Saturday, June 15, 2013

Đệ nhất phu nhân của Thủ Tướng Nhật Bản cho biết bà “chống năng lượng hạt nhân”


http://danlambaovn.blogspot.com.au/2013/06/e-nhat-phu-nhan-cua-thu-tuong-nhat-ban.html#more


Đệ nhất phu nhân của Thủ Tướng Nhật Bản cho biết bà “chống năng lượng hạt nhân” - Japan's first lady says she is 'anti-nuclear'
 
Vợ của Thủ tướng Shinzo Abe- người ủng hộ giới kinh doanh- của Nhật Bản, tuyên bố không thích điện hạt nhân và ước muốn tốt hơn là chính phủ của chồng bà không cố gắng xuất khẩu nhà máy điện hạt nhân, bà đã tuyên bố trong một bài phát biểu.

Những bình luận của bà có vẻ đi ngược với cách suy nghĩ cả quyết của chính phủ là ngày càng tiến về hướng tái phục hoạt lại các lò phản ứng đang bị ngưng hoạt động. Thủ Tướng Akie Abe đã từng nói Nhật Bản nên đẩy mạnh việc phục hoạt lại các nhà máy điện hạt nhân thay vì đẩy mạnh sử dụng năng lượng tái tạo.

“Tôi cảm thấy xấu hổ khi thấy Nhật Bản đang cố gắng bán các nhà máy điện hạt nhân cho nước ngoài vì tôi chống điện hạt nhân,” bà nói trong một bài phát biểu trong nội bộ vào hôm thứ Năm tại một buổi gặp mặt được tổ chức bởi một nhóm phi lợi nhuận chuyên trợ giúp các cộng đồng nông nghiệp.

Trong một đoạn phim được đăng tải trên trang web của tổ chức này có ghi lại lời bà nói: 

“Tôi thừa nhận công nghệ hạt nhân là một công nghệ quan trọng mà Nhật Bản có được,” 
“Tôi nghĩ rằng Nhật Bản nên sử dụng một phần tiền được chi tiêu cho năng lượng hạt nhân để phát triển nguồn năng lượng mới và cố gắng bán kỹ thuật sản xuất năng lượng sạch do Nhật sản chế tạo ra nước ngoài.”

Năng lượng hạt nhân là một vấn đề rất nhạy cảm ở Nhật Bản kể từ khi trận động đất và sóng thần xóa sổ nhà máy điện nguyên tử Fukushima vào năm 2011, gây ra thảm họa hạt nhân tồi tệ nhất thế giới trong 25 năm qua và gây ô nhiễm trầm trọng môi trường.

Tất cả 50 lò phản ứng có thể hoạt động của Nhật Bản, ngoại trừ hai nhà máy vừa được cho phép tái hoạt động, vẫn đóng cửa trong bối cảnh lo lắng và căng thẳng của công chúng về an toàn trong một ngành công nghiệp mà nhiều người coi là chính phủ và các cơ quan quản lý nhà nước tỏ ra quá thân thích.

Nhưng bất chấp sự phản đối công khai rất lớn tiếng, Thủ tướng đã nói rằng ông muốn khởi động lại các lò phản ứng hạt nhân một khi được chứng minh là an toàn.

Và mới đây, ông vừa công bố cố gắng đấu thầu xuất khẩu cơ sở hạ tầng của Nhật Bản với trị giá tăng gấp ba lần, tới 30 nghìn tỷ yên ($ 300 billion USD) một năm, như một phần của một nỗ lực để thúc đẩy nền kinh tế Nhật Bản, và gần như chắc chắn trong con số đó sẽ bao gồm việc xuất khẩu các lò phản ứng hạt nhân.

Vào tháng Năm, Nhật Bản và Thổ Nhĩ Kỳ đã ký một thỏa thuận xây dựng nhà máy điện hạt nhân tọa lạc trên bờ Biển Đen của Thổ Nhĩ Kỳ. Nhật Bản cũng đã ký một thỏa thuận hợp tác hạt nhân với vương quốc United Arab Emirates.

Tokyo cũng đã đồng ý với Ấn Độ cùng thúc đẩy tiến độ các cuộc đàm phán về hợp tác hạt nhân dân sự.

Sau các cuộc bàn thảo tại Tokyo vào hôm thứ Sáu, Thủ Tướng Abe và Tổng thống Pháp Francois Hollande nói rằng họ sẽ hợp tác trong công tác phát triển công nghệ năng lượng hạt nhân và thúc đẩy xuất khẩu điện hạt nhân đến các quốc gia có kinh tế vừa mới phát triển.

Tokyo (AFP) ngày 11 tháng 6 năm 2013


________________________________

Nguồn:


_________________________________

Japan's first lady says she is 'anti-nuclear'


Tokyo (AFP) June 11, 2013

The wife of Japan's pro-business Prime Minister Shinzo Abe does not like nuclear power and would rather her husband's government did not try to export it, she said in a speech. 

Japanese Prime Minister Shinzo Abe (L) and his wife Akie (R) at Tokyo's Haneda airport, April 28, 2013 (AFP/File, Kazuhiro Nogi)

In comments that appear to run against the grain of government thinking, which is increasingly moving towards switching mothballed reactors back on, Akie Abe said Japan should press on instead with renewables. 

“I feel bad that Japan is trying to sell nuclear power plants overseas because I am anti-nuclear,” she said in a closed-door speech last Thursday at an event organised by a non-profit group that supports farming communities. 

“I admit it is an important technology that Japan has,” she said, footage posted on the website of the organiser showed. 

“I think Japan should use part of the money being spent for nuclear power for developing new energy and try to sell Japan-made clean energy abroad.” 

Nuclear power has been a sensitive issue in Japan since a quake and tsunami wiped out the Fukushima atomic plant in 2011, sparking the world's worst nuclear disaster in 25 years and contaminating the environment. 

All but two of Japan's 50 viable reactors remain shuttered amid public nervousness over safety in an industry widely seen as overly-cosy with government and regulators. 

But despite vocal public opposition, the prime minister has said he wants to restart units when they are proven safe. 

And his recently-unveiled bid to treble Japan's infrastructure exports to 30 trillion yen ($300 billion) a year as part of an effort to boost the economy, will almost certainly have to include nuclear reactors. 

In May, Japan and Turkey signed a deal to build a sprawling nuclear power plant on Turkey's Black Sea coast. Japan also signed a nuclear cooperation deal with the United Arab Emirates. 

Tokyo has also agreed with India to accelerate talks on civil nuclear cooperation. 

After talks in Tokyo on Friday, Abe and French President Francois Hollande said they would cooperate in developing nuclear power technologies and promoting the sector's exports to emerging economies. 


 
 

Wednesday, June 12, 2013

Theo đuổi một giấc mơ vàng, thợ mỏ Trung Quốc đang trên đường trốn chạy tại Ghana

http://www.boxitvn.net/bai/16707

Theo đuổi một giấc mơ vàng, thợ mỏ Trung Quốc đang trên đường trốn chạy tại Ghana

ADAM NOSSITER và Yiting SUN

The New York Times
10 tháng sáu 2013
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam lược dịch
Cả thế giới ngày càng căm ghét người Tàu. Đó là một sự thực không thể chối cãi. Có gì đâu, để lấp được lỗ miệng của 1 tỷ 6 dân số (kể cả người tàu nội địa và người Tàu di dân), trong khi phần dôi ra hàng năm của nền kinh tế trong nước thì cung đốn cho bộ máy xa hoa của các ông chủ tư bản đỏ đang ngồi ở Trung Nam Hải và các thủ phủ của 33 tỉnh, khu tự trị, đặc khu kinh tế và thành phố lớn, cùng những bầu đoàn thê tử và tập đoàn lớn nhỏ của họ rải ra trên khắp đất nước, cũng như cung đốn cho việc vũ trang một bộ máy quân sự khổng lồ, là xêm xêm đủ, thì người dân Trung Quốc tất nhiên phải tỏa đi khắp mọi châu lục, không từ một nghề gì không làm, không từ một thủ đoạn nào không thi thố với dân bản xứ, không từ một chút của cải nào của địa phương mình nhập cư không vơ vét cho cạn kiệt. Và đó chính là chiến lược thế giới của Nhà nước cộng sản Trung Cộng, một chế độ lẽ ra đã bị nhân dân Trung Quốc chôn xuống hố từ cuối những năm 80 của thế kỷ trước nếu không có bàn tay sắt máu của tên đồ tể Đặng Tiểu Bình.
Ngày nay Trung Quốc là con sư tử đói đang tỉnh giấc, quả vậy, nhưng nhân loại hôm nay cũng không còn là rừng hoang cho chúa tể sơn lâm. Khi chính quyền một nước như Ghana mà ít nhiều cũng phải thức tỉnh, thì những kẻ còn cả tin vào thằng anh láng giềng khốn nạn này để bám khư khư lấy chiếc ghế quyền lực mà vơ vét, tham nhũng, hãy dè chừng. Dân tộc Việt Nam chắc chắn không thua kém người dân Ghana trong ý thức về quyền được sống, quyền tự do dân chủ, cũng như chủ quyền đối với Tổ quốc máu thịt của mình. Tuy chỉ còn một Việt trong Bách Việt nhưng là cái Việt xương xẩu nhất đấy, không bao giờ nuốt trôi đâu – tuyệt đối không! – dù trong hàng ngũ quan quyền tạm thời có những Trọng Thủy ranh ma khéo luồn lách đến mấy!
Bauxite Việt Nam

