Thursday, July 9, 2015

Năm luận điểm bác bỏ ‘đường chín đoạn’ của Tàu


Năm luận điểm bác bỏ ‘đường chín đoạn’
http://www.baomoi.com/Nam-luan-diem-bac-bo-duong-chin-doan/119/17011526.epi

(PL)- Các luật sư Mỹ và Anh trình bày trước Tòa án trọng tài thường trực La Haye.

Ngày 8-7 (giờ địa phương), phái đoàn Philippines tham dự vụ kiện phản bác “đường chín đoạn” của Trung Quốc trên biển Đông (Philippines gọi là biển Tây Philippines) bước vào vòng điều trần luận cứ đầu tiên.
Đài truyền hình CNN PH (Philippines) đưa tin cuộc điều trần kín diễn ra trước năm thẩm phán tòa án trọng tài thường trực tại dinh Hòa Bình ở La Haye (Hà Lan).
Năm thẩm phán gồm thẩm phán Thomas A. Mensah người Ghana (chủ tọa), thẩm phán Jean-Pierre Cot người Pháp, thẩm phán Stanislaw Pawlak người Ba Lan, thẩm phán Rudiger Wolfrum người Đức và GS Alfred Soons người Hà Lan.
Tòa án trọng tài thường trực đã chấp thuận cho một số nước có tranh chấp ở biển Đông gồm Việt Nam, Malaysia và một số nước châu Á như Nhật, Thái Lan, Indonesia cử quan sát viên tham dự.


Phái đoàn Philippines chuẩn bị điều trần tại dinh Hòa Bình ở La Haye (Hà Lan) ngày 7-7 (giờ địa phương). Ảnh: ABIGAIL VALTE

Bà Abigail Valte, phó phát ngôn tổng thống Philippines (tháp tùng phái đoàn Philippines tại Hà Lan), thông báo trong ngày điều trần đầu tiên (ngày 7-7), phái đoàn Philippines đã phát biểu về thẩm quyền của tòa án đối với vụ kiện.
Trước tiên ông Florin Hilbay, cố vấn pháp luật của chính phủ Philippines, giới thiệu vụ kiện và các diễn giả.
Kế tiếp, Ngoại trưởng Albert del Rosario giải thích tòa án trọng tài thường trực có thẩm quyền tài phán quốc tế đối với vụ kiện của Philippines. Ông nói đây là vấn đề rất quan trọng đối với Philippines và quốc tế bởi tác động đến luật pháp quốc tế liên quan đến tranh chấp hàng hải.
Ông tập trung vào vấn đề: Có thể nào một quốc gia (Trung Quốc) lấy cớ “quyền lịch sử” để chiếm vùng biển rất xa biên giới và vùng biển ấy lại thuộc lãnh hải một nước khác?
Hãng tin GMA News (Philippines) đưa tin Ngoại trưởng Albert del Rosario đã đưa ra năm luận điểm:
- Trung Quốc không có quyền áp dụng cái mà Trung Quốc đánh giá là “quyền lịch sử” về lãnh hải, nền đáy biển và lòng đất ngoài các quyền của Trung Quốc theo Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS).
- Cái gọi là “đường chín đoạn” không có bất kỳ cơ sở pháp lý nào để áp dụng nhằm xác định giới hạn của yêu sách về “quyền lịch sử” của Trung Quốc.
- Các đặc điểm hàng hải Trung Quốc sử dụng làm căn cứ để đòi hỏi chủ quyền trên biển Đông không phải là đảo có thể phát sinh quyền về vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa căn cứ khoản 3 Điều 121 của UNCLOS mà đó chỉ là đá, mỏm ngầm thường xuyên bị ngập nước cho dù Trung Quốc có tôn tạo hàng loạt thành đảo nhân tạo.
- Trung Quốc đã vi phạm UNCLOS khi cản trở Philippines thực thi quyền chủ quyền và luật pháp.
- Trong quá trình vi phạm UNCLOS, Trung Quốc đã gây thiệt hại không thể khắc phục đối với môi trường biển khu vực bằng hành động phá hủy các rạn san hô ở biển Đông, đánh bắt cá mang tính chất hủy diệt và nguy hiểm, thu hoạch các loài đang có nguy cơ tuyệt chủng.
Sau đó, luật sư nổi tiếng người Mỹ Paul Reichler (Công ty luật Foley Hoag), trưởng nhóm luật sư của Philippines, trình bày luận cứ giải thích tại sao tòa án trọng tài thường trực La Haye phải thực hiện quyền tài phán trong vụ kiện của Philippines.
GS Philippe Sands người Anh (giám đốc Trung tâm về tòa án và tòa án quốc tế thuộc ĐH London) tiếp lời giải thích trong vụ kiện này Philippines không bàn đến vấn đề chủ quyền lãnh thổ hay phân giới trên biển.
DẠ THẢO

