. Thêm nữa là CSVN chỉ được lên tiếng phản đối trong khuôn khổ những từ ngữ như đề nghị, chiếm giữ trái phép…không được gọi là xâm lược vũ trang. Về hành động Trung Quốc chỉ cho phép Việt Nam dùng ngư dân ra biển để khẳng định chủ quyền.
Và tranh chấp thế nào có thế nào đi nữa, CSVN cũng phải tuân theo đường lối 3 không đã cam kết với Trung Quốc. Không được liên minh quân sự với nước khác, không được cho nước khác đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam, không được dựa vào viện trợ của nước khác để chống Trung Quốc.
CSTQ có thể xỏ mũi được CSVN. Nhưng người dân Việt Nam đừng để CSVN tiếp tay cho CSTQ xỏ mũi mình. Xin thôi ngay việc tìm bằng chứng trong lịch sử xa xưa, nhưng hội thảo bàn về chủ quyền từ thời vài trăm năm trước, đó là việc làm chả đi đến đâu trong khi chính môn lịch sử ở Việt Nam còn đang khốn nạn. Hãy tập trung tìm những bằng chứng thời bây giờ ở các vụ xâm lược vũ trang, giết người cướp đất của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ năm 1974 đến nay. Hiện nay CSVN đang cố tình làm ngơ và không nhắc nhở gì đến những bằng chứng quý giá, thiết thực đó. Củng cố những tư liệu đó trước khi chúng bị CSVN xoá sạch phi tang hộ CSTQ. Trong các hội thảo quốc tế, các cuộc nói chuyện về chủ quyền biển Đông với quốc tế, chỉ cần trưng nhưng bằng chứng đẫm máu đó ra giá trị gấp ngàn lần những tấm bản đồ, chiếu nhà vua, sắc lệnh cổ xưa nào đó.
Làm thế, để quân xâm lược CSTQ nhận được thông điệp , dù chúng xỏ mũi được chế độ CSVN ngày nay. Nhưng không bao giờ chúng xỏ mũi được người dân Việt Nam đi theo hướng ” đấu tranh” mà chúng vạch ra như người ta xỏ mũi con trâu dắt đi theo hướng nào cũng được.

Saturday, November 7, 2015

Tại sao Hải quân Mỹ tiến hành tuần tra sát các rạn san hô tại quần đảoTrường Sa?

Tại sao Hải quân Mỹ tiến hành tuần tra sát các rạn san hô tại quần đảoTrường Sa?

Trong khi Phi Luật Tân đang tiến hành kiện Trung cộng ra trước Toà án Quốc Tế vì vị phạm nghiêm trọng Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển 1982,và vụ kiện đã được tòa án chập thuận sẽ đưa ra xét xử vào cuối tháng 11/2015, ngày 26/10/2015 hải quân Mỹ đã chính thức đưa chiến hạm Lassen của họ đến tuần tra tại khu vực quần đảo Trường Sa và vào sâu trong khu vực 12 hãi lý sát các rạn san hô ngầm tại Subi và Gạc Ma mà Trung cộng đã cưởng chiếm từ Việt Nam từ năm 1988 sau cuộc thảm sát 64 chiến sĩ công binh hải quân Việt Nam tại bải san hô Gạc Ma , để khẳng định quyền tự do hải hành trong vùng biển quốc tế đã được Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển xác định tại các vùng biển không có đảo tự nhiên.
Phi Luật Tân chưa từng xảy ra hải chiến và không bị Trung cộng chiếm đoạt các đảo mà họ đang đóng giữ nhưng chính phủ Phi Luật Tân đã hiên ngang, bất chấp những lời đường mật dụ dổ hay hù dọa của cộng sản Tàu, đang kiện nước này ra tòa án Quốc tế tố giác hành động gây hấn và bá quyền tại vùng quần đảo Trường Sa.
Nhà nước cộng sản Việt Nam đã cam tâm trao dần biển đảo cho bọn bá quyền xâm lược Tàu cộng. Vì ngu dại và mù quáng theo thứ chủ nghĩa cộng sản vong bản, năm 1958 Hồ Chí Minh đã phản bội đất nước, bán nước, ký công hàm thừa nhận Tàu kiểm soát vùng biển Đông trong khi chủ quyền thực sự thuộc về nhân dân miền Nam Việt Nam Cộng Hòa để đổi lấy vũ khí và lương thực theo đuổi chiến tranh đẩm máu nhuộm đỏ miền Nam Việt Nam gây ra hàng triệu người dân Việt Nam bị giết hại và đất nước điêu linh. Thế hệ tiếp theo của Việt cộng tiếp tục theo đường mòn HCM, trao cho bọn cộng sản Tàu một phần vịnh Bắc Bộ và năm 1988 lãnh đạo chóp bu của ĐCSVN ra lệnh chiến sĩ tại quần đảo Trường Sa buông tay không được phép đánh trả để chọ bọn sát nhân cộng sản Tàu tàn sát và chiếm vùng bải đá ngầm Gạc Ma. Chính tại vùng bài đá ngầm này bọn bá quyền cộng sản Tàu đã và đang tiếp tục bồi đắp thiết lập sân bay và căn cứ quân sự khổng lồ nhằm ý đồ chiếm trọn khu vực quần đảo Trường Sa, ngăn cấm tàu thuyền di chuyển xuyên qua vùng biển quốc tế sát các bải đá ngầm. Hành động cộng sản Tàu xâm chiếm biển đảo của Việt Nam, sát hại ngư dân Việt Nam làm ăn tại vùng biển của Việt Nam đang bị thế giới lên án nhưng lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam không những không lên án và thách thức bọn bá quyền cộng sản Tàu mà họ lại kết thân, xem bọn bành trướng sát nhân cộng sản Tàu là đồng chí là anh em ruột thịt.
Trong lúc tình hình tại quần đảo Trường Sa rất nóng bỏng và cơ nguy đối đầu quân sự có thể xảy ra;  các nước Nhật, Úc, Ấn, Âu Châu và đặc biệt Mỹ đã lên tiếng phản đối hành động ngang ngược của cộng sản Tàu đòi quyền lãnh hải 12 dặm chung quanh các bải san hô ngầm bằng hành động cụ thể với việc đưa khu trục hạm Lassen đi tuần tra sát vùng bải đá ngầm Subi - Gạc Ma và Vành Khăn, nơi mà bọn cộng sản Tàu vừa bồi lấp và xây dựng căn cứ quân sự với các đường bay to lớn; lãnh đạo đảng và nhà nước chư hầu cộng sản Việt Nam lại đón Chủ tịch cộng sản Tàu Tập Cận Bình sang kinh lý. Đảng CSVN một mặt đón tiếp thịnh soạn nhân vật đại diện một nước đang chiếm đóng lãnh hải biển đảo và thường xuyên giết hại ngư dân Việt Nam, mặt khác ra lệnh cho bọn công an côn đồn tay sai chỉ biết còn đảng cs Tàu còn mình đàn áp tàn nhẩn những người dân yêu nước lên tiếng phản đối tên cướp biển Tập Cận Bình có mặt tại Việt Nam. Thật nhục nhã cho chóp bu đảng CSVN là ngay sau khi vời Việt Nam đến Singapore Tập Cận Bình đã công khai xấc xược lên tiếng bảo rằng Trường Sa là lãnh thổ của Tàu từ thời xa xưa. Thật nhục quốc thể khi lãnh đạo Việt cộng tại Ba đình Hà Nội ngửa tay ăn mày số tiền còm 1 tỷ Mao tệ (200 Triệu USD) từ Tập Cận Bình để bán đứng biển đảo cho bọn bá quyền Tàu cộng. Đối với bọn bành trướng Tàu cộng, đây là vố làm ăn một vốn vạn lời với Việt cộng.
Clip video dưới đây với phụ đề tiếng Việt đài truyên hình PBS thực hiện cuộc phỏng vấn bà Bonnie Glazer Giám đốc Tổ nghiên cứu sức mạnh của cộng sản Tàu thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Toàn Cầu về lý do tại sao hải quân Mỹ phải thực hiện các cuộc tuần tra trong vùng biển sát các bải đá ngầm của Việt Nam bị Trung Cộng chiếm đoạt và bồi lấp xây dựng các sân bay và cơ sở quân sự to lớn.