Dakar, Senegal
Những người may mắn đã trốn trong các trại ca cao và trong các công ty của người Trung Quốc làm chủ, sống sót với khoai và nước, di chuyển nơi lẩn trốn liên tục và run sợ trước triển vọng bị phát hiện bởi các lực lượng an ninh của Ghana. Những người không may mắn bị đánh đập, bị cướp và bị gom lại bởi binh lính Ghana.
Giấc mơ giàu có trong một vùng đất xa xôi đã bị đổ sụp đối với hàng trăm thợ mỏ vàng của Trung Quốc tại Ghana. Ít nhất 169 người trong số họ đã bị chính quyền Ghana tập trung lại trong tháng này; họ bị cáo buộc đột nhập vào Ghana hay cư ngụ quá thời hạn cho phép để khai thác vàng trái phép tại một trong các vùng mỏ vàng giàu nhất châu Phi.
“Chúng tôi không có thức ăn, không có nước uống, không dám ngủ”, một người phụ nữ nhập cư Trung Quốc nói trong lúc đang trốn tránh chính quyền Ghana tại một nông trại ca cao vào cuối tuần trước, và cho biết thêm rằng còn có hơn 100 người khác cũng sợ bị bắt đang lẩn trốn. Cô nói rằng bây giờ nhóm người đã bỏ trốn này phải lẩn trốn một lần nữa, và họ hy vọng sẽ thoát được để trở về nước an toàn”. Mọi người đang cố kiếm một cách nào đó để quay về lại Trung Quốc”.
Các cuộc càn quét hàng loạt đã tiêm một vị đắng vào một mối quan hệ song phương vốn rất quan trọng đối với Ghana, đất nước từng xem Trung Quốc là một trong những đối tác kinh tế quan trọng nhất. Ghana có dầu và các loại khoáng sản giá trị khác, và các chuyên viên người Trung Quốc đang bận rộn xây dựng các tòa nhà thuộc các cơ quan văn phòng Bộ của Chính phủ, một con đập thủy điện khổng lồ và thậm chí cả một sân vận động.
Nhưng đi sâu thêm vào thành phần kinh tế thấp hơn, đám công nhân Trung Quốc – thợ ống nước, thợ điện, người bán hàng nhỏ – cũng đã góp phần vào câu chuyện thành công tại Tây Phi bằng cách thâm nhập vùng đất này để xoay xở đào xới; nhiều người trong số họ chạy trốn tình trạng nghèo khổ tại quê nhà.
Các lỗ trũng đầy ô nhiễm hiện nằm rải rác ở nông thôn Ghana phát sinh từ các mỏ có quy mô nhỏ đã là bằng chứng quá đủ cho các cơ quan Chính phủ, khiến họ bắt buộc phải quyết định một điều kiện cho việc thả những người di dân Trung Quốc bị bắt giữ vào cuối tuần qua, ấy là những người này phải lập tức rời khỏi Ghana. Hơn 200 người khác đã tự nguyện trình diện, và chính quyền Ghana tiếp tục áp lực mạnh, với một lực lượng đặc nhiệm chống khai thác bất hợp pháp “vẫn còn hoạt động”, Michael Amoako-Atta, phát ngôn viên của cơ quan nhập cảnh Ghana cho biết.
Được thúc đẩy bởi sự oán giận cùng khắp của dân chúng Ghana đối với những người thợ mỏ Trung Quốc, các nhân viên an ninh Ghana đã đột kích các doanh trại, hầm mỏ và khách sạn, bất cứ nơi nào người nhập cư tập trung. Những người di dân Trung Quốc nói rằng cách thức làm việc của an ninh Ghana không được nhẹ nhàng.
“Các binh sĩ đã đập vỡ các cửa sổ và xông vào phòng của tôi”, vợ của một thợ mỏ kể lại một cuộc đột kích ban đêm vào ngày 02 tháng 6 tại một khách sạn ở thị trấn khai thác vàng của Dunkwa. Họ hét với tôi “đi! đi! đi!” và “nhanh! nhanh! nhanh!” người phụ nữ nói, bà chỉ cho biết họ của bà là Huang. “Họ thậm chí còn đánh tôi”.
Các binh sĩ đã không chỉ đơn giản là tìm cách bắt giữ, cô nói. “Họ không hỏi có phải chúng tôi là thợ mỏ vàng hay không”, cô nói. “Trước tiên họ lấy tất cả tiền mặt. Nếu họ tìm thấy chìa khóa xe, họ tra hỏi chiếc xe nào là của tôi và họ cứ lái xe đi”.
Cô cho biết cô được đưa đến một nhà tù địa phương nhưng đã tìm được cách chạy tiền để được thả. Những người khác đã được chuyển đến một trung tâm giam giữ ở Accra, thủ đô của Ghana, nhưng cô cho biết cô đã quyết tâm ở lại Ghana “bởi vì tôi là một nữ doanh nhân”.
Các cuộc càn quét đã làm dấy lên nỗi sợ hãi trong người di dân Trung Quốc và sự giận dữ tại Trung Quốc, với hơn một triệu lời nhận xét về chủ đề này xuất hiện trên một blog quen thuộc. Các quan chức Trung Quốc cho biết họ đã phái nhân viên đến các khu mỏ để điều tra, trong khi các quan chức ở Quảng Tây, nơi mà nhiều người thợ mỏ gọi điện về nhà, đã kêu gọi người dân không đi đến Ghana. Đại sứ quán Trung Quốc đã đồng ý trả tiền thế chân, tiền phạt vi phạm luật nhập cư, chi phí trở về nước cho rất nhiều thợ mỏ.
“Chúng tôi đã ẩn trốn trong các nông trại ca cao trong ba ngày”, Shi Jian, một thợ mỏ 34 tuổi đến từ tỉnh Quảng Tây ở miền Nam Trung Quốc cho biết. “Không có thức ăn, vì vậy chúng tôi chỉ ăn khoai”.
“Khi cảnh sát quân đội (quân cảnh) đến, trước nhất họ tịch thu bất cứ vật gì có giá trị mà họ có thể lấy – vàng, tiền mặt”, ông Shi cho biết. “Sau đó, họ tưới dầu diesel, mà chúng tôi dự trữ để chạy các máy phát điện, và đốt cháy tất cả các máy đào đất và các căn trại của chúng tôi”.
Một cuộc đi bộ lén lút dài xuyên qua các bụi rậm trong một đêm hãi hùng, vượt thoát đến được khu nhà máy của một công ty Trung Quốc làm chủ tại Obuasi và họ đã che chở ông trước các nhà chức trách Ghana. “Chúng tôi chạy thật vội vàng đến công ty này vào ban đêm như những con chuột khi chúng chạy băng qua đường phố”.
Những người khác mô tả họ đã co ro với nhau trong một nhóm lớn, hy vọng sẽ tránh bị phát hiện.
“Không có chút nghỉ ngơi nào”, người phụ nữ trốn trong một nông trại ca cao cho biết vào cuối tuần trước. Lo sợ bị trả thù, cô chỉ cho biết họ của mình là Li, và thở thật sâu khi cô mô tả tình trạng khó khăn mình phải đương đầu. “Chúng tôi phải liên tục di chuyển sang một địa điểm mới trong nông trại ca cao sau mỗi giờ bởi vì chúng tôi không muốn dân làng thấy chúng tôi”.
Bây giờ, cô ấy nói, nhóm của cô không còn hy vọng ở lại Ghana, và rời khỏi nông trại ca cao vào tối thứ Sáu để tìm đường đi tới thủ đô – và cuối cùng thì trở về lại Trung Quốc.
“Bây giờ chúng tôi không yêu cầu bất cứ điều gì”, cô nói. “Chỉ cần để cho chúng tôi về lại Trung Quốc một cách an toàn”.
Một số người chỉ mới bắt đầu hoạt động khai thác mỏ. Với các cuộc tấn công này, họ đã mất hết tất cả mọi thứ, họ nói.
“Tôi vừa đến làm việc trên khu vực này được hai tháng thì xảy ra vụ tấn công này. Tôi thậm chí không sản xuất được bất kỳ một số lượng vàng nào, và bây giờ tôi không còn bất cứ thứ gì”, Pan Huarong, người đã lẩn trốn kể từ ngày 20 tháng Năm, khi biết được tin một cuộc tấn công sắp xảy ra, đã nói. Như những người khác, anh hầu như không có thời gian để thu nhặt một vài bộ quần áo trước khi bỏ chạy.
Các nhà phân tích ở Ghana cho biết Chính phủ có rất ít sự lựa chọn ngoài việc phải hành động chống lại những người thợ mỏ bất hợp pháp. Việc chuyển nhượng quyền khai thác khoáng sản, về mặt lý thuyết, được kiểm soát bởi Chính phủ, và có nhiều cáo buộc rằng người Tàu sử dụng người dân Ghana như tấm bình phong để nhảy vào tham gia khai thác quặng mỏ với những quy mô nhỏ mà người nước ngoài bị cấm làm tại Ghana.
“Tệ nạn này cùng với tình trạng hoạt động phá hoại môi trường mà thủ phạm tham gia chủ yếu là người Trung Quốc và một số người Ấn Độ đã khiến dân chúng Ghana nổi giận”, ông Emmanuel Gyimah-Boadi, Giám đốc điều hành của Trung tâm Phát triển Dân chủ ở Accra nói. “Dân chúng đã thật sự bất bình, và đã  áp lực Chính phủ phải có hành động cụ thể”.
Những người di dân cho rằng chính quyền địa phương đã chấp nhận sự hiện diện của họ, với cái giá phải trả.
“Tim tôi đập rối tung lên mỗi ngày”, Lan Qihua, một thợ điện từ Quảng Tây đến Ghana vào tháng Chín, cho biết. “Cảnh sát, quân đội, họ đến mỗi ngày. Đôi khi còn có các đối tác người Ghana, bảy hoặc tám người với nhau, vung dao phay và đòi tiền. Rất nhiều lần, tôi hoàn toàn bị kiệt sức, như là không có đủ oxy trong không khí”.
Những người di dân Trung Quốc chỉ trích Đại sứ quán Trung Quốc ở Ghana đã không làm nhiều hơn để bảo vệ họ. “Chúng tôi gọi Đại sứ quán”, ông Shi cho biết. “Họ nói với chúng tôi: “Tất cả các người đều là nhập cư bất hợp pháp, sao bây giờ còn dám gọi chúng tôi?”
Bây giờ, nguyện vọng duy nhất của nhiều người Trung Quốc là rời khỏi Ghana. Luo Mingjun, 35 tuổi, nói rằng ông từng làm việc trong một nhà máy ở Yiwu, tỉnh Chiết Giang, nhưng ông chủ của ông làm chủ một mỏ vàng ở Ghana đã gửi ông tới làm việc ở đó vào cuối năm ngoái. Ông và 10 thợ mỏ Trung Quốc khác đã trốn thoát khỏi khu vực khai thác vào ban đêm, ông nói, không thể lấy lại đồ đạc của mình đã để trong phòng trọ tại Dunkwa.
“Tôi cảm thấy rất không an toàn vì tính cách bạo lực mà chính quyền Ghana đã thi hành dựa trên pháp luật của họ”, ông nói, “vì vậy tôi rất muốn quay trở lại Trung Quốc”.

