Wednesday, March 6, 2013

Các nhà phê bình (tại Việt Nam) tấn công dồn dập Chính phủ Việt Nam trong cuộc tranh luận hiếm thấy


Các nhà phê bình (tại Việt Nam) tấn công dồn dập Chính phủ Việt Nam trong cuộc tranh luận hiếm thấy
 
By Chris Brummit, Associated Press, 01/03/2013
http://abcnews.go.com/m/story?id=18615342
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam luợc dịch

 

Các nhà lãnh đạo của Việt Nam tìm cách tăng tính hợp pháp đang bị suy giảm của mình bằng cách yêu cầu công chúng cho các đề xuất về cải cách hiến pháp. Những gì họ đã thay vào đó họ nhận được  những chỉ trích công khai hiếm thấy về chế độ độc đảng (tại Việt Nam), một nhà báo bị đuổi việc đã trở nên một thanh niên nỗi tiếng vì  ý kiến bất đồng chính kiến của anh, và một bài học khác về việc Internet đã làm thay đổi các quy tắc của sự điều hành đất nước .


Làn sóng chỉ trích đã đặt ban lãnh đạo Đảng Cộng sản vào thế chống đở, dồn áp lực lên họ trong bối cảnh bất mãn lan rộng về sự tham nhũng của các viên chức cao cấp và một nền kinh tế bị trì trệ. Những người đứng sau của những phê phán đó - một nhóm các trí thức và cựu quan chức - nói rằng họ không có ý định ngừng việc làm này của họ.


"Nhiều đồng bào, chiến sĩ của chúng tôi đã hy sinh để xây dựng chế độ hiện nay", ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ tịch của một tổ chức do Đảng Cộng sản điều khiển tại thành phố Hồ Chí Minh nói. "Đi ngược lại các quyền của người dân không thể được chấp nhận sau khi máu đã bị đổ để giành lại chúng cho người dân."


Ông Lê Hiếu Đằng và 71 người khác đã phổ biến một bản dự thảo hiến pháp do họ đề xuất trên Internet để đáp ứng yêu cầu của chính phủ cho phép ​​dân chúng đóng góp ý kiến về dự thảo sữa đổi hiến pháp. Nhóm nhân sĩ và trí thức cũng giao tận tay một bản sao cho Ủy ban chịu trách nhiệm sửa đổi hiến pháp, lần đầu tiên trong 20 năm hiến pháp này mới được tu chính lại.


Phiên bản của nhóm này đề nghị loại bỏ Điều 4 - trong đó quy định rằng Đảng Cộng sản là lực lượng chính trị duy nhất ở trong nước - và kêu gọi nhiều thay đổi khác mà các quan chức cầm quyền cộng sản thật sự không thích như đề nghi có các cuộc bầu cử tự do và có quyền tự do truyền thông báo chí. Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp (nhóm 72 nhân sĩ trí thức) đã lan tràn nhanh chóng trên các blog trong một quốc gia có hơn một phần ba của 87 triệu người sử dụng internet trực tuyến, làm khấy động thêm cho cuộc tranh luận (thay đổi hiến pháp).


Người đứng đầu của Ủy ban sửa đổi hiến pháp nói rằng những vị nhân sĩ và trí thức uy tín này đã đi quá xa.


"Lợi dụng việc thu thập ý tưởng về sửa đổi hiến pháp để tuyên truyền và vận động nhân dân chống đối đảng và nhà nước ... cần phải được kiên quyết ngăn chặn," Nguyễn Sinh Hùng cho biết trong một cuộc họp được chiếu trên truyền hình nhà nước vào tối thứ Tư.


Chính phủ đã yêu cầu dân chúng đưa ra các đề xuất về sửa đổi hiến pháp, được thông báo sâu rộng trên các cơ quan truyền thộng và báo chí vào tháng Giêng, cho biết rằng dân chúng sẽ có ba tháng để làm việc này và đã mở một trang bình luận riêng trên trang web của chính quyền. Bảy mươi hai vị nhân sĩ và trí thức uy tín đã dùng cơ hội này để thử nghiệm mức độ giới hạn về sự sẵn sàng của chính phủ cho việc tranh luận công khai. Hơn 6.000 người đã ký tên ng hộ phiên bản hiến pháp mới  của nhóm được phồ biến trực tuyến trên các blogs xã hội.