Ngày 08/11/2015
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam



Sunday, October 25, 2015

Nhất quán - Nguyễn Văn Tuấn

Nhất quán
Tờ soha.vn rất tinh ý vì đã tóm được cái thông điệp của vị tướng 4 sao này nên mới đặt tựa đề là “Mất chế độ thì biển đảo cũng mất” (1). Nhưng nhà báo hình như quên chữ đầu, vì nguyên văn vị tướng này nói là “Mất đảng, mất chế độ, thì biển đảo cũng mất”. Thấy ông kể công về bảo vệ đất nước làm tôi thấy … tâm tư quá.
Trước hết là tính chính xác. Ý ông nói là sự tồn tại của chế độ có mối liên hệ nhân quả đến sự toàn vẹn của đất nước, nhưng chứng cứ thực tế thì khôngphải vậy. Chúng ta đã mất chế độ đâu mà chúng ta đã mất Gạc Ma rồi đó. Hoàng Sa bây giờ là trong tay giặc rồi, còn Trường Sa thì chúng đang lăm le chiếm trọn. Đã mất chế độ đâu mà đất vùng biên giới phía Bắc đã mất về tay giặc. Chưa ai biết mất bao nhiêu, vì Nhà nước không chịu công bố cho dân chúng biết. Thật ra, từ ngày có mấy bác ấy lãnh đạo thì đất và biển của chúng ta càng ngày càng mất. Thành ra, mối liên hệ nhân quả giữa chế độ và sự toàn vẹn lãnh thổ là không có thật.
Ai cũng biết chế độ chỉ là tạm thời, dân tộc & đất nước mới là vĩnh cữu. Ấy thế mà ông này lại nói ngược lại! Từ cổ chí kim, có chế độ nào trường tồn đâu. Mặc dù các triều đại phong kiến tự xưng là “vạn tuế”, là “muôn năm”, nhưng có triều đại nào tồn tại muôn năm đâu. Đó là một chứng cứ mà cũng là một chân lí. Có dân tộc và đất nước rồi mới có đảng chứ, làm gì có chuyện ngược lại. Nếu tôi và các bạn lỡ lời thì chắc chẳng mấy người quan tâm, nhưng một người mang trọng trách bảo vệ đất nước mà vừa kể công vừa nói ngược lại sự thật thì quả là đáng ngại quá.
Thật ra, chuyện lính bảo vệ đất nước là nhiệm vụ đương nhiên (vì ăn lương của dân), cũng như bác sĩ thì chăm sóc sức khoẻ cho dân, hay thầy giáo nâng cao trình độ dân trí, hay người quét đường làm sạch đường phố, v.v. có gì đâu mà phải kể công?! Kể công cái nhiệm vụ đương nhiên có thể xem là một biểu hiện của sự thiếu tự tin hay chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng tôi cũng thấy ở bác 4 sao này một điểm sáng. Có người phong cho bác này là “lưỡng quốc tướng quân” rất hay. Tôi thì thấy bác ấy rất nhất quán, quan điểm trước sau như một, không thể lầm lẫn vào đâu, và như thế là một điểm đáng khen.
====

Saturday, October 24, 2015

Việt Nam, đất nuớc của tay sai và phản động!