Adam Nossiter ờng thuật từ Dakar, và Yiting Sun từ Accra, Ghana. Chris Stein đã góp phần tường thuật từ Accra.

Nguồn:
http://www.nytimes.com/2013/06/11/world/africa/ghana-cracks-down-on-chinese-gold-miners.html?pagewanted=2&_r=0&nl=todaysheadlines&emc=edit_th_20130611

Nếu ngày mai anh Cù Huy Hà Vũ chết vì tuyệt thực?

http://boxitvn.blogspot.com.au/2013/06/neu-ngay-mai-anh-cu-huy-ha-vu-chet-vi.html#more

Nếu ngày mai anh Cù Huy Hà Vũ chết vì tuyệt thực?
Nguyễn Thế Hùng
Đọc thư anh Hà Vũ đăng trên BVN và thư kêu cứu của vợ anh, chị Dương Hà, kỷ niệm trong tôi lại hiện về: “vài ngày trước khi anh Hà Vũ bị bắt, tôi có dịp ăn cơm tối tại nhà anh chị, sau đó chúng tôi cùng đến thăm anh PT (lúc đó anh HC đi xa, vắng, nên chúng tôi không đến thăm anh ấy)”.
Qua nhiều lần tâm sự tôi được biết, lòng anh Hà Vũ luôn quan tâm suy nghĩ về đất nước; anh ấy cho biết rằng anh ấy rất cô đơn! Vâng, những nhà tư tưởng lớn, các nhà khoa học lớn thường rất cô đơn!
Những người yêu nước nồng nàn như anh Hà Vũ, khi thấy cảnh đất nước yếu hèn; những công dân yêu nước bị tù đày thì lòng sao không đau xót, đạo đức xã hội suy đồi thì sao không cô đơn!
Tôi và anh Hà Vũ quen thân nhau có lẽ do trời xui, đất khiến; bởi lẽ chúng tôi làm việc trong hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau (một bên Luật kinh tế, một bên là Kỹ thuật Xây dựng).
Cả Tôi và anh Vũ đều nhìn nhận như thế.
Chúng tôi quý mến, kính trọng nhau vì cùng chung nỗi niềm yêu nước thương nòi; chúng tôi thấy nước nhà suy yếu, dân tình lầm than, đạo đức xã hội suy đồi lòng đều đau như dao cắt!
Việc làm của anh Hà Vũ, không ngoài việc yêu nước thương nòi!
Nếu ai đó có độ nhạy cảm cao về tâm linh, hiểu biết lẽ huyền vi của tạo hóa, có thể nhận thấy tâm tính, ý chí và nghị lực trong mỗi con người chúng tôi (qua chữ ký và tướng số của từng người).
Mỗi người thể hiện sự ngay thẳng, trung trực; một chữ ký vút lên cao, một chữ ký cắm sâu xuống lòng đất, vững chắc; mỗi bên tạo nên một thế giới quan, vũ trụ quan riêng biệt nhưng hợp nhất.
Hiện giờ anh Hà Vũ đã nhịn ăn đến ngày thứ 15 nhưng vẫn chưa chết; do đó mỗi người chúng ta, nếu cảm thấy rằng mình là con người nhân hậu – văn minh – yêu nước – thương nòi, thì vẫn còn cơ hội để làm một cái gì đó vì anh Hà Vũ, để khỏi phải thốt lên những lời ân hận, hoặc ít nhất bị lương tâm dằn vặt!
Những quan chức có trách nhiệm đối với vận mệnh của anh Hà Vũ có biết mai kia lịch sử đất nước sẽ ghi chép về mình như thế nào không?
Có những người sống coi như đã chết, nhưng có những người chết nhưng lại sống mãi trong lòng dân tộc hay xa hơn nữa là nhân loại! Kẻ sống coi như đã chết tất nhiên khi chết đểlại đủ thứ tiếng mỉa mai, chê cười của hậu thế!
Ôi cái sống, chết sao mà đa đoan thế! Trên cỏi đời này, cái được, mất, sự may rủi không ít người bị nhầm lẫn!
Có người nhầm tưởng kiếm được cái chức nào đó trong một chế độ nào đó là vinh, nhưng biết đâu đó là nhục. Lại có ai đó làm việc (nếu thực chất việc đó không tốt) để có nhiều tiền, tưởng đâu đó là may mắn, nhưng biết đâu rằng đó là cái rủi? Trong cuộc trần ai vinh luôn đi liền với nhục!
Để lại nhiều tiền bạc cho con cháu có chắc là cái phúc hay đó cái họa cho gia đình mình? Nếu ai đó hiểu được sự huyền vi của tạo hóa, thì thế nào người ấy cũng thành công, cũng được xã hội trân trọng!
Một đất nước muốn phát triển cũng phải tuân theo quy luật, trong khoa học tự nhiên gọi là định luật, hay như ông cha ta gọi đó là thiên luật!
Những ai mang dòng máu Việt, được hưởng ân huệ từ tổ tiên giống nòi mà lại dửng dưng với đất nước, thờ ơ trước sự tồn vong của dân tộc thì thật là quá vong ân bội nghĩa!
Với một đất nước, để phú cường, có hai tài sản quí báu cần phải đảm bảo đó là sức khỏe của dân tộc và thời gian của mọi con người sống trong xã hội. Với đất nước chúng ta hôm nay, lan tràn thực phẩm độc hại, môi trường ô nhiễm, thì làm sao con em chúng ta có đủ sức khỏe để cạnh tranh với đời! (Bản thân tôi hơn mười năm nay, đã không dám đến các quán để ăn sáng!)
Thời gian học tập và làm việc của rẩ cả chúng ta hiện bị mất mát quá nhiều!
Con em chúng ta đã mất nhiều thời gian để học những điều vô bổ; thời gian cho công việc trong hầu hết cán bộ công chức và quan chức không có nhiều; thời gian dành cho những cuộc nhậu nhẹt, đấu đá chiếm tỷ trọng quá lớn!
Mặt khác, đất nước lại đội trên đầu hai trái bom hủy diệt dân tộc: một trái bom bùn đỏ Tây Nguyên, và một trái bom khác đang thai nghén là nhà máy điện hạt nhân! Chúng ta phải hiểu rằng xây dựng để phát triển, để đất nước trường tồn; chứ không phải phát triển để rồi bị hủy diệt !
Đất nước chúng ta lại có một bất hạnh lớn, đó là ở gần một nước to lớn, có nền văn hóa kỳ lạ! Luôn nuôi mộng bành trướng, bá quyền, lòng dạ bọn lãnh đạo (vua chúa xưa và nay) tham tàn, hiểm độc; họ có thể dùng bất cứ thủ đoạn đê hèn nào để xâm chiếm nước ta, lợi dụng ta để rồi hủy diệt ta. Chơi với họ, không vạch ra những âm mưu hành động xấu xa của họ cho thế giới hiểu là có tội không những với Tổ quốc mà còn có tội với các dân tộc yêu hòa bình và chuộng công lý. Ông cha ta cũng đã có câu: “Ngưu tầm ngưu mã tầm mã”.
Biết được vị trí vô cùng quan trọng của đất nước ta đến sự ổn định thế giới, nên các cường quốc văn minh chắc chắn sẽ âm thầm giúp đỡ chúng ta; nếu chúng ta có những lãnh đạo sáng suốt rất sẽ nhận ra điều này! Đây chính là sự màu nhiệm của thuyết càn khôn dịch lý! Trong cái rủi có cái may mắn!
Chế độ phản dân chủ, thường làm cho dân trí mù mờ (cấu tạo những môn học có nội dung tuyên truyền, bóp méo sự thật, ca ngợi thể chế, sùng bái cá nhân…), để dễ sai khiến, điều này sẽ làm cho nhiều người không biết đâu là sự thật, đâu là sai trái, đâu chính, đâu tà để đám cầm quyền dễ bề cai trị; nhưng đất nước yếu hèn, lãnh thổ bị xâm chiếm, cũng từ việc làm này mà ra !
Những con em chúng ta học khoa học tự nhiên, mà không được trang bị đầy đủ khoa học xã hội, thì có lẽ ai thuê mình làm cũng được, miễn họ trả nhiều tiền, tạo điều kiện cho mình nghiên cứu, làm việc, giả bộ yêu quý mình; còn những vấn đề xấu xa khác của họ được che đậy khéo léo tinh vi thì không thể nào thấy được.
Độc quyền yêu nước, đánh đập, tù đày những công dân tỏ bày ý kiến trái ngược là phản khoa học, là mắc mưu bọn đại Hán.
Do đó nhà chí sĩ Phan Châu Trinh đã chủ xướng nâng cao dân trí, chấn hưng dân khí; đây là con đường cứu nước! Có dân trí, dân khí thì lo gì dân không giàu, nước không mạnh; lo gì không có độc lập, tự do? Chúng ta hãy noi gương nước Đức và Nhật.
Do đó, việc thực hiện chính sách đại đoàn kết dân tộc dựa trên một thể chế xã hội khoa học thật sự tiên tiến, nhằm làm tiền đề để đưa đất nước phát triển tự do, dân chủ và hùng cường là mệnh lệnh của trái tim và khối óc của mỗi người dân Việt.
Kế thừa trong mọi ngành khoa học là điều kiện tối cần để có sáng tạo và chạy đua được với thế giới!
Một thể chế khoa học thật sự, có thể tham gia cuộc đua, ví như một chiếc xe được thiết kế có công suất lớn, các chi tiết tốt và đồng bộ, có hệ thống phụ đảm bảo an toàn trong vận hành như: phanh thắng, bình chữa cháy, lốp dự phòng... (cơ chế của các nước tiên tiến đều đảm bảo được các điều kiện này).
Nhìn về quá khứ, ông cha chúng ta đã anh dũng chống được thế lực phương Bắc hùng mạnh nhất thế giới thuở ấy như Nguyên Mông, và thuở ấy không có Liên hiệp quốc, không có sự quan tâm giúp đỡ quốc tế, nhưng ông cha chúng ta đã không những giữ vững giang sơn bờ cõi mà còn mở rộng đất nước; đoa là nhờ ông cha ta hiểu được thiên luật! Ngày nay đã có Liên hiệp quốc, các dân tộc trên thế giới quan tâm lẫn nhau, thì vì cớ gì ta nghèo hèn như vậy?
Nếu một chế độ nào đó làm cho đất nước suy yếu, thì đó là tội lỗi; đối ngoại chấp nhận phận tôi đòi là làm mất danh dự đất nước; đối nội tàn ác với người yêu nước là phản bội Tổ quốc, nối giáo cho giặc!
Mong rằng, vì tương lai của Tổ quốc, của con em chúng ta, vì công lao của các bậc tiền nhân dựng và giữ nước, cũng vì là con người trong cộng đồng nhân loại, chúng ta phải có trách nhiệm không phải chỉ cho đất nước ta mà còn phải cho cả loài người; chúng ta phải có tiếng nói, phải có hành động thiết thực không những cho anh Hà Vũ, mà còn cho những công dân Việt Nam khác, cho những ai trên thế giới yêu chuộng hòa bình và công lý!
Mổi công dân có tiếng nói, hành động ví như một hạt cát, nhưng bãi sa mạc không thể có được nếu thiếu vắng hạt cát!
ĐN, một đêm không ngủ 10 /6/2013
N.T.H.