"Chúng ta cần có các cuộc thảo luận công khai. Tại sao các ý tưởng đề nghị của nhà nước thì được công bố rành mạch trên các phương tiện truyền thông nhà nước, nhưng lại không công bố những đề nghị nghiêm chỉnh của chúng tôi." Ông Lê Hiếu Đằng cho biết qua điện thoại từ thành phố Hồ Chí Minh. "Chúng tôi sử dụng Internet."


Việt Nam đã mở cửa nền kinh tế vào những năm 1990, nhưng vẫn giữ một hệ thống chính trị độc đảng khép kín và hiếm khi cho phép công khai bất đồng chính kiến. Những người bất đồng chính kiến thông thường đều bị nhà nước cộng sản Việt Nam kết án tù nhiều năm. Internet đã mở ra những con đường mới cho những người đối lập với chính phủ, qua đó thảo luận về những phương cách khác để điều hành đất nước. Trong nội bộ đảng cộng sản Việt Nam cũng có những căng thẳng giữa những đảng viên cấp tiến và bảo thủ. Họ cũng tìm ra cách riêng của mình để tham gia đóng góp ý kiến tích cực trên các blog xã hội.


Hôm thứ ba, nhà báo Nguyễn Đắc Kiên bị sa thải bởi lãnh đạo của tờ báo nhà nước (báo Gia Đình & Xã Hội) nơi anh ấy làm việc khi anh viết phổ biến trong blog của anh bài phê phán gắt gao việc Tổng bí thư đảng  cộng sản Việt Nam công kích nặng nể những người lên tiếng kêu gọi cải cách hiến pháp sâu rộng hơn. Hành động này của anh Kiên đã đưa anh trở thành một người trẻ anh hùng của những người đối lập với chính phủ.


Trong khi việc bám chặc quyền lực của chính quyền (cộng sản Việt Nam) coi như vững chắc trong lúc này, sự nở rộ của các cuộc thảo luận chính trị công khai có thể làm tệ hại thêm một cảm giác khủng hoảng trong giới lãnh đạo cộng sản chóp bu.


"Các vị lãnh đạo đảng đã mất kiểm soát đối với cuộc thảo luận công khai (thay đồi hiến pháp). Dù muốn hay không, hiện đang có tại Việt Nam một cuộc tranh luận công khai về hiến pháp, ngay cả nhửng đảng viên cộng sản kỳ cựu cũng tích cực tham gia dóng góp ý kiến", ông Jonathan D. London, một chuyên gia về Việt Nam tại Đại học Thành phố Hồng Kông nói. "Ngăn cấm, bịt miệng ( thảo luận thay đổi hiến pháp) vào thời điểm này là việc làm không dễ dàng đâu."


Chính phủ đang tiến hành sửa đổi hiến pháp, lần đầu tiên kể từ năm 1992, nêu ra lý do cần thiết để giúp tăng tốc độ phát triển kinh tế của đất nước.

Thay đổi quan trọng nhất trong bản dự thảo trên trang web của chính phủ là việc loại bỏ các quy định  về khu vực hoạt động kinh tế của nhà nước đóng vai trò dẫn đầu trong nền kinh tế quốc gia. Điều đó cho thấy rằng chính phủ có thể tháo dỡ những doanh nghiệp nhà nước đầy dẫy tham nhũng và không hiệu quả nhưng lại ngốn hầu hết nguồn tiền của ngân sách quốc gia,những tập đoàn này bị tố cáo là kẽ đã gây ra những khó khăn về kinh tế của đất nước hiện nay.

 

 

Critics Pile on Vietnam Government in Rare Debate

 

By CHRIS BRUMMITT Associated Press
Mar 1, 2013, 1:51 AM

Vietnam's leaders sought to boost their flagging legitimacy by asking the public for suggestions on constitutional reform. What they got instead was rare open criticism of one-party rule, a fired journalist turned poster boy for dissent, and another lesson on how the Internet has changed the rules of governance.

The flurry of criticism has put Communist Party chiefs on the defensive, upping the pressure on them amid widespread discontent over high-level corruption and a stuttering economy. Those behind the outpouring — a grouping of intellectuals and former officials — say they have no intention of shutting up.

"Many of our fellow countrymen and soldiers have sacrificed themselves to build this current regime," said Le Hieu Dang, former vice chairman of a Communist Party-run organization in Ho Chi Minh City. "Going against the rights of the people can't be tolerated after the blood that has been shed."