Việt Nam, đất nuớc của tay sai và phản động!
http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/10/viet-nam-at-nuoc-cua-tay-sai-va-phan-ong.html



Đất nước Việt Nam từ thời lập quốc đã trải qua hơn ngàn năm sống dưới sự cai trị sắc máu của Tàu. Chúng luôn luôn có dã tâm đồng hóa dân Việt Nam thành người Tàu và biến Việt Nam thành một quận huyện của chúng. Việc thời này thời kia trong dân chúng có một số người xung phong làm tay sai cho Tàu là điều bình thường của xã hội loài người, nhưng lịch sử trước khi có chủ nghĩa cộng sản xuất hiện tại Việt Nam cho thấy số người làm tay sai mãi quốc cầu vinh chỉ là số rất nhỏ và là cá nhân tự phát.
Để biết rỏ cội nguồn của hành động tay sai và hiện tượng người dân yêu nước bị gán cho biệt danh “phản động” tại Việt Nam dưới ách toàn trị của chế độ mang tên cộng sản trong những năm qua, thử nhìn lại từ khi xuất hiện chủ nghĩa cộng sản tại Nga, rồi lan qua Tàu và các nước Đông Âu và cuối cùng được Nguyễn Tất Thành, qua nhiều bí danh và cuối cùng mang tên cao ngạo với đầy âm mưu là Hồ Chí Minh, theo lệnh của cộng sản quôc tế do Lênin - Stalin của nước Nga là thủ lãnh đưa về ba nước Dông Dương Việt Miên Lào.
Khi Nguyễn Tất Thành xin được chân phụ bếp (rửa chén bát - hiện nay đang là đề tại thời sự qua vụ một thiếu niên tên Đỗ Đăng Dư 17 tuổi  bị công an hành hung đến chết trong trại tạm giam của công an Hà Nội nhưng để chạy tội giết người bọn công an dàn dựng tin em bị bạn tù cùng phòng đánh chết vì rửa chén bát còn bẩn -  và các việc sai vặt trong bếp của một chiếc tàu hàng tư nhân gốc Pháp, Nguyền Tất Thành có biết gì về nấu nướng nhất là nấu thức ăn Tây) và theo chiếc tàu buôn này trốn sang Pháp sống, từ đó số phận của Tất Thành đã biến đổi. Ông ta được đảng cộng sản Pháp tuyên truyền và cho nhập đảng cộng sản Pháp. Trong lúc phong trào cộng sản quốc tế đang bùng phát, Lênin và cộng sản quốc tế cần người da vàng gốc từ ba nước Đông Dương làm cầu nối cho kế hoạch lâu dài nhuộm đỏ các nước trong vùng Đông Nam Á. Tiền thân của Hồ Chí Minh là Nguyễn Tất Thành được đảng cộng sản Nga đưa về Moscow tẩy não và huấn luyện để trở thành người cộng sản quốc tế vô tổ quốc, một lòng là tay sai tận tụy phục vụ cho ý đồ nhuộm đỏ cả thế giới của đế quốc  cộng sản Nga. Nguyễn Tất Thành với bí danh Hồ Chí Minh không phụ công lao đào tạo của trùm cộng sản Lênin, đã lột xác trở thành một người cộng sản quốc tế. Ông ta có tên Việt nhưng linh hồn không còn là người Việt mà đã giao phó hoàn toàn cho quỉ cộng sản. Ông trở thành một người cộng sản thực sư, một người cộng sản quốc tế, một người cộng sản vô tổ quốc, một lòng làm “tay sai” cho cộng sản Nga -Tàu.

Tay Sai bán nước:

Hồ Chí Minh đích thực là sư tổ “Tay Sai” của các thế hệ đảng viên “Tay Sai” tiếp nối của đảng cộng sản Việt Nam.