Saturday, June 8, 2013

Ghi lại những lời phát biểu của Dân Biểu Ad Royce và TS Baer trong buổi điều trần trước Quốc Hội Hoa kỳ



Chủ Tịch UBĐN Quốc Hội ông Ed Royce chất vấn viên chức Bộ  Ngoại Giao Hoa Kỳ Tiến sĩ Daniel Baer về vụ đảng và chính quyền cộng sản Việt Nam kết án nặng nề hai thanh niên trẻ yêu nước Việt Nam:

cô NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN và anh ĐINH NGUYÊN KHA

 

http://www.youtube.com/watch?v=AlM-OjR3jE8

Nguyễn Hùng phụ đề tiếng Việt

08/06/2013


TS Daniel Baer: Cám ơn ông Chủ tịch cho thực hiện buổi chất vấn này.

Dân Biểu Royce: Mối quan tâm của tôi là trong năm 2013 đã có đến 40 trường hợp bắt bớ.Trong thời gian 6 tuần lễ đầu tiên, các phiên tòa cuội của nhà nước cộng sản VN và các bản án tù nhiều năm và còn có thêm nhiều vụ khác, cộng lại còn nhiều hơn số vụ bỏ tù của năm 2012, và đôi khi chúng ta nói về những vụ xét xử này, chúng ta phạm sai sót là chúng ta không chịu quan tâm đến chi tiết của chúng liên quan đến mức độ vi phạm quyền con người đã xảy ra, và xem như một sự việc không có gì , hoặc có thể coi là thường.Tôi muốn nói ra đây là trường hợp của hai sinh viên NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN và ĐINH NGUYÊN KHA. Hai thanh niên này chỉ nói lên suy nghỉ của họ về biên giới và lãnh thổ của đất nước Việt Nam của họ. Nhưng vì chỉ nói lên điều đó, cô gái 21 tuổi này, đây là bức ảnh của cô (trước đó hình của cô đã được phổ biến) Giơ đây cô gái đó bị kết án 6 năm tù. Và đây là mối quan tâm của tôi mà tôi muốn hai vị cần phải chú ý.

Sau khi cô bị bắt, trước khi bị kết án, chúng ta (CP Hoa Kỳ) có bàn thảo với phía Việt Nam. Tôi lại không thấy gì trong báo cáo của ông trình bày về những gì đã xảy ra với cô ta. Và theo như lời tố cáo của mẹ cô, của bạn cô, trong lúc bị tạm giam cô đã bị hành hung thật dã manđến nổi cô bị bất tỉnh, bị đá vào thân thể!Mẹ cô báo rằng những vết bầm tím ở cổ, hai cánh tay mà bà có thể thấy rỏ. Cô bị mang đi và bị kết tội với thuật ngữ gọi là "tuyên truyền chống lại nhà nước XHCN VN".

Và thật tồi tệ: cô bị kết án tới 6 năm tù, và bạn cô, anh thanh niên trẻ cũng vào lứa tuổi đầu 20, một sinh viên tại đại học khác (Nguyên Kha), anh ta bị kết án đến 8 năm tù!

Đó không chỉ là phiên tòa cuội để xét xử các em mà tính cách tàn nhẩn bất nhân của nó, mà họ bị (cán bộ của đảng và nhà nước VN) đánh đập.Mối quan tâm của tôi là: trong khi chúng ta có bàn chuyện (với cq VN) vào tháng 4, ngay cả trước khi cô bị kết án.

Tiến sĩ, ông đã làm việc với phía nhà nước VN được đến mức độ nào? Ông đã nói gì về những biện pháp mà Hoa Kỳ sẳn sàng thực hiện nhằm ngăn chặn việc kết tội phi lý cô ấy, và hành động đánh đập loại (côn đồ) này trong lúc cô bị giam cầm.

TS Daniel Baer: Cám ơn ông Dân Biểu. Tôi thực sự quan tâm đến vụ này ngay từ lúc cô mới bị bắt giam. Tôi đã đi New York gặp đại sứ VN tại LHQ. Tôi đã nói lên sự quan tâm của HK về trưòng hợp của cô.

Dân Biểu Royce: Ông ĐS VN nói gì, tôi thật tình rất muốn nghe?

TS Daniel Baer: Ông ta nói ông ta ghi nhận sự quan tâm của chúng tôi và sẽ đưa trinh bày này về Hà Nội. Và tôi nhắc lại vấn đề này trong quá trình đối thoại.Thực ra trong lần điều trần đầu tiên tôi đã nêu lên tên của cô trong danh sách mà tôi có thể nêu ra.

Dân biểu Boyce: Dr Baer, đến một điểm nào đó, hành động cụ thể của chúng ta phải phù hợp đi đôi với lời nói. Chúng ta bây giờ đang ở điểm đó rồi đối với VN! Không thể nào có đến 40 vụ bắt bớ bỏ tù chỉ trong thời gian 6 tuần lễ và chính phủ Hoa Kỳ lại không đưa ra một hành động quyết liệt nào. Và lý do chúng tôi triệu tập buổi điều trần ngày hôm nay vì chúng tôi đòi hỏi môt tinh thần trách nhiệm ít nhất là tượng trưng của chính phủ về "Quyền con người" (nhân quyền) tại Việt Nam.

Chúng ta đang có quan hệ với nước này, Viêt Nam yêu cầu nhiều thứ từ Hoa Kỳ. Tôi không nghỉ rằng sẽ quá nhiều khi chúng ta yêu cầu trả lại tự do cho cô ấy (Phương Uyên) và cho anh sinh viên kia (Nguyên Kha).

Nực cười là cái tội ở đây là chỉ vì do việc phân phối giấy rời (tờ rơi) mà hai em sinh viên thực hiện. Điều ghê tởm là vấn đề về lãnh thổ - câu hỏi về lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam tại Biển Đông.

Trên toàn thế giới này có nước nào chánh quyền lại biện minh và cho thuộc cấp đánh đập  những người bày tỏ lòng yêu tổ quốc! biện minh cho thuộc cấp về hành tra khảo và đánh đập  tàn nhẩn cô ấy như vậy! Và tuyên án tù với một bản án thật vô lý.