Dang and 71 others released their own proposed constitution on the Internet in response to the government's request for public comments on its draft. They also handed a copy to the committee in charge of revising the constitution, which is being amended for the first time in 20 years.

Their version removes Article 4 — which stipulates that the Communist Party is the sole political force in the country — and calls for other things anathema to ruling officials such as free elections and free media. It spread quickly on blogs in a country where more than one-third of the 87 million people are online, sparking more debate.

The head of the committee revising the constitution said they had gone too far.

"Abusing the garnering of ideas on the revised constitution to propagandize and lobby for the people to oppose the party and the government ... must be resolutely prevented," Nguyen Sinh Hung said in a meeting shown on state-owned television Wednesday night.

The government asked for suggestions on the proposed constitution revision in January, saying people would have three months to do so and opening up a comments page on its website. The 72 petitioners used the opportunity to test the limits of the government's willingness to debate. More than 6,000 people have since stated their support for the group's version online.

"We need to have open discussions. Why are their ideas published in the state media, but not ours?" Dang said by telephone from Ho Chi Minh City. "We use the Internet."

Vietnam opened up its economy in the 1990s, but retains a closed political system that rarely allows dissent. Long prison sentences are common for dissidents. The Internet has opened up new avenues for those who oppose the government, or discuss alternative ways of governance. Within the party there are also tensions between the old guard and progressives. They too find their way onto blogs.

On Tuesday, journalist Nguyen Dac Kien was fired by his state-run newspaper after he blogged about an attack by the Communist Party chief on those calling for greater constitutional reforms. It's made Kien into something of a hero for those who oppose the government.

While the government's grip on power is secure for now, the flowering of open political discussion could deepen a sense of crisis within the ruling elite.

"The party leadership has lost control over the discussion. Like it or not, there is in Vietnam a debate on the constitution, with even longtime party members weighing," said Jonathan D. London, a Vietnam expert at the City University of Hong Kong. "Bottling it up at this point will be no easy task."

The government is revising the constitution for the first time since 1992, citing the need to speed up the country's development.

The most significant change in the draft on the government's website is the removal of a stipulation that the state sector "plays the leading" role in the national economy. That suggests that the government may dismantle corruption-riddled and unproductive state-owned enterprises that eat up much of the national budget and have been blamed for the current economic difficulties.

 

Monday, March 4, 2013

Nhà văn Nguyên Ngọc : "Phải dừng ngay dự án bauxite Tây Nguyên"

http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130304-nha-van-nguyen-ngoc-%E2%80%9Ccan-phai-dung-ngay-du-an-bauxite-tay-nguyen%E2%80%9D

Thứ hai 04 Tháng Ba 2013
Nhà văn Nguyên Ngọc : "Phải dừng ngay dự án bauxite Tây Nguyên"
 