Từ khi được giao cho trách nhiệm mở rộng chủ nghĩa cộng sản tại ba nước Đông Dương vào thập niện 1930, ông ta rời Nga sang sống tại Tàu từ năm 1924, làm người Tàu tên Lý Thụy, phục vụ cho Mao Trạch Đông và là một sĩ quan trong bộ đội của Mao Trạch Đông với tên Hồ Quang. Trong những năm gần đây có một số tin tức xác nhận Nguyễn Tất Thành (HCM) đã bị chết sau khi bị bắt giam tại Hồng Kông (1931-1932) và người đóng vai HCM sau đó là một thiếu tá gián điệp người Tàu tên Hồ Quang do Mao Trạch Đông đưa ra. Không như những nhà hoạt động chống Pháp giành độc lập đều dấn thân hoạt động từ trong nước như Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh …, theo tài liệu tuyên truyền của đảng cộng sản VN (1), Nguyễn Tất Thành đội lớp HCM chỉ được cộng sản quốc tế (Stalin của Liên Xô và Mao Trạch Đông của Tàu) đưa về nước vào năm 1941, sau 30 năm rồng rả sống hoặc tại Nga hay tại Tàu và làm tay sai cho đế quốc cộng sản Nga -Tàu, để chuẩn bị cho đảng cộng sản tham gia cướp chính quyền tại Việt Nam và các nước trong vùng Đông Nam Á một khi Nhật bại trận trong khi Pháp bị suy yếu vì hậu quả của thế chiến thứ hai. Chính Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam đã ngấm ngầm tiêu diệt các đảng phái quốc gia qua các hành động tráo trở, làm tay sai cho Tàu cộng tạo điều kiện đưa Pháp trở lại Việt Nam sau khi Nhật đầu hàng (Hiệp ước sơ bộ Pháp Việt mà HCM ký với Jean Saintery ngày 6/3/1946), rồi chỉ điểm cho Pháp bắt giết các tổ chức đấu tranh đòi độc lập, thủ tiêu những vị lãnh đạo của các đảng phái quốc gia phi cộng sản để nắm giữ toàn quyền tổ chức Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội (Việt Minh) và đưa Việt Nam trở thành một tiền đồn công sản bành trướng chủ nghĩa cộng sản quốc tế đến các nước trong vùng Đông Nam Á và Nam Á.
Hành động làm tay sai của đảng cộng sản Việt Nam, của Hồ Chí Minh cho Liên Xô và Tàu cộng được tiếp tục qua những đảng viên cộng sản cốt cán như Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng và tiếp theo là thế hệ lãnh đạo cộng sản kế thừa: Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nồng Đức Mạnh, và nay là Nguyễn Phú Trọng.  Bức hình dưới đây là một bằng chứng hùng hồn về hành động làm tay sai cho cộng sản Nga Tàu của đảng cộng sản VN để bành trướng chế độ cộng sản trên cả nước Việt Nam và từ đó lan sang các nước tại khu vực Á Châu Thái Bình Dương ghi lại câu nói bên ngoài là khoe khoang nhưng thực chất là lời thú tội đã làm tay sai bán nước, làm nô tài của đảng cộng sản VN được treo trên cổng của miếu thờ Lê Duẩn: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”.

Không chấp nhận làm tay sai nô bộc cho Tàu cộng là phản động!

Thượng tầng của đảng cộng sản đã làm tay sai cho Nga, Tàu vì cái bánh vẽ quốc tế cộng sản nên đối với cộng sản hai chữ đất nước đã không còn tồn tại trong ý thức của ngưới cộng sản, họ vô tư trao đất đai biển đảo cho Tàu cộng, chỉ biết còn đảng CS Tàu-Việt còn mình. Khi chưa nhuộm đỏ cả nước, HCM và đảng cộng sản VN dùng trò mị dân, yêu nước, chống đế quốc tư bản bốc lột giãi phóng dân tộc, đã làm tay sai cho Nga Tàu đẩy hằng triệu người dân Việt Nam vô tội hy sinh tính mạng cho cuộc chiến nhuôm đỏ Việt Nam. Sau khi cả nước chìm trong địa ngục cộng sản, lớp trẻ lại bị bọn tuyên giáo tay sai Tàu cộng nhồi sọ chỉ còn biết yêu đảng, yêu thích các đồng chí Tàu cộng, yêu chuộng sống chung hòa bình với Tàu cộng dù cho bọn lính Tàu cộng đã giết chết hằng trăm ngàn dân Việt Nam trong cuộc chiến biên giới năm 1979, tàn sát bộ đội hải quân tại Gạc Ma Trường Sa năm 1988, cướp bốc và tàn sát với ngư dân Việt trên biển Đông trong mất chục năm qua. Thành phần chóp bu đảng CSVN cố tình thay đổi lịch sử bằng cách tuyên truyền định hướng, xóa bỏ các vết tích xâm lược của bọn Tàu cộng trên vùng biện giới phía Bắc, biến lớp thanh thiếu niên thời nay trở thành công cụ phục vụ cho đảng, nhiệt tình làm tay sai cho bọn quan chức đảng cộng sản và nhóm lợi ích trong đảng chống lại dân chúng. Lòng yêu nước chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam đã được vun xới qua hàng ngàn năm chống bọn bành trướng Tàu phương Bắc bảo vệ sự toàn vên lãnh thổ đã bị đảng cộng sản VN tráo đổi thành trò hề yêu đảng, yêu chủ nghĩa xã hội, đối xử thân thiết như anh em ruột thịt với bọn Tàu cộng trong khi chúng đang công khai gặm nhấm đất đai, biển đảo của tổ quốc, ngăn cấm ngư dân ra biển làm ăn sinh sống. Hành động tay sai bán nước kết thân anh em với bọn Tàu cộng trong khi chúng nó ngang nhiên chiếm đoạt biển đảo của Tổ quốcvà biến cải thành căn cứ quân sự nhằm thôn tính toàn bộ Biển đông đích thực là phản quốc, mãi quốc cầu vinh như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống.
Người dân và đặc biệt các bạn thanh niên thức tỉnh trước sự gian manh của quan chức đảng CSVN chỉ biết còn cộng sản Tàu còn mình, đã ngoan cường đứng lên tố giác và chống lại hành động xâm lược cướp hại ngư dân ngoài biển Đông của bọn Tàu cộng, tố giác hành động tay sai bán nước cho Tàu cộng của quan chức cao cấp trong đảng CSVN. Từ khi đó cộng sản VN bắt đầu gán hai chữ “PHẢN ĐỘNG”cho những người yêu nước quan tâm đến họa mất nước dưới bàn tay của Tàu cộng cùng với sự toa rập làm tay sai bán nước của thành phần chóp bu đảng CSVN.
Noi gương tinh thần bất khuất chống giặc xâm lược Tàu phương Bắc của tiền nhân:
Bà Triệu: “Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở Biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang san, cởi ách nô lệ, chứ tôi không chịu khom lưng làm tì thiếp người ta".
Trần Bình Trọng: “Ta thà làm quỷ nước Nam, còn hơn làm vương đất Bắc”
Trần Hưng Đạo: “Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin hãy chém đầu tôi trước đã!”