Và..và.. nếu chúng ta không kịp thời sử dụng lợi thế mà chúng ta có để ngăn chặn những hành động sai quấy này, sử dụng bạo lực phi pháp như vậy! Với lợi thế của Hoa Kỳ, chúng ta thật vô trách nhiệm nếu chúng ta không có hành động tương xứng với lời nói của chúng ta.

Và đề nghị của tôi là:

 

Tiếp xúc lại với vị đại sứ VN. Nói với ông ta rằng chúng ta thật sự rất quan tâm, không chỉ với góp ý. Với các tổ chức phi chính phủ trên khắp thế giới , đây là việc làm sẽ tạo ra một cơn bảo lửa trong những người trẻ, thế hệ cho tương lai của trái đất này, khi mà một nhà nước hà khắc độc đoán như nước này (Việt Nam) (cư xử tồi tệ với những người trẻ tại trong nước họ) và còn có những vấn đề khác nữa.

 

Nhưng vào thời điểm này, yêu cầu chính phủ  hãy có hành động, ít nhất làm một việc khuôn mẩu. Mối giao hữu giữa hai nước mà chúng ta đang có sẽ giúp gặt hái được kết quả chúng ta mong muốn. (Phải tỏ rỏ cho chánh quyền Việt Nam biết):

- Rằng  chúng ta không nói cho qua chuyện rồi thôi đâu!

- Rằng chúng ta muốn cùng làm việc cho quyền làm người cho tương lai.

- và rằng đây là nơi rất quan trọng để chính quyền Việt Nam bắt đầu làm.

Tiến sĩ Daniel Baer: Xin bảo đảm với ông rằng chúng tôi cam kết sẽ nghiêm túc đặt vấn đề này và áp lực mạnh với chính quyền Việt Nam trả tự do cho cô (Phương Uyên) và bạn cô (Nguyên Kha) về các tội danh mà hai thanh niên trẻ này bị gán ghép.

Dân Biểu Royce: Cám ơn Tiến sĩ Baer. Cám ơn ông Chủ tịch Quốc Hội

Nguyễn Phương Uyên xuất hiện tại phòng họp của Quốc Hội Hoa kỳ


Nguyễn Phương Uyên xuất hiện tại phòng họp của Quốc Hội Hoa kỳ

http://www.basam.info/2013/06/08/tin-thu-bay-08-06-2013/#more-103791

- Hoa Kỳ: Việt Nam ‘thụt lùi’ về nhân quyền (VOA). – NGHE DÂN BIỂU MỸ CHẤT VẤN (Thùy Linh). “Một lần nữa, lại có chuyện kết tội rải truyền đơn về việc bảo vệ biển đảo? Sao lại có thể như thế được? Chỉ rải truyền đơn mà bị đánh đập và tuyên án như vậy? Thật phi lý“. Mời xem video dân biểu Ed Royce chất vấn trong buổi điều trần về quan hệ Việt – Mỹ, ông đã nhắc tới tên của Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha. Liền đó, có người ngồi ngay kế bên đã trương lên bức hình rất lớn của Phương Uyên được chuẩn bị sẵn. Bổ sung, hồi 13h40′ – độc giả  Nguyễn Hùng đã kịp dịch và đưa vào phụ đề tiếng Việt cho video này):
Nhân câu chuyện về mối quan tâm quốc tế nói trên, xin được trở lại bàn về những ý kiến, một số sáng kiến đóng góp giúp đỡ hai em Uyên, Kha gần đây của nhiều độc giả, ví như Thư đề nghị được trợ giúp một phần tài chính cho gia đình của Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha của Nguyễn Hùng qua trang Bô-xít.
.
Như mọi người đều ít nhiều đã biết, việc người dân bằng nghĩa cử cao đẹp của người Việt – “Lá lành đùm lá rách”, giúp đỡ nhau, là điều đáng quý và luôn được xã hội khích lệ.
.
Thế nhưng, một khi mọi hoạt động xã hội, các tổ chức được gọi là “quần chúng” ở nước ta “từ khi có đảng” hầu như đều được “gom” vào chịu sự chỉ đạo của các cơ quan nhà nước, được điều hành bởi những “người nhà nước”, hưởng tiền nhà nước, … thì cái nghĩa cử cao đẹp của cha ông để lại kia đã có một gương mặt rất khác. Những hoạt động từ thiện, cứu trợ không nằm trong khuôn khổ của nhà nước thì khó mà được thuận lợi, với đủ các lý do khác nhau.
.
Từ đó, đương nhiên những trợ giúp cho những hoàn cảnh khó khăn của những người không được “người nhà nước” ưa thích, cụ thể là những bà con đi khiếu kiện, những người tranh đấu vì chủ quyền biển đảo, vì quyền tự do tối thiểu của công dân lại càng khó khăn hơn.
.
Không ít những sự trợ giúp đã mang lại tai họa cho người được giúp. Rất nhiều điều đáng bàn quanh vấn đề này, nhưng ở đây, chúng tôi chỉ xin khơi gợi chút ít, là hãy cố gắng tìm ra những sáng kiến, để về phía chính quyền cũng khả dĩ chấp nhận, khó tìm cớ gây chuyện với “bị hại”, phía người được giúp thì đỡ bị gây phiền nhiễu, đồng thời mọi người dân với tấm lòng nhân ái cũng thỏa lòng và được khích lệ.
.
Ví như một số đóng góp giúp gia đình anh Đoàn Văn Vươn. Những người tham gia đã không quên trợ giúp cả những chiến sĩ công an, bộ đội cũng là nạn nhân của quyết định cưỡng chế sai trái, dù cho họ lại chính là “đồng phạm” phá hủy trái phép công trình gia đình Đoàn Văn Vươn. Qua cách này, các “đồng phạm” còn được giáo hóa, dễ tỉnh ngộ hơn.
.
Vậy với Uyên, Kha thì sao? Liệu có thể thay vì trợ giúp tiền bạc ngay cho gia đình các em, những người có tấm lòng có thể thành lập một Quỹ học bổng giành riêng cho hai em, để khi mãn hạn tù, các em sẽ yên tâm, có điều kiện tiếp tục việc học đang còn dang dở của mình? Những “người nhà nước”, luôn sẵn sàng vạch lá tìm sâu, bới bèo ra bọ để phát hiện “các thế lực thù địch” trong những câu chuyện nhân ái, chắc cũng phải tự vấn lương tâm hơn một khi muốn tìm cách ngăn trở những thanh niên hàng con cháu mình được trợ giúp con đường học hành, chứ không phải là giúp họ tiếp tục “chống đối”. 

Friday, June 7, 2013

Nhiều chục ngàn người biểu tình chống điện hạt nhân bao vây chung quanh toà nhà Quốc Hội Nhật Bản


http://danlambaovn.blogspot.com.au/2013/06/nhieu-chuc-ngan-nguoi-bieu-tinh-chong.html#more

Nhiều chục ngàn người biểu tình chống điện hạt nhân bao vây chung quanh toà nhà Quốc Hội Nhật Bản - Anti-nuke protesters surround Diet building with Upper House election looming
 
Các tổ chức chống điện hạt nhân đã hiện diện đông đảo trong cuộc biểu tình lớn tại Tokyo vào ngày Chủ nhật 02 Tháng 6, nhằm tạo tác động đến cuộc bầu cử Thượng Viện trong tháng Bảy tới và cùng lúc phản đối kế hoạch khởi động lại các lò phản ứng hạt nhân.

Một vòng tròn những người biểu tình dài khoảng 1,2 km bao quanh tòa nhà Lưỡng Viện Quốc Hội vào buổi tối ngày 02 tháng 6. Ban tổ chức cho biết cuộc biểu tình đã thu hút khoảng 85.000 người, trong khi Sở cảnh sát Thành phố ước tính thấp hơn với khoảng 20.000 người.

Các con số ước tính so ra không nhiều bằng với số hàng trăm ngàn người xuống đường biểu tình hồi năm ngoái trước khi Chính phủ phê duyệt kế hoạch phục hồi hoạt động tại nhà máy hạt nhân Oi ở tỉnh Fukui.


Ông Kiyohachi Oda, 68 tuổi, cư ngụ tại Ichikawa, tỉnh Chiba, người đã thường xuyên tham dự các cuộc biểu tình vào đêm thứ sáu mỗi tuần xung quanh văn phòng Thủ tướng ở Tokyo từ mùa hè năm ngoái, thừa nhận sự nhiệt tình của những người biểu tình đã bị suy giảm.

“Nếu không có ai xuất hiện tham gia biểu tình, điều đó có nghĩa tương đương với sự đồng thuận cho việc sử dụng năng lượng hạt nhân”, ông nói. “Điều quan trọng là chúng ta cần phải tiếp tục các cuộc biểu tình, ngay cả khi chỉ có một người tham gia.”

Một trong số ba nhóm tổ chức cuộc biểu tình vào ngày 2 tháng 6, tổ chức Liên Minh Đô Thị Chống Điện Hạt Nhân, đã tổ chức biểu tình vào các buổi tối Thứ sáu ở phía trước của văn phòng Thủ tướng, cũng như tai cơ quan Genpatsu wo Nakusu Zenkoku Renrakukai (Hội nghị quốc gia về xoá bỏ các nhà máy điện hạt nhân).

Hai cuộc họp mặt riêng lẻ chống điện hạt nhân đã được tổ chức tại Tokyo vào buổi chiều cùng ngày.

Tại buổi họp mặt ở Shiba Park, nhà văn đoạt giải thưởng Nobel, ông Kenzaburo Oe, là một trong những người lên thuyết trình.