Wednesday, July 8, 2015

Thảm hoạ của một ý thức hệ


Thảm hoạ của một ý thức hệ

Hôm qua xem bức hình "đại diện cộng đồng" người Việt chào đón bác Trọng, thì hôm nay thấy một số hình ảnh của cái cộng đồng thật đó "chào đón" bác ấy. Xem qua hai bức hình và những bàn luận xung quanh, rồi nghĩ lan man, mới thấy tác động ghê gớm của một ý thức hệ. Cái tác động nguy hại nhất mà tôi nghĩ ai cũng thấy trước mắt là nó (cái ý thức hệ) gây chia rẽ dân tộc hơn nửa thế kỉ, và sẽ còn chia rẽ thêm cả thế kỉ nữa.
Tính từ ngày vài người Việt du nhập cái chủ nghĩa không tưởng đó vào nước ta đến nay đã hơn 80 năm. Trong suốt thời gian dài đó, cái chủ nghĩa được du nhập vào đã làm đảo lộn cuộc sống và thay đổi biết bao giá trị văn hoá. Nó làm cho một dân tộc thống nhất thành hai dân tộc chia rẽ, và đánh nhau suốt 20 năm trời, gây mất mát cho hơn 3 triệu người, để rồi sau cùng là một đất nước nghèo nàn và lạc hậu nhất nhì thế giới. Cho tới bây giờ, 40 năm sau khi cuộc chiến kết thúc, khối cộng đồng dân tộc đó vẫn còn chia rẽ. Một bên thì hành xử nghênh ngang, trịch thượng như người thắng cuộc, một bên thì cay cú cho sự thất bại của họ. Đất nước thống nhất mà lòng người thì không thống nhất. Nhìn bề ngoài thì thống nhất, nhìn bề trong thì không thống nhất.
Điều đáng nói là ngay cả khi ra nước ngoài mà cái ý thức hệ đó cùng màu cờ của nó vẫn gây chia rẽ và làm xáo động cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Thật ra, sự chia rẽ đã bắt đầu ngay từ thời còn ở trong trại tị nạn. Vào thời cuối thập niên 1990, ở các trại tị nạn Hồng Kong đã xảy ra những xô xát có khi đẫm máu giữa người tị nạn đi từ miền Nam và người đi từ miền Bắc. Theo báo chí tường thuật, những người đi từ miền Bắc khiêu khích dân trong Nam bằng cách tổ chức sinh nhật cụ Hồ và kỉ niệm ngày 2/9, và thế là bạo động xảy ra, nhà chức trách phải ngăn cách hai cộng đồng này. Rồi đến bây giờ, khi qua được bên này dưới danh nghĩa "tị nạn" họ cùng với một số du học sinh lại khiêu khích những người đi tị nạn từ miền Nam. Tôi không có vấn đề gì khi họ ôm ấp lá cờ đỏ mà họ từng lớn lên và trưởng thành theo, nhưng tôi có vấn đề khi họ cầm lá cờ đó và nói là đại diện cho cộng đồng người Việt ở nước ngoài.
Cái thực thể gọi là "cộng đồng người Việt ở nước ngoài" đã được hình thành ngay từ những năm tháng sau khi người Việt đến tị nạn và định cư ở các nước phương Tây như Mĩ, Canada, Pháp, Anh và Úc. Đó là những tổ chức cộng đồng có đầy đủ tư cách pháp lí và được chính quyền nước sở tại công nhận. Họ thậm chí còn được chính quyền sở tại hỗ trợ ngân sách. Đó là những tổ chức đã có đóng góp quan trọng vào việc duy trì truyền thống dân tộc, tương trợ đồng hương, và giúp phát triển cộng đồng. Muốn hay không muốn thì cũng phải ghi nhận những đóng góp của các tổ chức cộng đồng đó. Những cộng đồng đó không bao giờ dùng lá cờ đỏ làm biểu tượng hay đại diện cho họ. Họ có thể đồng ý với chính quyền hiện hành trong nước, thậm chí ủng hộ chính quyền, nhưng họ không công nhận lá cờ đại diện cho chính quyền. Do đó, nói rằng những người cầm cờ đó là đại diện cho cộng đồng là một lời nói dối và xem thường cộng đồng người Việt ở đây.
Ở một nước theo thể chế dân chủ như Úc, mọi người đều có quyền thành lập hội đoàn, và họ có thể đặt tên cho hội đoàn theo ý thích. Nhưng không phải muốn đặt tên gì cũng được. Cách đây hơn chục năm, khi ở Úc này có xảy ra chuyện xích mích giữa hai nhóm (hay hai phe) trong cộng đồng, có người đứng ra đăng kí thành lập một tổ chức cũng mang tên là "community" (cộng đồng). Tuy nhiên, dù mang danh là thế, nhưng nó chỉ tồn tại trên giấy tờ, do đồng hương không ủng hộ. Quan trọng hơn là chính quyền cũng không ủng hộ. Theo thời gian thì tổ chức đó "chết". Tôi muốn nói rằng đừng dùng những trò hành chính để tuyên bố rằng "đại diện cộng đồng". Đừng nghĩ rằng một lá cờ nào đó được "quốc tế công nhận" là có chính nghĩa; chính nghĩa chỉ có khi nhân tâm được thuyết phục. Người ngoài công nhận anh, nhưng người trong gia đình không công nhận anh thì anh vẫn chưa thuyết phục và tính đại diện vẫn chưa chính đáng. Những trò hành chính và "công nhận" đó chỉ lừa được vài người hay chỉ phục vụ cho vài mục tiêu, nhưng thực tế sẽ chứng minh nó có chính nghĩa hay không.
Cá nhân tôi không có dính dáng gì và không là thành viên của các tổ chức cộng đồng đó, vì tôi nghĩ vài người hơi cực đoan. Ngược lại, một số tổ chức cộng đồng đó không ưa tôi, dù ở mức độ cá nhân, chúng tôi vẫn duy trì những mối quen biết. Do đó, tôi chẳng có lí do gì để bênh vực họ hay đứng về phía những người cầm cờ đỏ. Tôi nghĩ những người trong cộng đồng chính thống họ có tình cảm và lí do để ôm ấp lá cờ cũ, cũng như những em du học sinh có lí do để đứng dưới lá cờ đỏ. Tôi cũng từng lớn lên và từng chào cờ lá cờ cũ, nhưng tôi không đồng ý với việc tuyên bố rằng lá cờ này đại diện cho nhóm kia, vì làm như thế là khiêu khích và lừa dối. Lá cờ màu vàng đó chỉ là biểu tượng cho cộng đồng ở đây, và ở nhiều nơi biểu tượng đó được chính quyền địa phương công nhận. Có lẽ cách hay nhất là hai lá cờ đó (vàng và đỏ) nếu có dịp bay song song nhau, như cờ của người thổ dân Úc và cờ Úc bay song song nhau vậy. Cá nhân tôi chỉ mong đến một ngày hai bên chọn một lá cờ mới đại diện cho cả cộng đồng dân tộc.
Không biết các bạn nghĩ sao, chứ tôi thấy bi quan cho cái viễn cảnh hoà giải - hoà hợp dân tộc. Sẽ không có hoà giải dân tộc khi cái ý thức hệ đó còn ngự trị trên đất nước ta. Sẽ không có hoà hợp dân tộc khi còn có những con người đánh đồng cái ý thức hệ đó như là một giá trị văn hoá dân tộc. Tôi không nghi ngờ là tất cả chúng ta, bất cứ cờ màu sắc nào, đều đồng ý một điểm là cố gắng làm cho Việt Nam giàu và mạnh. Nhưng nếu một bên còn khăng khăng bám chặt vào cái ý thức hệ lỗi thời và hết sức sống đó thì khó mà huy động được sức mạnh của dân tộc trong và ngoài nước.