Người dân Việt thà làm “phản động” chống đảng CSVN, chống lại bọn xâm lược Tàu cộng và kiên quyết đấu tranh giành lại quyền tự do dân chủ cho toàn dân thoát khỏi chế độ độc tài sát nhân cộng sản VN hơn là làm tay sai bán nước chỉ vì mục đích duy nhất là còn đảng cộng sản Tàu còn mình của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam.

Ngày 25/10/2015
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam

Tham khảo:

Tiểu sử HCM
Cộng Sản Và Các Đảng Phái Quốc Gia
Tại sao 1946 Hồ đã rước Pháp quay lại Việt Nam, rồi lại đẩy cả dân tộc vào cuộc chiến chống Pháp

Friday, October 23, 2015

liêm sỉ và xấu hổ!?

http://danlambaovn.blogspot.de/2015/10/ho-co-hoc-nhung-khong-biet-tinh-tu-liem.html#more

Họ có học nhưng không biết tính từ: liêm sỉ và xấu hổ!?

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Họ là ai? Là cá biệt một số ít cựu sinh viên học sinh phía nam vĩ tuyến 17 (Sài Gòn-Huế) trước 1975 từng ăn phải bả CSVN hiện nay đã bạc trắng mái đầu, mãn khai tư duy… đủ hoặc dư kiến thức để biết, nghe và hiểu những lời nói của các tượng đài cộng sản mà nếu tiếp cận quá trình và tư cách thì họ chỉ… đáng tầm xách dép…

Bà được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương (Đảng CSVN) năm 1959 Năm 1960, BS/Dương Quỳnh Hoa tham gia sáng lập Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam dưới bí danh Thùy Dương, hoạt động trong nội thành SG. Sau Tết Mậu Thân bà chạy vô “bưng” Năm 1969, giữ chức bộ trưởng Bộ Y tế CP/ Cách mạng Lâm thời CH/MN/VN - Sau 30 tháng 4-1975, Bà là Ủy viên BCH/Trung ương Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam, ĐB/Quốc hội khóa VI, Ủy viên TU/MTTQ/VN Thứ trưởng Bộ Y tế phụ trách phía Nam. Bà tự động “giác ngộ” từ bỏ đảng CSVN năm 1979.


Trung tướng Trần Độ đảng viên CSVN năm 1940 - Phó Chính ủy - Phó Bí thư Quân ủy Quân GPMN (cùng thời với Lê Đức Anh) ủy viên TƯ/đảng Nguyên PCT/Quốc Hội (Câu nói nổi tiếng) “Đảng CSVN ngày nay độc tài và khủng khiếp còn hơn là thực dân đế quốc” (Nhật ký Rồng Rắn).


Luật Gia Lê Hiếu Đằng - Đảng viên CSVN (45 tuổi đảng) là một trong các "lãnh tụ" sinh viên trong phong trào đấu tranh tại Sài Gòn và các đô thị Miền Nam trước 1975, Nguyên Tổng thư kí UB/NDCM khu Sài Gòn Gia Định (1969-1975), Nguyên PCT/MTTQ Việt Nam TP/HCM (1989-2009), Đại biểu HĐND/TP/HCM khóa 4, khóa 5. năm 2013, ông từ bỏ đảng CSVN (những câu nói nổi tiếng) "Đảng Cộng sản Việt Nam bây giờ không còn đấu tranh giải phóng dân tộc mà đang suy thoái biến chất, chỉ còn là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân." -Về phiên tòa xét xử hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình ngày 30/10/2012, ông nói:"Trấn áp không dập tắt được những tiếng nói yêu nước phản kháng”.

Hai ngày, sau Hội thảo Thơ: “Giết…Giết nữa bàn tay không ngưng nghĩ ” của Tố Hữu được tổ chức ngày 16/10/2015 tại Hà Nội vừa xong thì ngày 18/10 đến phiên TP/HCM tiếp theo nối bước với buổi lễ: Ra mắt sách “Lịch sử phong trào đô thị Huế 1954 – 1975”. Được soạn thảo theo chủ trương của Thành ủy /đảng CS/Huế, “Lịch sử phong trào đô thị Huế 1954 - 1975” là công trình chào mừng Đại hội Đảng các cấp, do chính những người từng hoạt động phong trào Huế nói riêng, miền Nam Việt Nam nói chung, in lần đầu phát hành 1.000 bản. 

Trăm nghe không bằng một thấy, chắc chắn họ, những cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy, đã thấy và đã nghe vì họ có đủ tố chất thông minh nhưng hình như họ chưa học hay vờ như không biết đến cụm tính từ: Liêm sĩ và xấu hổ… 

Ra mắt sách “Lịch sử phong trào đô thị Huế” 

Chừng nào “ra mắt” sách Phong Trào đô thị Hà Nội-Sài Gòn chống “Trung Quốc xâm lược” Biển đảo Việt Nam!?.