Nhà văn nổi tiếng Keiko Ochiai cho biết, “Điều quan trọng là mang các Thượng nghị sĩ đã chọn không bỏ phiếu trong cuộc bầu cử Hạ viện vào cuối tháng mười hai năm ngoái trở lại nghị trường. Nếu chúng ta có thể làm điều đó, tình hình sẽ thay đổi. Chúng ta phải làm tất cả mọi thứ chúng ta có thể. “

Sau đó, hai nhóm tiếp tục tổ chức cuộc tuần hành phản đối điện hạt nhân và đến tối đã tới trước toà nhà Quốc Hội. Các nhà lập pháp của các đảng đối lập như Đảng Dân chủ Nhật Bản, Đảng lo về Đời sống của Dân chúng, Đảng Cộng sản Nhật Bản, Đảng Gió xanh và Đảng Dân chủ Xã hội, đã phát biểu chỉ trích kế hoạch khởi động lại các nhà máy hạt nhân, trong đó có 48 lò của 50 lò phản ứng trên cà nước vẫn còn đang ngừng hoạt động.

Một số những người tham gia biểu tình là những người thường xuyên có mặt trong các cuộc biểu tình chống điện hạt nhân, chẳng hạn như một người phụ nữ 33 tuổi làm việc trong một công ty cung cấp nhân viên tạm thời tại Tokyo. Cô đã tham gia vào các cuộc biểu tình chống hạt nhân từ tháng 5 năm 2012, một phần bởi vì cô cảm thấy rằng dư luận nghiêng về phía bỏ cuộc việc chống điện hạt nhân và cuối cùng là dẫn đến việc tái hoạt động của các nhà máy hạt nhân.

Vào tháng 8 năm 2012, cuộc họp tại Tòa Đô Chánh của Thủ đô Tokyo đã quyết định bác bỏ một lệnh kêu gọi tổ chức trưng cầu dân ý về việc nhà máy điện hạt nhân nên được tái hoạt động hay không. Chính quyền thành phố Tokyo đã bị buộc phải đưa vấn đề này vào chương trình nghị sự sau khi một kiến ​​nghị yêu cầu ngừng chạy nhà máy điện hạt nhân đã thu thập được 320.000 chữ ký.

Trong lúc thất bại này dẫn đến sự sụt giảm số người tham gia vào các cuộc biểu tình, một người phụ nữ đã không nản lòng.

“Sẽ cần một nỗ lực chống đối rất to lớn để loại bỏ các nhà máy điện hạt nhân,” bà nói. “Tôi cảm thấy dư luận sẽ thay đổi dần dần thông qua không chỉ từ các cuộc biểu tình, nhưng từ sự tiếp nối các hoạt động chống đối khác nhau, chẳng hạn như xem xét việc sử dụng lãng phí điện năng.”

Bà Aki Hashimoto, 57 tuổi, từ Koriyama, tỉnh Fukushima, người bị ảnh hưởng trực tiếp bởi thảm họa hạt nhân và thông cảm hơn với mối quan tâm mà một nông dân ở Tamura, tỉnh Fukushima, đưa lên.

“Những người nào đến nơi này rồi, sẽ hiểu được sự tức giận của người dân Fukushima vì đã phải chịu đau khổ trong khi không có ai hay một cơ quan chính phủ nào chịu trách nhiệm về vụ thảm họa hạt nhân,” bà Hashimoto nói.

Bà đã tham dự các cuộc biểu tình trong những lúc thỉnh thoảng tạm nghỉ việc tại một trường dạy luyện thi. Các kết quả của cuộc bầu cử Hạ viện hồi tháng 12 là một cú sốc vì Đảng Dân chủ Tự do đã chiến thắng lớn ngay tại tỉnh Fukushima, trong khi đảng này đã không tích cực ùng hộ việc rút khỏi năng lượng hạt nhân.

Mặc dù nhà của bà Hashimoto nằm cách xa nhà máy bị hư hại Fukushima hơn 50 km, mức độ bức xạ tiếp tục ở mức độ cao. Con gái duy nhất của bà và đứa cháu nội mới sinh đã sơ tán đến quận Fukuoka ở Kyushu.

“Tôi xấu hổ với những người xem như không có gì đã từng xảy ra vì thảm họa hạt nhân tại Fukushima, ngay cả khi có những người dân đang tiếp tục phải gánh chịu và lo sợ các mối di hại vô hình mang đến cho họ”, bà nói.

Một người biểu tình tên Oda cũng gốc từ Koriyama cho biết rằng thân nhân của bà Oda tiếp tục sống trong thành phố này đã nói rằng con cháu của họ, hiện đang sống ở quận hạt khác, đã không đến thăm viếng họ kể từ khi thảm họa xảy ra tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima-1 vào năm 2011. Anh em họ của bà Oda cũng đã ngừng gửi gạo và táo trồng ở Fukushima cho bà.

“Có rất nhiều bi kịch phát sinh từ thảm họa nhà máy điện hạt nhân”, bà Oda nói.

Cũng có một số người biểu tình là những người mới tham gia biều tình chống điện hạt nhân lần đầu.
Sachiko Asami, 38, từ Yokohama, một nhân viên văn phòng làm việc cho cơ quan chăm sóc y tế, chỉ bắt đầu tham gia các cuộc biểu tình vào tuần trước.

Cô đã bỏ phiếu cho một ứng cử viên trong cuộc bầu cử Hạ viện hồi tháng 12, ứng cử viên này ủng hộ một sự chuyển đổi từ năng lượng hạt nhân sang năng lượng an toàn khác, nhưng ông bị thất cử. Điều đó đã cho cô biết rằng còn nhiều chướng ngại to lớn trên con đường đấu tranh chính trị cần phải vượt qua để có ảnh hưởng đến sự thay đổi suy nghỉ về năng lượng.

Tuy nhiên, mối quan tâm của cô trong vấn đề hạt nhân đã tăng lên sau khi cô học được thêm về mức độ bức xạ nguyên tử độc hại trong khu phố của mình thông qua Facebook, hệ thống mạng mà cô tham gia vào cuối năm ngoái. Cô cũng đọc được các bài viết từ những người đã tham gia vào các cuộc biểu tình chống hạt nhân và từ đó tự chính cô quyết định cần tham gia các cuộc biểu tình chống điện hạt nhân.

Trong khi cô hét lên phản đối việc cho phép nhà máy hạt nhân tái hoạt động, cô cũng cảm thấy thất vọng rằng sự tham gia của rất nhiều người vẫn không thể nào ảnh hưởng được các chính trị gia.

“Các chính trị gia là những người đưa ra quyết định cuối cùng,” cô nói. “Điều đó có nghĩa rằng các cuộc bầu cử dân biểu Quốc hội là rất quan trọng. Tôi muốn kêu gọi những người khác tham gia bỏ phiếu trong cuộc bầu cử Thượng Viện lần tới.”

Một người đàn ông 33 tuổi, từ quận Ota của Tokyo đã tham gia cuộc biểu tình với vợ và hai con. Đó là lần đầu tiên anh tham gia một cuộc biểu tình như vậy. Ông đồng ý với lập luận đưa ra là thế hệ hôm nay phải chịu trách nhiệm vì lợi ích của con cháu chúng ta trong tương lai.



Một người đàn ông làm việc cho một nhà sản xuất thiết bị, và ông ta đã ủng hộ các chính sách kinh tế của nội các chính phủ Abe. Tuy nhiên, ông không hỗ trợ việc phục hồi hoạt động tại các nhà máy điện hạt nhân. Ông cũng tức giận với lập trường của đảng LDP khi cho rằng đảng của họ không chịu trách nhiệm gì về thảm họa hạt nhân Fukushima, vì đảng LDP lúc đó là đảng đối lập khi thảm họa hạt nhân xảy ra.

“Cuộc điều tra thăm dò dư luận công chúng cho thấy nhiều người muốn rời khỏi năng lượng hạt nhân,” một người đàn ông nói. “Các chính trị gia nên thật lòng lắng nghe công luận.”

Keiko Hoshina, 67 tuổi, sống tại phường Nerima thuộc thành phố Tokyo, lần đầu tiên tham gia các cuộc biểu tình trong tháng tư sau khi cô nhận ra rằng cô đã cố gắng quên và gạt ra phía sau những gì đã gây ra từ thảm họa hạt nhân.

Kể từ tháng trước, cô đã bắt đầu làm một cuộc thống kê của riêng mình đối với 100 đồng nghiệp và bạn bè. Câu hỏi duy nhất của cô là “Bạn có ủng hộ việc rời bỏ năng lượng hạt nhân không?”
Cô ấy không áp đặt quan điểm ​​riêng của mình vào người khác, nhưng hy vọng rằng mọi người cũng sẽ bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này. Cho đến nay cô đã được hỏi ý kiến được 50 người.

Phóng viên: Takayuki Kihara, Kaigo Narisawa và Takuro Yagi

Nguồn:


_________________________________

Anti-nuke protesters surround Diet building with Upper House election looming


THE ASAHI SHIMBUN

Asia and Japan watch

June 03, 2013 

Anti-nuclear organizations turned out in force in major protests in Tokyo on June 2, looking to have an impact on the Upper House election in July and protest the planned restart of nuclear reactors.

A ring of protesters measuring about 1.2 kilometers surrounded the Diet building on the evening of June 2. Organizers said the protest drew about 85,000 people, while the Metropolitan Police Department had a vastly lower estimate of about 20,000.

Those estimates failed to match the hundreds of thousands who turned out last year shortly before the government approved the resumption of operations at the Oi nuclear plant in Fukui Prefecture.