Nhật Bản tham gia cuộc tập trận quân sự Mỹ-Úc lần đầu tiên trong bối cảnh căng thẳng tai khu vực Biển Đông, Thái Bình Dương


 
Nhật Bản tham gia cuộc tập trận quân sự Mỹ-Úc lần đầu tiên trong bối cảnh căng thẳng tai khu vực Biển Đông, Thái Bình Dương

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/07/nhat-ban-tham-gia-cuoc-tap-tran-quan-su.html
Thủ Tướng Úc Tony Abbott đáp phi cơ trực thăng xuống soái hạm USS Blue Ridge của hạm đội 7 trong thời gian ghé thăm Sydney trước khi tham gia chiến dịch tập trận đại qui mô tại Bắc Úc kéo dài hai tuần lễ từ 07/07/2015



RT news * Nguyễn Hùng (Danlambao) chuyển ngữ - Mỹ và Úc đang khởi đầu chương trình tập trận chung thường kỳ hai năm một lần vào ngày chủ nhật, với Nhật Bản lần đầu tiên tham gia. Cuộc diễn tập được tổ chức trong bối cảnh căng thẳng gia tăng tranh chấp trong khu vực Biển Đông.

Các cuộc tập trận với biệt danh 'Talisman Saber' sẽ kéo dài hai tuần, với 30.000 quân Mỹ và Úc tham gia.

Cũng sẽ có 40 sĩ quan và binh lính Nhật Bản tham gia, cùng với 500 binh sĩ từ New Zealand. Các buổi diễn tập được diễn ra ở Northern Territory và Queensland.

Theo kế hoạch, những cuộc tập trận được tổ chức cả trên biển, trên không và trên đất liền.