Trước 1975 - Chính Phủ VNCH (miền Nam) dù bị xúc phạm vẫn tôn trọng “nhân quyền”của toàn dân. Tại Miền Nam VNCH - Hoàng Phủ Ngọc Tường (Một sinh viên Huế thân Cộng Sản) – com-lê, ca-vát – đứng trước micro. Bên phải HP Ngọc Tường. Người mang kính đen, (sơ-mi trắng ca-vát) hai tay trước bụng, đứng hiền khô là Đại diện Ty Cảnh Sát Thừa Thiên đến chứng kiến bảo đảm an ninh cho buổi diễn thuyết theo: “quyền tự do phát biểu chính kiến của công dân.”

40 năm sau dưới chế độ CSVN: Công hàm “bán nước” và Thành Đô “vong bản” – Hiện nay họ (những cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy) liệu có quyền xuống đường thách đố… làm rõ trắng đen!?.

Trước 1975 VNCH (miền Nam) dù được “tự do biểu tình”… Họ (những cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy) vẫn xuống đường đòi hỏi “Chính phủ phải tôn trọng Hiến Pháp”!?... 

40 năm sau, chế độ CSVN: Cấm biểu tình (dù để phản đối TQ xâm lược) không tuân thủ Hiến Pháp qui định người dân được quyền biểu tình!? Họ (những cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy) Sao không lãnh đạo biểu tình yêu cầu đảng CSVN tuân thủ Hiến Pháp!?

1975 Sài Gòn - ai đã từng khiêu vũ (dù y phục kín đáo) cũng là tội phạm, bị hình phạt công khai sỉ nhục mang tấm bảng “Mê Nhảy Đầm” đi khắp phố…

Ngày nay chế độ CSVN “nghèo quá” nhảy đầm thiếu vải mặc nên “không có tội”!? 

Còn đây “Mê Nhảy Đầm” vì Trung Quốc nên không có tội - 40 năm Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa - Để giải tán và phá rối buổi dâng hương thành kính tưởng niệm anh hùng liệt sĩ đã hy sinh, do người dân tổ chức trước tượng đài Lý Thái Tổ (Hà Nội). Sáng 16/2/2014 nhà cầm quyền /CA Hà Nội cô lập quãng trường không cho dâng hương chỉ cho phép nhảy đầm, múa hát… chào mừng 40 năm Trung Quốc chiếm đóng Hoàng Sa 1974 -2014.

Chắc vì vậy mà nhạc sĩ Tôn Thất Lập cùng “đồng chí” bạn bè (những cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy) “hứng khởi” vỗ tay: Hát cho “đảng” tôi nghe, Hát cho đồng bào tôi biết,… nhà nước “đảng ta” lãnh đạo nhân dân chống Mỹ giùm Trung Quốc bằng máu xương Việt Nam cho “đồng chí anh em” Trung Quốc ngày nay rảnh tay xâm lược biển đảo đất nước mình tại buổi ra mắt sách này...

Ngoài đời: Nhạc sĩ Tôn Thất Lập (đứng, đội mũ) Hát cho “đảng” tôi nghe 

Còn trong tù - 2 Nhạc sĩ: Việt Khang và Anh Bình phải đếm lịch vì… hát cho đồng bào tôi nghe… (Cả hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đều bị CA bắt giam và đưa ra tòa kết án từ tháng 12 năm 2011. vì những bài ca yêu nước chống TQ xâm lược đòi hỏi nhân quyền cho dân tộc Việt Nam của mình) 

Theo quảng cáo. Cuốn sách “Lịch sử phong trào đô thị Huế” được chính những người tham gia phong trào, nhân chứng lịch sử (những cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy) kể lại với các chi tiết sự kiện được ban biên soạn kể lại tỉ mỉ, khách quan phản ánh khá đầy đủ bức tranh toàn cảnh về hoạt động đấu tranh của sinh viên, học sinh và nhân dân Huế thời chống Mỹ cứu nước. (Tuổi Trẻ Online).

“Có bao nhiêu sinh viên học sinh và nhân dân Huế”? căn cứ thông kê nào? nhưng chính xác thì gần 8000 đông bào Huế “tự đập đầu trói tay” vùi thây dưới cát!?…với những bức tranh toàn cảnh tàn bạo dã man?…

Chi tiết, khách quan, ký ức toàn dân cố đô Huế không bao giờ quên…

Người dân Huế âm thầm chung góp làm miếu thờ 400 đồng bào chết (khe đá mài) dù không ghi (tội ác Việt Cộng) cũng bị công an đập bỏ chỉ còn lại cái nền trơ trọi để bát hương.!?

Hồ hởi phấn khởi, tại buổi lễ ông Lê Hoàng, phó chủ tịch Hội Xuất bản Việt Nam, người từng tham gia “phong trào đô thị Sài Gòn - Gia Định”, cho biết sắp tới sẽ có tập sách cùng chủ đề được ấn hành… (chắc là không thể thiếu những nhân chứng là hình ảnh Sài Gòn với đồng bào vô tội thịt nát xương tan đẫm máu khi xưa)?. 

Cảm xúc dâng trào, nhạc sĩ Miên Đức Thắng hát… cả hội trường vỗ tay: …Phố hoang ta phá/ đất mang “máu thắm” / tương lai “xác” đầy… (Sài Gòn thập niên 1960).