Kiyohachi Oda, 68, of Ichikawa, Chiba Prefecture, who has been attending weekly Friday night protests around the prime minister's office in Tokyo from last summer, admitted the enthusiasm of the demonstrators had weakened.

“If no one shows up, that will be equivalent to approving of nuclear energy,” he said. “It will be important to continue the protest even if there is only one participant.”

Among the three groups that organized the protest on June 2 were the Metropolitan Coalition Against Nukes, which has been organizing the Friday night demonstrations in front of the prime minister's office, as well as Genpatsu wo Nakusu Zenkoku Renrakukai (National conference on abolishing nuclear power plants).

Two separate gatherings were held in Tokyo in the afternoon.

At one gathering in Shiba Park, Nobel Prize-winning author Kenzaburo Oe was among those who spoke.

Noted author Keiko Ochiai said, “It will be important to bring back to the Upper House election those people who chose not to vote in last December's Lower House election. If we can do that, the momentum will change. We have to do everything that we can.”

The two gatherings then held protest marches and by evening had reached the Diet building. Lawmakers from opposition parties, such as the Democratic Party of Japan, the People's Life Party, the Japanese Communist Party, Green Wind and the Social Democratic Party, gave speeches criticizing a resumption of operations at nuclear plants, of which 48 of the nation's 50 reactors remain off line.

A number of those who took part were regulars, such as a 33-year-old woman who works out of a temp staff company in Tokyo. She has been participating in the anti-nuclear protests from May 2012, in part, because she felt that public opinion was leaning toward resignation about the eventual resumption of nuclear plant operations.

In June 2012, the Tokyo Metropolitan Assembly rejected an ordinance calling for a referendum on whether nuclear plants should resume operations, which had been forced onto the agenda after a petition drive collected 320,000 signatures.

While that defeat led to a drop in participation in the protests, the woman did not become discouraged.

“It will take a tremendous effort to have nuclear power plants decommissioned,” the woman said. “I feel public opinion will change gradually through not just protests, but a continuation of various activities, such as a review of wasteful use of electricity.”

Aki Hashimoto, 57, from Koriyama, Fukushima Prefecture, was directly affected by the nuclear accident and could empathize with the concerns raised by a farmer in Tamura, Fukushima Prefecture.

“People who come here will understand the anger of Fukushima residents who have been made to suffer even while no one takes responsibility for the accident,” Hashimoto said.

She has attended the protests while occasionally taking time off from her work at a cram school. The results of the December Lower House election were a shock because the Liberal Democratic Party, which has been passive about moving away from nuclear energy, won overwhelmingly even in Fukushima Prefecture.

Although Hashimoto's home is located more than 50 kilometers from the crippled Fukushima No. 1 nuclear power plant, radiation levels continue to be high. Her only daughter and newly born grandchild have evacuated to Fukuoka Prefecture in Kyushu.

“I am mortified by people who feel as though nothing has happened, even while there are residents who continue to be afraid of unseen damage,” she said.

Protester Oda is also originally from Koriyama. Relatives who continue to live in the city have said that grandchildren who live in other prefectures have not visited since the 2011 accident at the Fukushima No. 1 nuclear power plant. Oda's cousin has also stopped sending rice and apples grown in Fukushima.

“There are many tragedies arising from the nuclear plant,” Oda said.

There were also some protesters who were relative newcomers to the event.

Sachiko Asami, 38, of Yokohama, who works as a medical care clerical worker, only began joining the protests from last week.

She voted for a candidate in the December Lower House election who supported a shift from nuclear energy, but that candidate lost. That told her how high the hurdles were in politics to affecting change.

However, her interest in the nuclear issue increased after she learned about radiation levels in her neighborhood through Facebook, which she joined late last year. She also read posts from those who took part in the anti-nuclear demonstrations and decided to participate herself.

While she shouted her opposition to a resumption of nuclear plant operations, she also felt frustration that the participation of so many people still could not influence politicians.

“Politicians are the ones who make the final decisions,” she said. “That means that elections are important. I want to call on others to vote in the Upper House election.”

A 33-year-old man from Tokyo's Ota Ward took part in the protest with his wife and two children. It was his first time participating in such a demonstration. He agreed with the argument made that today's generation had to take responsibility for the sake of future children.

The man works for an equipment manufacturer and supports the economic policies of the Abe Cabinet. However, he does not support resumption of operations at nuclear plants. He also takes offense at the LDP stance that it was not responsible for the nuclear accident since it was in the opposition when it occurred.

“Public opinion polls show many people want to move away from nuclear energy,” the man said. “Politicians should listen sufficiently to public opinion.”

Keiko Hoshina, 67, of Tokyo's Nerima Ward, first participated in the protests in April after she came to realize that she was trying to put the nuclear accident behind her.

Since last month, she has begun her own survey of 100 colleagues and friends. Her only question is, “Are you in favor of moving away from nuclear energy?”

She does not force her own opinion on others, but hopes that people will also begin thinking seriously about the issue. She has so far asked about 50 people.

(This article was written by Takayuki Kihara, Kaigo Narisawa and Takuro Yagi.)

THE ASAHI SHIMBUN 




Những bàn chân nổi giận / Vietnam’s Angry Feet

http://www.nytimes.com/2013/06/07/opinion/vietnams-angry-feet.html?hp&_r=2&

http://www.blogger.com/blogger.g?blogID=1658207804030260414&pli=1#editor/target=post;postID=7413093048836207376
Những bàn chân nổi giận / Vietnam’s Angry Feet

Tương Lai

Ngày 6 tháng 6 vừa qua, tờ The New York Times vừa đăng bài Vietnam’s Angry Feet (Những bàn chân nổi giận) của nhà xã hội học Tương Lai. Bài viết mạnh mẽ khẳng định: “[…] một số nhà lãnh đạo Việt Nam bị "cái mũ kim cô" của chủ nghĩa bành trướng Đại Hán siết chặt nên đã đẩy đất nước ra khỏi quỹ đạo dân chủ để gánh chịu lạc hậu và lạc điệu so với thế giới văn minh, một thế giới mà Việt Nam đang rất cần hòa nhập để đất nước có điều kiện phát triển”.
Chỉ vài ngày nữa là diễn ra cuộc họp thượng đỉnh Obama – Tập Cận Bình. Trong bối cảnh đó, The New York Times đăng bài này là một hành động rất có ý nghĩa.
Bauxite Việt Nam


The New York Times
Vietnam’s Angry Feet
By TUONG LAI
Published: June 6, 2013
clip_image002
HO CHI MINH CITY, Vietnam — LAST month, Vietnamese courts imposed heavy sentences on two patriotic students in their early 20s who had been charged with “speaking ill of China.” These charges touched the most sensitive nerve in the nation’s psyche — our patriotism and spirit of nationalism — and publicly exposed the government’s shady collusion with foreign aggressors.
Vietnam’s greatest tragedy is that the illusion of a common socialist ideology has been used by the Vietnamese government as an excuse to allow Chinese expansionism to run rampant and to stifle democracy, censor and suppress information, and psychologically terrorize its citizens. Earlier this week, the police in Hanoi broke up an anti-China demonstration and sent the organizers to jail.
We Vietnamese are rightfully proud of building and defending our nation for thousands of years despite its perilous position, bordering a gigantic neighbor that has never abandoned its expansionist dream of devouring Vietnam. We endured 1,000 years of Chinese occupation. During that long and painful night, China constantly sought to assimilate the Vietnamese people. But they failed.
Vietnam fought off the Mongols in the 13th century and defeated other foreign aggressors during the 15th, 18th and 20th centuries. Our character was forged by these ferocious struggles. Yet today, in defiance of international law and trampling on principle and morality, China’s territorial claim stretches into the South China Sea like an ox tongue trying to swallow up waters that hold in their depths a vast reserve of petroleum to feed an energy-hungry economy that dreams of attaining superpower status. It is also a vital maritime artery that would enable China to achieve its ambitions.
In response to China’s actions, so-called angry feet have pounded Vietnam’s streets in demonstrations that have united intellectuals and urban youth. They have been joined by farmers, who have been forced into lives of poverty because the government, under the banner of people’s ownership, has expropriated their fields without providing adequate compensation. Meanwhile, Internet communications networks have sprung up like mushrooms after a heavy rainstorm, displaying a spirit of patriotism that ignores all repression.
The people’s anger is rising at a time when Vietnam’s leaders are showing themselves to be timid and weak. And factional fighting has been fierce and getting nastier between an anti-Chinese camp and the more doctrinaire old guard.
The “socialist-directed market economy” that Vietnam’s leaders now talk about is vague and unclear. They are trying to cling to a political system that is outdated. If it hadn’t been for the market reforms of the 1980s, centralized planning would have driven Vietnam’s economy to the brink of collapse. However, those economic reforms stalled because there was no accompanying political reform. Our leaders never built a state that was governed by the rule of law and enjoyed a genuine civil society.
In the wake of its victory over the United States in the 1970s, Vietnam gained the sympathy, respect and admiration of peace-loving people around the world. But because our leaders insisted on maintaining a moribund political system and a dogmatic ideology, Vietnam’s economic fortunes declined and our government became the target of international criticism for its repression of democracy and violations of human rights.
Vietnamese leaders became overly subservient to China, falling out of the orbit of democracy and far behind the rest of the world, a world into which Vietnam now desperately needs to integrate itself so that it can grow and develop.
China’s leaders long ago discarded socialism for an unbridled right-wing capitalist system that nourishes the expansionist dreams that their forefathers never abandoned. And Vietnam’s leaders are using the smoke screen of shared socialist ideology to protect their own hold on power. Their hypocritical words about being friendly neighbors are a farce.
To protect a small political elite and vested interest groups, our leaders have turned their backs on the people. A number of intellectuals, including me, have put forward a series of petitions to enshrine human rights protections in the Constitution and make it genuinely democratic. Yet our proposals have been met only with insults and slanders in government-controlled newspapers.
Our leaders must recognize that the confluence of patriotic opposition to foreign aggression and demands for democracy and human rights will lead to dramatic and unpredictable changes. The more the Vietnamese government employs violence and repression, the more it reveals its own inhumanity.
A leader who has a firm understanding of this new situation, rapidly responds to the people’s will and places the national interest above all else will receive popular support as well as the sympathy of Vietnam’s friends abroad.
If, however, in their effort to hang on to their crumbling thrones, our leaders turn their backs on the people, if they hide behind the tenets of an outdated ideology, if they stubbornly cling to an obsolete model of anti-democratic governance and lead our nation into a blind alley from which there is no escape, their demise will be inevitable.
Tuong Lai, a sociologist also known as Nguyen Phuoc Tuong, was an adviser to two Vietnamese prime ministers from 1991 to 2006. This essay was translated by The New York Times from the Vietnamese.
A version of this op-ed appeared in print on June 7, 2013, on page A27 of the New York edition with the headline: Vietnam’s Angry Feet.