"Đó là một liên minh rất, rất quan trọng", Thủ tướng Tony Abbott cho biết khi đề cập đến mối quan hệ Úc-Mỹ. "Đó là một mối quan hệ rất quan trọng và ngay bây giờ chúng ta đang phải đối mặt với thách thức khá lớn ở nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt là ở Trung Đông."

Một khu trục hạm của Mỹ tham gia cuộc tập trân hải lục không quân

Các lần diễn tập của chiến dịch “Talisman Saber” thực hiện bởi quân lực Úc và Mỹ tại ít nhất sáu địa điểm nằm trong vùng Bắc và trung tâm của nước Úc. Đây là lần tập trận thứ sáu được hai nước thực hiện tính từ năm 2005.

Úc đã bàn thảo về việc mở rộng quan hệ quân sự với Nhật Bản trong vài năm qua. Mùa hè năm ngoái, Abbott mô tả Thủ Tướng Nhật Bản Shinzo Abe là "một người bạn rất, rất gần gũi" trong chuyến thăm chính thức Canberra của ông.

Các cuộc tập trận quân sự đang diễn ra trong bối cảnh ngày càng tăng căng thẳng trong khu vực Biển Đông Thái Bình Dương, với việc Trung cộng muốn gia tăng khả năng quân sự của mình.

Hôm thứ Ba, Bắc Kinh công bố một sách lược quốc phòng mới được thiết kế để cải thiện khả năng của hải quân của nước này. Phương hướng mới là sẽ chuyển từ "phòng thủ không phận" sang cả hai mục tiêu "phòng thủ và tấn công." Trung cộng cũng tố cáo ngược các nước láng giềng, cho rằng các nước trong vùng có "hành động khiêu khích" tại các "rạn san hô và hải đảo” của Trung cộng.

Làm cho quan hệ căng thẳng hơn với các nước là các tranh chấp ngày càng tăng với Bắc Kinh về một nhóm đảo nhỏ tại Biển Đông. Trong khi Tàu tuyên bố chủ quyền hầu hết các vùng biển Đông; Philippines, Việt Nam, Malaysia, Đài Loan và Brunei cũng đòi chủ quyền của họ trên khu vực giàu tài nguyên này.

Mối quan tâm sâu sắc của ba quốc gia tham gia cuộc tập trận lần này là họ cùng chia sẻ rằng Tàu có thể áp đặt các hạn chế không lưu và hải lưu trong khu vực quần đảo Trường Sa, một khi họ hoàn thành xây dựng bảy hòn đảo nhân tạo trên những rặn san hô họ chiêm đóng (từ Việt Nam).

Trong khi đó, Bắc Kinh cho rằng họ có toàn quyền để thiết lập “Vùng nhận dạng phòng không” nếu cần thiết.

Khi được hỏi tại một cuộc họp báo thường kỳ rằng liệu Bắc Kinh lo ngại cuộc tập trận “Talisman Saber”, và dường như nó nhằm vào Trung cộng? Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung cộng Hoa Xuân Oánh nói rằng bà "không lo lắng."

"Chúng tôi tin rằng tất cả các nước liên quan nên đóng một vai trò tích cực và mang tính xây dựng để tăng cường tin cậy lẫn nhau và hợp tác giữa các nước trong khu vực", Reuters dẫn lời nói của bà ấy.

Tuy nhiên, một số nhà phân tích tin rằng Mỹ và các đồng minh của Mỹ đang nhìn soi mói vào Trung cộng. "Có tin rất đáng tin cậy được truyền ra ngoài rằng ở mọi cấp độ - từ thiết bị đến chuyên môn về kỹ thuật và hợp tác về chiến lược - đồng minh chính của Mỹ và Mỹ đang làm việc rất chặt chẽ với nhau phần lớn là để nằm vững các ý đồ đen tối của Trung cộng", một chuyên gia về Trung cộng tại Đại học Sydney, John Lee , nói với AFP.


*
Nhật Bản tham gia cuộc tập trận quân sự Mỹ-Úc lần đầu tiên trong bối cảnh căng thẳng tại khu vực Biển Đông, Thái Bình Dương

Theguardian *  Nguyễn Hùng (Danlambao) chuyển ngữ - Quân đội Nhật Bản lần đầu tiên sẽ tham gia vào một cuộc tập trận quân sự Mỹ-Úc vào tháng Bảy, trong khi Washington mong tăng cường liên kết giữa các đồng minh của mình khi đối mặt với một Trung cộng ngày càng ngang ngược.

Lực lượng tự vệ Nhật Bản - đội quân chính của Nhật - sẽ gửi 40 sĩ quan tham gia chiến dịch tập trân quân sự đại qui mô mang bí danh “Talisman Sabre”, được thực hiện mỗi hai năm một lần, bắt đầu vào ngày 07 Tháng Bảy, trong đó sẽ bao gồm khoảng 27.000 binh sĩ kể cả nam giới và phụ nữ, một phát ngôn viên chính phủ Nhật Bản cho biết.