Ảnh minh họa: Một nhà máy bauxite ở Guinée, nơi có trữ lượng bauxite lớn nhất thế giới (Photo : AFP)
Ảnh minh họa: Một nhà máy bauxite ở Guinée, nơi có trữ lượng bauxite lớn nhất thế giới (Photo : AFP)
Thanh Phương
Trong những ngày qua, báo chí chính thức ở Việt Nam đã liên tục đăng tải những thông tin cho thấy là các dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên vẫn chưa có lãi và các chuyên gia kinh tế cho rằng, với giá hiện nay trên thị trường thế giới, xuất khẩu alumin là cầm chắc thua lỗ.
Những thông tin nói trên như vậy đã khẳng định một trong những điều mà nhiều nhà trí thức, khoa học, chuyên gia đã cảnh báo từ nhiều năm qua, đó là các dự án khai thác bauxite Tây Nguyên hoàn toàn không có hiệu quả về kinh tế, chưa kể đến những tác hại về môi trường, đời sống, văn hóa và an ninh quốc phòng.
Theo Tập đoàn Công nghiệp Than- Khoáng sản Việt Nam ( Vicomin ), hiện nay, có hai dự án thử nghiệm khai thác bauxite đang được thực hiện ở Tây Nguyên, đó là dự án Tân Rai - Lâm Đồng và dự án Nhân Cơ - Đắk Nông. Nhà máy alumin Tân Rai vào cuối năm ngoái đã chạy thử và ra sản phẩm alumin. Dự kiến sẽ đưa nhà máy này vào hoạt động sản xuất vào quý 2 năm nay. Còn nhà máy alumin Nhân Cơ dự kiến giữa năm 2014 sẽ ra sản phẩm.
Những dự án đã được thực hiện “thí điểm” bất chấp sự phản đối của nhiều trí thức, chuyên gia, bởi vì theo lời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tuyên bố vào năm 2009, khai thác bauxite Tây Nguyên chính là “ chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước “
Thế nhưng, trên tờ Người Lao Động ngày 20/02 vừa qua, một chuyên gia kỳ cựu của Vinacomin là tiến sĩ Nguyễn Thành Sơn cho rằng với giá bán khoảng 340 đôla/tấn alumin như hiện nay, nếu chỉ mới tính giá thành sản xuất, thì chắc chắn là Vinacomin sẽ lỗ lớn, còn nếu tính luôn cả chi phí vận chuyển từ nơi sản xuất đến nơi xuất hàng, thì mức thua lỗ càng cao hơn nhiều.
Ban đầu Vinacomin dự định xây dựng cảng Kê Gà ở tỉnh Bình Thuận để làm nơi xuất hàng alumin, nhưng sau gần 5 năm dự kiến và 4 lần tuyên bố khởi công rồi dừng lại, cuối cùng thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã buộc phải dẹp hẳn dự án này. Như vậy là hiện nay, vấn đề xây dựng đường vận chuyển bauxite vẫn còn để ngõ.
Mặc dù ai cũng thấy lỗ trước mắt, nhưng tập đoàn Vinacomin vẫn khẳng định là dự án bauxite Tân Rai – Lâm Đồng « sẽ có hiệu quả kinh tế ». Theo Vinacomin, dự án này trước mắt không có hiệu quả kinh tế là do “kinh tế suy thoái, nhu cầu tiêu thụ khoáng sản, và giá các khoáng sản, trong đó có alumin, cũng giảm theo”.
Cũng theo Vinacomin, việc dừng đầu tư dự án cảng Kê Gà hoàn toàn không ảnh hưởng đến 2 dự án bauxite Tây Nguyên, vì trong giai đoạn đầu, khối lượng sản phẩm cần thông qua cảng của 2 dự án này còn thấp, nên Vinacomin trước mắt thuê các cảng ở khu vực Thị Vải - Cái Mép, trong khi chờ “nghiên cứu, lựa chọn” địa điểm xây dựng một cảng mới.
Vinacomin còn biện bạch rằng phải tính đến “hiệu quả kinh tế - xã hội lan tỏa” của các dự án bauxite, cũng như ý nghĩa chính trị, an ninh quốc phòng của các dự án này. Họ khẳng định là dự án thu hút 1.500 lao động địa phương, đóng góp cho ngân sách trung ương và địa phương, tạo điều kiện phát triển công nghiệp và hạ tầng cơ sở cho địa phương và khu vực.
Những lập luận như trên vẫn không thuyết phục được những người đã từng phản đối các dự án khai thác bauxite Tây Nguyên.
Trả lời báo Tuổi Trẻ ngày 23/02, tiến sĩ Hồ Uy Liêm, nguyên quyền chủ tịch Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam, đã yêu cầu nên đặt lại vấn đề về khai thác bauxite, bởi vì theo ông “nếu cố làm thì mức lỗ sẽ càng nặng hơn”.
Trả lời RFI Việt ngữ, nhà văn Nguyên Ngọc, một người vẫn rất gắn bó với vùng Tây Nguyên và là một trong những người từ nhiều năm qua vẫn chống việc khai thác bauxite ở vùng này, cũng cho rằng cần phải dừng ngay hai dự án Tân Rai và Nhân Cơ, không chỉ vì lý do thiếu hiệu quả kinh tế, mà còn vì lý do môi trường và an ninh quốc phòng.
Nhà văn Nguyên Ngọc nhân dịp này kêu gọi chính phủ Việt Nam nên từ bỏ chính sách phát triển chỉ dựa trên khai thác tài nguyên và xuất khẩu nguyên liệu sơ chế, chuyển sang chính sách phát triển kinh tế dựa trên đầu tư vào khoa học công nghệ.