Có một bạn đọc tham dự nêu câu hỏi rằng: “Sau bao nhiêu năm tháng đã qua, nay quyển sách này được biên soạn, thế hệ các chú, các bác muốn gửi thông điệp gì cho thế hệ trẻ hôm nay?”…

Ông Trần Hoài - đại diện ban biên soạn sách này cho biết: “Mỗi thế hệ đều có nhu cầu riêng của thời đại để giải quyết, nhưng chúng ta cùng một tâm nguyện là làm cho đất nước, cho cuộc đời tốt đẹp hơn lên. Bởi thế hệ chúng tôi cũng có nguyện ước là mong đất nước yên ổn để chúng tôi được học hành, trên cơ sở đó đóng góp cho đất nước, để đất nước phát triển có thể sánh vai với thế giới, thế lực nào cản trở khát vọng này là chúng tôi đấu tranh”. (báo tuổi Trẻ) …

*- “Mỗi thế hệ đều có nhu cầu riêng của thời đại để giải quyết” (lời Ông Trần Hoài)- Với tri thức của mình Ông Trần Hoài và những “cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy” không thể không biết rằng thời đại này 90% các quốc gia XHCN (CS/Nga, Đông Âu + các vệ tinh) đã từ bỏ chôn lấp CNXH/CS để quay về dân chủ đa nguyên… Thế hệ CS đã giải quyết cụ thể .

*- “Bởi thế hệ chúng tôi cũng có nguyện ước là mong đất nước yên ổn để chúng tôi được học hành” (Ông Trần Hoài) – Ông và các “cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy” cố tình quên rồi sao? Sau HĐ Geneve 1954 – Miền Nam (VNCH) trong yên bình với một nền Giáo dục khai phóng mở mang kiến thức du nhập những thế mạnh của Tây Phương (sinh viên tự do đi du học quốc tế) hoàn toàn không có giáo trình “khủng bố và súng đạn” trong khi học sinh, sinh viên miền Bắc cô lập trong bức màn sắt CN cộng sản độc tài với giáo trình chủ lực là“Bác, đảng, Mác-Lenin và ta xung phong vào Nam đánh đây là đánh cho “Liên xô-Trung Quốc” (Lê Duẩn). 

*- “chúng ta cùng một tâm nguyện là làm cho đất nước, cho cuộc đời tốt đẹp hơn lên” (Ông Trần Hoài) - Bằng cách nào? khi CH/XHCN/CSVN là một trong vài quốc gia CS lạc hậu lẻ loi đếm trên đầu bàn tay còn sót lại trên 193 quốc gia tư bản tự do hay đa nguyên dân chủ trên thế giới hiên nay? 

*- “để đất nước phát triển có thể sánh vai với thế giới” (Ông Trần Hoài) – Thưa ngài Trần Hoài: Làm thế nào đủ nhân cách cho một dân tộc để sánh vai cùng thế giới khi dân tộc ấy lấy “rác rưởi phế thải” của thiên hạ làm linh vật cúi đầu tôn thờ!?. 


“rác rưởi phế thải” của thiên hạ làm linh vật cúi đầu tôn thờ!?. 

Và trong hứng khởi của trẻ thơ - Nhà thơ Võ Quê diễn ngâm bài thơ “Lòng ta hồng biển lửa” hòa với sắc hồng của tự do dân chủ XHCN: “Đảng cử dân phải bầu – Mặt Trận Tổ Quốc các cấp quán triệt ai sẽ trúng cử”....

Duy nhất trên thế giới – Khỏi phải “động não” đả có “đảng ta” bầu trước giùm rồi người dân cứ bỏ phiếu vào thùng để yêu nước là yêu XHCN!? 

Kết lại cuốn sách: “Lịch sử phong trào đô thị Huế 1954 – 1975” ra mắt để Ông Trần Hoài (ban biên soạn) Nhạc sĩ Tôn Thất Lập và những cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy đánh đố “vui” với toàn dân Việt Nam rằng: Ngày xưa họ lấy giảng đường đại học làm “công sự chiến đấu” hồ hởi phấn khởi tiếp sức cho Cộng Sản Bắc Việt… Xã Hội Chủ Nghĩa hóa, phá nát một nền kinh tế Tư Bản Thịnh Vượng của miền Nam… (Biểu Đồ GDP 1960)…

Biểu đồ So sánh GDP (US$) đầu người giữa vài quốc gia Á châu năm 1960 (từ tài liệu 1) - Theo biểu đồ 1, vào thời điểm 1960, trong số 10 quốc gia Á châu, Việt Nam Cộng Hòa (VNCH, South Vietnam, 223$) có GDP đầu người đứng sau Singapore (395$), Malaysia (299$), Philippines (257$), nhưng nhiều hơn Nam Hàn (155$), hơn gấp đôi Thailand (101$), gấp 2,4 lần Trung quốc (92$), gấp 2,7 lần Ấn độ (84$), và gấp 3 lần Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (North Vietnam, 73$).

Nhưng ngày nay, tại thời điểm này. GDP Việt Nam bị các nước bỏ xa chỉ hơn được Campuchia (theo biểu đồ trên) Nhà nước Đảng CSVN phải quay lại lấy Chủ Nghĩa Tư Bản để xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội và tổ chức cho hàng trăm ngàn thanh niên thiếu nữ Việt Nam xếp hàng xin qua Hàn Quốc (một quốc gia chưa cần Thống Nhất) để “ở đợ” thì hơn 20 năm với gần 3 triêu sinh mạng (một thế hệ trẻ) Bắc Nam đã hy sinh để làm cái gì!?. 

“để đất nước phát triển có thể sánh vai với thế giới” (Ông Trần Hoài- ban biên soạn sách) Là quốc gia CS/XHCN có người dân xin được thiên hạ “bóc lột” hàng đầu thế giới (500.000) xuất khẩu lao động.