"Chúng tôi sẽ tham gia tập trận chung với hải quân Mỹ, chứ không phải là hoạt động trực tiếp với quân đội Úc," ông nói.

"Nhưng sự tham gia của chúng tôi được coi là một phần của những nỗ lực" để tăng cường quan hệ quốc phòng giữa Nhật Bản và Australia.

Cuộc tập trận, ở hai nơi gần Rockhampton và Darwin, được dự định "để cải thiện chuyên môn chiến thuật trong hoạt động chiến đấu và tăng cường khả năng tương tác Nhật-Mỹ".

Tin tức về sự tham gia của Nhật Bản được đưa ra khi căng thẳng vẫn còn cao trong khu vực Biển Đông, với những lời chỉ trích ngày càng tăng về hành vi của Trung cộng ở Biển Đông, nơi mà họ đã tăng tốc độ xây dựng các hòn đảo nhân tạo ở vùng biển tranh chấp.

Các tàu chiến Mỹ đang xem xét việc gửi và máy bay giám sát trong vòng 12 hải lý - vùng lãnh thổ thông thường trên đất tự nhiên - các rạn san hô bị Trung cộng bồi lấn.

Việc triển khai như vậy có thể dẫn đến sự đối đầu và tạo nên căng thẳng trên vùng biển có các tuyến đường biển toàn cầu quan trọng.

Bắc Kinh xem gần như toàn bộ Biển Đông là của họ, và hình ảnh vệ tinh cho thấy họ đang nhanh chóng xây dựng một đường băng trên một hòn đảo nhân tạo trong quần đảo Trường Sa, nơi mà trong số các nước trong vùng cũng tuyên bố chủ quyền toàn bộ hoặc một phần gồn nước đồng minh của Mỹ là Philippines, và Việt Nam,

Trung Quốc có tranh chấp lãnh thổ riêng biệt với Nhật Bản đối với quần đảo Senkaku do Tokyo kiểm soát, có tên Tàu là Diaoyus, ở Biển Đông Trung Quốc.

Washington và Tokyo đã làm việc để củng cố quan hệ an ninh với các nước có cùng chí hướng khác trong khu vực.

Trong tháng 7 năm 2014 của Mỹ, Ấn Độ và Nhật Bản tổ chức cuộc tập trận kéo dài một tuần tại Thái Bình Dương.

Được biết đến như chiến dịch tập trân Malabar, một sự kiện quân sự hàng năm của Ấn Độ và Mỹ, nhưng lực lượng hải quân của Nhật Bản tham gia lần này là lần thứ ba kể từ năm 2007.