Bản gốc tiếng Việt:
NHỮNG BÀN CHÂN NỔI GIẬN
Tương Lai
Tháng trước, Tòa Án tỉnh Long An Việt Nam đã kết án nặng nề hai sinh viên yêu nước ở độ tuổi 20. Trong những tội danh bị áp đặt có tội "nói xấu Trung Quốc". Những cáo buộc này đã chạm vào điểm nhạy cảm bậc nhất trong tâm thế người Việt Nam là lòng yêu nước và tinh thần dân tộc. Người ta phẫn nộ, vì như thế là ai đó đã hợp đồng với Trung Quốc xâm lược để quay lại đàn áp người yêu nước. Bi kịch lớn nhất của một số người lãnh đạo Việt Nam là sự ám ảnh về cái gọi là "cùng chung một ý thức hệ xã hội chủ nghĩa" nên đã không quyết liệt đáp trả những thủ đoạn bành trướng nham hiểm và những hành động xâm lược ngang ngươc của Trung Quốc. Nhưng lại quyết liệt đàn áp những người yêu nước, bóp nghẹt dân chủ, bưng bít thông tin và khủng bố tư tưởng công dân mình. Đầu tuần này, công an Hà Nội đã trấn áp một cuộc biểu tình chống Trung Quốc và bắt nhiều người, hành hung, đánh đập họ, trong đó có cả phụ nữ.
Dân tộc Việt Nam có quyền tự hào về truyền thống bất khuất, quật cường của mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước trong vị thế oái ăm nằm sát cạnh một láng giềng khổng lồ chưa bao giờ từ bỏ giấc mộng bành trướng nhằm nuốt chửng Việt Nam. Đất nước này đã từng chìm đắm cả nghìn năm Bắc thuộc. Trong cái đêm dài đau đớn ấy, kẻ thù luôn tìm cách đồng hóa dân tộc Việt. Và chúng đã thất bại.
Việt Nam đã từng đánh bại đế quốc Nguyên Mông vào thế kỷ XIII và những kẻ xâm lược khác trong thế kỷ XV, XVIII và XX. Bản lĩnh dân tộc Việt đã được hun đúc qua những cuộc chiến tranh khốc liệt chống ngoại xâm. Nhưng hôm nay, bất chấp luật pháp quốc tế và chà đạp trên nguyên tắc và đạo lý, Trung Quốc đã ngang nhiên thực hiện mộng bành trướng trên Biển Đông, cái "lưỡi bò" ham hố và bẩn thỉu đang thè ra chực nuốt cả vùng biển rộng lớn, nơi có trữ lượng dầu mỏ đủ đáp ứng cơn khát nguyên liệu của một nền kinh tế đang cố ngoi lên vị thế siêu cường. Nơi đây cũng là con đường huyết mạch trên biển để Trung Quốc thực hiện tham vọng của họ. Vì thế, những “bàn chân nổi giận” đã rầm rập xuống đường biểu tình chống Trung Quốc xâm lược.
Cùng với những cuộc biểu tình ấy, những khiếu kiện tập thể của nông dân cũng dồn dập bùng lên. Sự nối kết giữa tầng lớp trí thức với giới trẻ ở đô thị và nông dân – những người bị đẩy vào cuộc sống đói nghèo vì mất đất sản xuất khi người ta nhân danh "sở hữu toàn dân" để tước đoạt quyền sở hữu mảnh đất cha ông họ để lại mà không được đền bù thỏa đáng. Cùng với điều đó, mạng lưới thông tin qua Internet đã trỗi lên như nấm sau cơn mưa biểu thị tinh thần yêu nước bất chấp mọi đàn áp đang mở ra một cục diện mới.
Sự nổi giận của người Việt Nam lại càng tăng lên khi một số những người lãnh đạo lùi bước trước những hành động tội ác của Trung Quốc xâm lược Việt Nam nhưng lại quyết liệt đàn áp người yêu nước đấu tranh đòi dân chủ và tự do. "Nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa " là một khái niệm rất mơ hồ, nhưng những người lãnh đạo lại dùng nó để duy trì một hệ thống chính trị đã quá lỗi thời.
Nếu không có những đổi mới ở thập niên 80, nền kinh tế tập trung có lẽ đã đưa Việt Nam đi đến bờ vực sụp đổ. Tuy nhiên, những cải cách kinh tế đó đã bị đình trệ vì không có cải cách chính trị song hành. Tuy nói rất nhiều về một nhà nước "của dân do dân và vì dân" nhưng người ta chưa bao giờ muốn xây dựng một nhà nước pháp quyền và một xã hội dân sự đúng với ý nghĩa đích thực của nó.
Với cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước thắng lợi, Việt Nam đã nhận được sự đồng cảm, lòng tôn trọng và ngưỡng mộ của nhiều người yêu chuộng hòa bình trên thế giới. Đáng tiếc là từ đỉnh cao của chiến thắng, người ta lại duy trì một hệ thống chính trị lạc hậu và một hệ tư tưởng giáo điều nên nền kinh tế Việt Nam đã không thể phát triển mạnh mẽ như nó cần làm và có đủ điều kiện để làm. Để rồi họ trở thành thành mục tiêu phê phán của cộng đồng quốc tế về đàn áp dân chủ và vi phạm nhân quyền.
Chính vì một số nhà lãnh đạo Việt Nam bị "cái mũ kim cô" của chủ nghĩa bành trướng Đại Hán siết chặt nên đã đẩy đất nước ra khỏi quỹ đạo dân chủ để gánh chịu lạc hậu và lạc điệu so với thế giới văn minh, một thế giới mà Việt Nam đang rất cần hòa nhập để đất nước có điều kiện phát triển.
Ấy thế mà từ lâu, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã từ bỏ chủ nghĩa xã hội để thay thế bằng một "Chủ nghĩa tư bản mang màu sắc Trung Quốc" man rợ nhằm nuôi dưỡng mộng bành trướng của cha ông họ mà họ chưa bao giờ từ bỏ. Cho nên, cái gọi là "cùng chung ‎ý ‎thức hệ" mà ai đó đưa ra chỉ là cái bình phong che đậy cho tham vọng quyền lực, nhằm giữ bằng được cái ghế mà họ đang ngồi. Những ngôn từ đạo đức giả được đưa ra, rồi mười sáu chữ bịp bợm về "láng giềng hữu nghị" được tung hứng chỉ là trò khôi hài.
Nhằm bảo vệ cái ghế quyền lực của một số người đang giành được những vị thế quan trọng, để củng cố và mở rộng những lợi ích béo bở của mình, người ta đang quay lưng lại với nhân dân. Một số trí thức và nhân sĩ, trong đó có người viết bài này, đã đưa ra hàng loạt kiến ​​nghị về thực thi dân chủ và nhân quyền trong Hiến pháp nhằm hướng tới việc tạo ra một hệ thống chính trị thực sự dân chủ. Tuy nhiên, đề xuất của chúng tôi đã gặp phải những lời lăng mạ và vu khống trên các tờ báo chính thống được chỉ đạo sát sao.
Người ta đã không thấy được rằng, một khi phong trào yêu nước chống ngoại xâm gắn kết được với cuộc đấu tranh dân chủ và thực hiện quyền con người đã được ghi vào trong Hiến pháp, sẽ đẩy tới những bước hợp trội trong sự phát triển, tạo ta những đột phá không lường trước được, hình thành một cục diện mới, đưa đât nước đi lên.
Cho nên, càng sử dụng bạo lực và đàn áp, càng cho thấy sự phi dân chủ, vô nhân tính của những người sử dụng nó.
Người lãnh đạo nắm bắt được cục diện mới, nhanh nhạy đáp ứng được lợi ích dân tộc, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết và trước hết, sẽ nhận được hậu thuẫn mạnh mẽ của dân và sự đồng tình của bạn bè quốc tế.
Ngược lại, nếu tiếp tục quay lưng lại với dân, nấp dưới chiêu bài ý thức hệ đã lỗi thời, bám chặt mô hình toàn trị phản dân chủ, chỉ cốt giữ cho được cái ghế quyền lực đã rệu rã và đưa đất nước vào ngõ cụt không lối thoát, thì sự cáo chung là điều không thể tránh khỏi./.