Thay cho câu trả lời, chắc “Khạc sĩ” Tôn Thất Lập, Miên Đức Thắng và “đại xu hào” Võ Quê cứ quên đi “liêm sỉ và xấu hổ” để sáng tác thêm thơ & nhạc cho tuổi trẻ Việt Nam hò reo thấm nhuần tên tuổi liệt vị và những cựu sinh viên bạc trắng mái đầu ngày xưa ấy.

21.10.2015

Thân Tàu - Nguyễn Văn Tuấn

Thân Tàu
Trong chính trường Việt Nam, hình như thời nào cũng có một nhóm thân Tàu, và nhóm này tồn tại bên cạnh các thế lực thân một vài ngoại bang khác. Thế lực thân Tàu có vẻ rất ngang nhiên, không thấy xấu hổ, và cũng chẳng cần dấu giếm. Họ làm thơ ca tụng Tàu và Mao Trạch Đông (một kẻ giết hàng triệu người). Họ tôn sùng Tàu như là mẫu quốc. Thấp hơn chút, họ xem Tàu là bạn. Chẳng hạn như trong một lá thư của ba ông giáo sư lưu hành trên mạng mới đây, họ chỉ trích phát biểu "hữu nghị viễn vông" của ngài Thủ tướng, và lớn tiếng cho rằng Thủ tướng làm phương hại đến tình hữu nghị Việt Trung!
Bất cứ ai có chút suy nghĩ mà đọc lá thư của ba vị này thì sẽ thấy rất ... tâm tư. Ba người tỏ ra rất bảo thủ, giáo điều, và thờ Mác Lê Mao đến cùng. Họ xem Tàu cộng là "anh em một nhà". Đa số người Việt không ưa Tàu cộng, và xem Tàu là một mối đe doạ thường trực (theo một điều tra xã hội mới đây) chắc có vấn đề với cái nhìn về Tàu của 3 ông giáo sư này. Tôi nghĩ hàng vạn gia đình có người hi sinh trong trận 1979, hay trận Gạc Ma, thì khó mà xem Tàu là anh em được. Anh em mà như thế thì ai cần thêm kẻ thù?
Nhưng ba ông giáo này không phải là trường hợp cá biệt. Trước đó, có một ông đại tá phó giáo sư tiến sĩ cũng dành cho Tàu nhiều câu rất ưu ái: “Trung Quốc đã từng nhường cơm xẻ áo dành cho chúng ta từ hạt gạo, từ khẩu súng, từ đôi dép để chúng ta giành thắng lợi trong kháng chiến chống Pháp và thắng Mỹ” (Trích phát biểu nổi tiếng của Trần Đăng Thanh). Ông này có lẽ nói đúng, nhưng chưa đủ, vì ông chưa nói chính Tàu đã chiếm đất ta, chiếm đảo ta, và giết hàng vạn lính của ta. Thật tiếc là ông chỉ nói 1 chiều!
Ngay cả đồng nghiệp của ông đại tá kia là ngài đại tướng Phùng Quang Thanh cũng ưu ái dùng chữ "bạn" cho Tàu. Cách đây không lâu, khi sang phó hội bên Tàu, ngài tướng 4 sao này nói "Bạn đón tiếp ta rất nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị" (1). Tôi nghĩ chắc chắn ông nói đúng: Tàu tiếp ông rất trọng thị. Nhưng ngay sau khi họ tiếp ông thì ngư dân ta bị quân đội của chúng quấy nhiễu và cướp tài sản.
Phải nói là ngài tướng 4 sao này rất ái Tàu. Ái Tàu một cách nhất quán, trước sau như một, và làm phát ngôn viên cho Tàu luôn. Chẳng hạn như mới đây mấy ngày, ông nói một câu làm sững sờ người đọc, rằng "Đặc biệt trong Cuộc gặp lần này Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc cũng nêu ra vấn đề là dù Trung Quốc có phát triển lớn mạnh đến đâu cũng không xâm lược các nước láng giềng trong khu vực" (2). Người đọc sững sờ vì câu này đáng lí ra là của viên tướng Tàu (hay của một kí giả nào đó), chứ đâu phải xuất phát từ một vị thống lãnh quân đội Việt Nam. Câu nói đó còn hàm chứa một cái gì từa tựa như là ngây thơ.
Thú thật, tôi không hiểu các bác ấy có nhớ đến những phát biểu của Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình? Họ Mao chẳng dấu giếm gì ý định "Chúng ta phải giành cho được Đông Nam châu Á, bao gồm cả miền nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malayxia và Singapore" (3). Còn kẻ lưu manh Đặng Tiểu Bình thì từng tuyên bố "Việt Nam là côn đồ, phải dạy cho Việt Nam bài học”. Những kẻ xâm lược chúng nói về nước mình một cách trịch thượng và xấc xược như thế, vậy mà có người mình lại xem chúng là "bạn" thì phải nói là quá khó hiểu!
Mình không có tự trọng thì đừng kì vọng người ta tôn trọng mình. Cho dù có nhiều người Việt xem Tàu là bạn, nhưng chắc gì giới lãnh đạo Tàu xem Việt Nam là bạn. Có lẽ trong thâm tâm, họ xem thường những người xem họ là anh em. Những người thân Tàu có ai còn nhớ câu nói khẳng khái của Trần Bình Trọng như tát vào mặt kẻ thù "Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc."
=====