Video: Nhật Bản tham gia cuộc tập trận quân sự qui mô Mỹ Úc Tân Tây Lan


8/07/2015

Sunday, July 5, 2015

Ăn cơm Australia, thờ ma china

https://www.facebook.com/drtuanvnguyen/posts/1463180010661787:1

Ăn cơm Australia, thờ ma china
05/07/2015

Sáng hôm qua có chuyện phải đi chợ, và thấy hai cảnh hay hay, nên ghi lại cái note. Cảnh thứ nhất là trái vải của VN đã có mặt ở Sydney (với cái giá hơi đắt, 16 đôla/kí). Cảnh thứ hai là thấy một nhóm activists (nhà hoạt động) vận động người Úc lên tiếng ngăn chận chính sách mà họ cho là thù hận với Tàu. Thấy cách họ làm làm tôi phải nhại câu nói nổi tiếng trước 1975 và đặt tên cho họ là "Ăn cơm Australia, thờ ma china".
Ở Úc, cũng như trong các xã hội dân chủ khác ở phương Tây, có rất nhiều nhóm đấu tranh cho rất nhiều vấn đề họ quan tâm. Có những nhóm đấu tranh cho chủ nghĩa xã hội, có nhóm đấu tranh để được quyền mua súng, có nhóm mời gọi người ta theo đạo, có nhóm đấu tranh đòi giảm học phí, v.v. Nói chung là rất phong phú, thật sự là một xã hội tự do và dân chủ, ai cũng có tiếng nói (còn nói có ai nghe hay không là chuyện khác). Phương thức làm việc của họ cũng đơn giản. Họ thường xuất hiện trong các trung tâm shopping, thường là kê một cái bàn, và một đống tờ rơi để phát cho người qua đường. Có khi họ cũng có những thảo luận bỏ túi với người quan tâm.
Nhưng sáng qua tôi thấy có một nhóm ... lạ. Lạ là vì họ đấu tranh cho Tàu. Nói là "nhóm", nhưng trong thực tế chỉ có 3 người, tất cả đều là da trắng tóc vàng, chứ không phải tóc đen da vàng. Trong khi chờ đèn xanh qua đường, tôi nghe loáng thoáng họ hỏi một người là "Bạn có quan tâm đến tình hình Chính phủ Úc càng ngày càng tỏ thái độ thù địch với Tàu?" Anh chàng kia nói "Không". Anh chàng tuyên truyền nhấn mạnh "Bạn không quan tâm? Nó có ảnh hưởng trực tiếp đến tất cả chúng ta và sự tồn tại của Úc". Anh chàng kia trả lời tỉnh queo: "Không, tôi không quan tâm, và tôi nói cho anh biết nhé: tôi không thích China, OK."
Thấy không chiêu dụ được anh kia, anh ta quay sang tôi, và cũng hỏi câu đó: Bạn có quan tâm. Tôi thấy chắc phải tiêu ra vài phút với anh chàng này, tôi tạm gọi là anh chàng China. Chàng China hỏi tôi là có biết Chính phủ Úc đang có chính sách thù địch với Tàu, tôi trả lời là biết. Chàng China hỏi tôi vậy chứ biết, thì phải làm gì. Tôi nói rằng tôi hoàn toàn ủng hộ Chính phủ Úc trong nỗ lực ngăn chận sự bành trướng của Tàu.
Anh chàng China có vẻ khựng lại và nói rằng đó là một chính sách nguy hiểm vì sẽ đẩy Úc đối đầu với Tàu, không tốt cho kinh tế Úc. Tôi trả lời rằng Tàu đang Úc và Tàu đã làm ăn mấy mươi năm nay, trong thời gian đó có lúc "up", có lúc "down", nhưng chưa bao giờ kinh tế Úc bị đe doạ như bây giờ. Đe doạ là vì Tàu đang mua mỏ, mua nhà, và mua đất của Úc, để rồi mai mốt con cháu chúng ta khó có khả năng mua được một căn nhà. Tôi hỏi anh China rằng anh có muốn thấy cái viễn cảnh anh hay con cháu anh phải đạp xích lô cho mấy người Tàu cộng ngay trên đất Úc này không?
Anh ta nói rằng Chính phủ Úc không bán mỏ cho Tàu là một sai lầm vì kinh tế Úc cần Tàu, ngay cả Mĩ còn chơi với Tàu mà Úc dám chống Tàu là tự sát. Tôi không đồng ý, vì mối quan hệ Mĩ - Tàu không đơn giản như anh ta nghĩ. Còn Tàu là một nước chauvin, nó đang bành trướng, nó đang thực hiện cái gọi là "giấc mơ China" của Tập Cận Bình, và nếu giấc mơ đó thành hiện thực thì đó là thảm hoạ cho thế giới vì một chế độ fascist mới sẽ xuất hiện, và vì thế phải ngăn chận Tàu.
Anh China hỏi tôi là bằng chứng Tàu bành trướng ở đâu? Tôi vỗ vai anh China và nói anh thử đọc tình hình Biển Đông nhé, Tàu nó đang muốn nuốt hết vùng biển Đông Nam Á, nó đang xây thành phố nhân tạo trên đảo mà nó ăn cướp từ Việt Nam, nó đang ăn cướp ngư dân Việt Nam, Phi Luật Tân. Tôi nói thêm rằng anh China làm nghề tuyên truyền này mà không biết đến những việc Tàu nó làm ở Biển Đông thì tốt nhất là anh China nên đi đọc thêm. Thấy tôi nói một mạch, có đầu có đuôi, và có vẻ am hiểu tình hình, nên anh chàng China khựng lại vì thấy rõ ràng là khó tuyên truyền với tôi, nên tỏ vẻ lảng đi ...
Nhưng tôi không tha. Tôi hỏi lớn anh chàng China đang làm cho ai, ai đứng đằng sau việc làm của anh. Tôi nói rằng tôi không nói anh là người của Tàu cộng, nhưng anh China đang làm lợi cho Tàu cộng. Tôi hỏi anh rằng anh đang ăn lương hay trợ cấp của ai? Của Úc phải không? Tôi bắt đầu nóng máu, tôi đưa mắt nhìn quanh (lúc này đã có đông người chú ý), rồi nói lớn: tôi đây này, và các bạn đang đứng chung quanh tôi đây, chúng tôi đã và đang đóng thuế để nuôi những người như anh, để rồi các anh quay lại chống lại chúng tôi, các anh thấy như thế là hợp lí không?
Anh chàng China nói lại: Nhưng anh không phải là người Úc. Làm tôi nóng mặt hơn và nói: Anh định nghĩa thế nào là người Úc? Là người định cư ở đây hơn 1000 năm trước? Nếu thế thì tôi và anh đều không phải là người Úc. Nếu định nghĩa là quốc tịch Úc, thì tôi là người Úc đây. Nhưng câu hỏi của anh lạc đề, vì câu hỏi đáng lẽ phải là tôi và anh đã và đang làm gì đem lại lợi ích cho đất nước này. Tôi đem lại lợi ích cho Úc, còn anh thì chống Úc và tôi xem đó là một việc làm thiếu suy nghĩ. Chào anh, tôi phải đi chợ cái đã. Ngạc nhiên là khi tôi hết câu đó, thấy vài người vỗ tay đồng tình. Một buổi sáng mát dạ.
Chế độ tự do dân chủ như Úc có cái hay là nó cho mọi người có quyền tự do ngôn luận và có quyền phát biểu ý kiến đi ngược lại chính quyền. Nhưng cũng chính cái thể chế này đang nuôi ong tay áo, và tôi chợt nhận ra câu "Ăn cơm Australia, thờ ma china" quá thích hợp cho những kẻ như anh chàng China đó. Buồn một điều mà mình phải đóng thuế nuôi anh chàng vô dụng đó. Tôi chợt tự hỏi ở VN mình có bao nhiêu người đang ăn cơm Việt Nam mà thờ ma Tàu. Con số chắc là nhiều, nhưng khác với Úc là những kẻ này có thể đã chui sâu và leo cao trong hệ thống công quyền VN nên chúng rất nguy hiểm.

 

Friday, July 3, 2015

Điều gì làm nước Mỹ khác biệt?


 Điều gì làm nước Mỹ khác biệt?

Posted by adminbasam on 03/07/2015
Ku Búa
03-07-2015

Xin chào,
Là một người nước ngoài, tôi có một quan niệm đặc trưng khi nhìn nước Mỹ. Như một người bạn Mỹ đã nói với tôi: “Đôi khi, phải có một người ở nước ngoài để nhắc cho chúng tôi nhớ chúng tôi như thế nào ở bên trong”.
Tôi là một người Úc – có thể bạn đã đoán được (qua giọng nói) – và tôi yêu quê hương của tôi. Và tôi tự hào khi đất nước tôi là một đồng minh lâu năm của Mỹ. Nhưng tôi biết rằng Úc không phải là Mỹ, và đất nước tôi sẽ không bao giờ đạt được những gì nước Mỹ đã đạt được. Không có có quốc gia nào trong lịch sử nhân loại đã làm được như vậy.

Mỹ khác nhất chỗ nào?

Điều gì làm cho nước Mỹ khác biệt? Có rất nhiều câu trả lời, nhưng tôi sẽ bắt đầu với một thứ bạn có thể sẽ không nghĩ đến.
Đa số người nghĩ rằng nước Mỹ chỉ chuyên về sự thành công. Tôi thì có một cái nhìn khác. Tôi nghĩ nước Mỹ chuyên về sự thất bại. Đa số người trong thế giới không có cơ hội để thất bại. Nhưng người Mỹ thì coi đó là một cái gì đó bình thường.
Chỉ có người Mỹ mới nói: ”Nếu bạn không thành công trong lần đầu tiên, hãy thử lại lần nữa.”
Thậm chí, đã có một nghiên cứu hàn lâm để chứng minh điều này. Dựa theo một nghiên cứu bởi Trường Kinh Doanh Harvard của giáo sư Steven Rogers, đa số các nhà khởi nghiệp đã thất bại bốn lần trước khi họ thành công.
Thành công tốn rất nhiều thời gian, công sức, sự may mắn và nhiều yếu tố khác nữa. Nhưng để thành công bạn phải có cơ hội để thất bại – và bạn phải chịu trách nhiệm khi điều đó xảy ra. Tôi rất yêu điều đó về người Mỹ. Điều đáng học nhất là họ không đổ lỗi cho người khác, họ lấy những sai lầm đó làm bài học và làm tốt hơn trong lần sau. Và ở Mỹ luôn luôn, gần như có lần sau.
Không ở một nơi nào khác bạn có sự tự do để chấp nhập những rủi ro trong khởi nghiệp. Hãy nói chuyện với một người kinh doanh nhỏ ở Đức hoặc Brazil và bạn sẽ hiểu tôi nói gì. Từ góc nhìn của một người nước ngoài, tôi chỉ có thể ngưỡng mộ điều này. Và tôi không phải là người duy nhất.
Hãy nhìn những Tổng Giám Đốc của một công ty hàng đầu ở Thung Lũng Silicon. Bạn sẽ thấy tên của những nhà khởi nghiệp từ khắp nơi trên thế giới — Ấn Độ, Pakistan, Nga, Israel – bất cứ quốc gia nào bạn có thể nêu ra.
Tại sao họ lại đến Mỹ để sáng tạo? Bởi vì ở đây có nhiều tiền? Đúng, đương nhiên, nhưng chỉ đúng một phần. Cũng có nhiều nơi khác có nhiều tiền như thành phố London, Berlin và Tokyo nữa. Họ đến Mỹ bởi vì nước Mỹ cho họ cơ hội để thất bại… và cũng là cơ hội tốt nhất trên thế giới để thành công.
Và cả thế giới có thể cảm ơn sự may mắn cho sự thành công của nước Mỹ. Mỹ không chỉ là nền kinh tế lớn nhất thế giới, Mỹ cũng là thị trường tiêu thụ lớn nhất thế giới. Và nền kinh tế toàn cầu dựa vào khả năng để được bán trong thị trường Mỹ.

Sự cao thượng của nước Mỹ

Cũng là lẽ tự nhiên nếu người Mỹ muốn giữ riêng sự thịnh vượng này cho riêng họ. Nhưng họ đã không làm vậy. Thậm chí, họ đã làm điều ngược lại.
Nước Mỹ đã là một trong những nước hy sinh nhiều nhất trong lịch sử — đó cũng là một điều khiến nước Mỹ khác biệt. Có một quốc gia nào đấu tranh cho tự do cho những nước khác chưa? Ở Châu Âu trong hai thế chiến, ở bán đảo Hàn Quốc, ở Việt Nam và ở Iraq. Trong tất cả các cuộc chiến đó, nước Mỹ đã có lợi kinh tế rất ít hoặc không được lợi gì.
Bất cứ lúc nào có một thảm họa nhân đạo ở bất cứ nơi nào trên thế giới — ở Haiti sau cơn đại bão, ở Indonesia sau cơn tsunami – ai là người đầu tiên chạy đến để cứu trợ? Cho dù thảm họa xảy ra ở trong hay ngoài nước, người Mỹ luôn huy động hàng triệu đô, gần như ngay lập lức, để gửi lương thực, quần áo và trợ cấp đến những người đang gặp nạn họ không biết và sẽ không bao giờ gặp. Có dân tộc nào trên thế giới làm như vậy không?

Lo lắng về nước Mỹ

Tôi yêu nước Mỹ vì sự khác biệt của cô ấy. Điều khiến cho tôi lo nhất về nước Mỹ là việc cô ấy đang cố gắng để giống như những quốc gia khác.
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy quá nhiều người Mỹ bị thu hút bởi những lý tưởng của Châu Âu. Đó là thế giới cũ kỹ. Thế giới đó đã cũ dù ở năm 1776, khi nước Mỹ đã rách ra từ nó (giành độc lập từ Đế Chế Anh). Tại sao nước Mỹ lại muốn đi ngược lại với Cách Mạng Mỹ của cô ấy chứ? Tại sao người Mỹ lại muốn đi theo mô hình kinh tế và xã hội của một châu lục mà họ có thể thấy rằng đang thất bại trên mặt kinh tế và xã hội? Người Mỹ rất muốn bắt chước nước Pháp lắm sao? Hay là Hy Lạp?
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy quá nhiều người Mỹ đổi lỗi cho những yếu tố ngoài cho sự khó khăn của họ thay vì chấp nhận trách nhiệm và tìm cách phát triển bản thân mình.
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy các trường học Mỹ đang hạ thấp lịch sử oai hùng của nước Mỹ.
Tôi rất lo lắng khi nhìn thấy sự tăng trưởng của mức nợ công của Mỹ và việc chính phủ ngày càng bành trướng trong khi Quân Lực Mỹ và tự do bị thu hẹp.
Tôi rất lo lắng vì một nước Mỹ yếu đuối, tự hoài nghi là một điều tồi tệ cho tất cả mọi người ở mọi nơi yêu quý tự do.
Nhưng những sự lo lắng này sẽ không tồn tại dài lâu. Bởi vì mỗi lần tôi đến nước Mỹ tôi gặp một dân tộc tự tin, thích cạnh tranh, dũng cảm, chung thủy, lý tưởng, sáng tạo, truyền cảm, độ lượng và lạc quan.
Nước Mỹ là một nước không giống bất cứ một nơi nào trên thế giới. Tôi cầu nguyện rằng nó sẽ mãi như vậy.
Tôi là Nick Adams cho Đại Học Prager.

Chuyện về Trư lệnh họ Phùng

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/07/chuyen-ve-tru-lenh-ho-phung.html#more

Chuyện về Trư lệnh họ Phùng
https://www.youtube.com/watch?v=jMYGlPTCDdI


Video clip về đảo nhân tạo bí mật do Tàu cộng xây dựng tại Trường Sa


http://danlambaovn.blogspot.com.au/2015/07/video-clip-ve-ao-nhan-tao-bi-mat-do-tau.html#more

Video clip về đảo nhân tạo bí mật do Tàu cộng xây dựng tại Trường Sa

https://www.youtube.com/watch?v=ze_xwRwKKxw


Phóng sự của đài CBS về các đảo bí mật Tàu cộng xây dựng tại Trường Sa. Phụ đề Việt ngữ bởi Nguyễn Hùng (Danlambao)










Nguyễn Hùng
danlambaovn.blogspot.com