Nhà văn Nguyên Ngọc
04/03/2013
Nhà văn Nguyên Ngọc :
“ Thật ra ý kiến của một số nhà khoa học, nhà nghiên cứu văn hóa xã hội không phải là mới. Từ tháng 11 năm 2007 đã có cuộc hội thảo đầu tiên do một số cơ quan như Viện tư vấn phát triển phối hợp với một số anh em đứng ra tổ chức tại Đắk Nông.
Cuộc hội thảo đó đã đặt ra những vấn đề hết sức căn bản về chương trình bauxite. Đến năm 2008, có một cuộc hội thảo tiếp theo cũng ở Đắk Nông.
Trong các cuộc hội thảo đó, chúng tôi đã phát biểu một số ý kiến cho rằng dự án bauxite ở Tây Nguyên là không ổn. Mấy hôm nay, báo chí nói nhiều hiệu quả kinh tế của dự án này. Nhưng thật ra thì chúng tôi đã nói điều đó ngay từ đầu. Năm 2009, tôi cùng với anh Nguyễn Thành Sơn có viết một bài nêu lên 10 lý do không nên làm bauxite ở Tây Nguyên, trong đó có lý do kinh tế.
Đến bây giờ chúng ta biết là làm bauxite ở Tân Rai thì giá thành sẽ cao hơn là giá bán ngay tại cửa nhà máy, tức là 40 đôla/tấn, chưa kể khi vận chuyển xuống cảng thì giá còn cao hơn nhiều. Nếu nhà máy đó chạy hết công sất 600 ngàn tấn, thì mỗi năm sẽ lỗ hơn 200, 300 triệu đôla.
Như vậy là 10 lý do không nên làm bauxite mà chúng tôi nêu ra bây giờ bắt đầu bộc lộ ra. Thực ra thì trước vấn đề hiệu quả kinh tế, đã bộc lộ một vấn đề khác, đó là giao thông. Về cảng Kê Gà thì chúng tôi đã đến tận nơi để nghiên cứu, rồi sau đó có đi ngược con đường từ cảng này lên Tân Rai, tức là đường 28, để xem đường đó có thể vận chuyển bauxite được không. Sau đó, chúng tôi có thăm dò con đường ở phía Nam là đường 55, rồi theo dõi việc chuyển sang đường 20, tức là đường từ Đà Lạt về. Lúc đó chúng tôi đã cho dự án cảng Kê Gà là không thể thực hiện được. Không thể vận chuyển qua đường 28, đường 55 được, còn đường 20 thì không thể chịu đựng được xe chở bauxite trọng tải 40 tấn.
Còn một loạt những vấn đề khác nữa, có khi còn nghiêm trọng hơn, ví dụ như môi trường. Trong một cuộc hội thảo gần đây về Tây Nguyên, tôi cho rằng rừng ở Tây Nguyên “đã vượt ngưỡng rồi”, tức là đã vượt qua cái ngưỡng không thể khôi phục được. Có nghĩa môi trường là vấn đề rất quan trọng. Về xã hội thì đời sống ( Tây Nguyên) bị đảo lộn. Còn một vấn đề hết sức quan trọng đó là an ninh quốc phòng ở Tây Nguyên, phải xem dự án bauxite ảnh hưởng xấu như thế nào.
Hiện nay, sau vụ dự án cảng Kê Gà phải dừng lại, những vấn đề kinh tế mới bộc lộ ra, cho nên dư luận xã hội xôn xao về chuyện này. Tôi nghĩ rằng sắp tới đây, những hậu quả đã được cảnh báo sẽ tiếp tục bộc lộ. Như vậy, đến lúc không thể nào im được nữa rồi. Tôi cho rằng đây là một bước quan trọng.
Chúng tôi muốn đề nghị dừng luôn dự án Nhân Cơ, hiện đang làm lở dở. Nếu làm tiếp Nhân Cơ thì cả Nhân Cơ và Tân Rai thì mỗi năm sẽ lỗ khoảng 600 ,700 triệu đôla. Dự án Tân rồi thì cũng nên dừng lại và trong dịp này rà lại toàn bộ dự án bauxite Tây Nguyên.
RFI : Tức là càng dừng dự án đó sớm thì càng đỡ thiệt hại?
Nhà văn Nguyên Ngọc: Thật ra cách đây hai năm chúng tôi đã có ý kiến dừng Tân Rai lại, tại lúc đó chúng tôi đã thấy bộc lộ những vấn đề, ví dụ như hiệu quả kinh tế, đặc biệt là giao thông vận tải, thấy rất rõ. Lúc đó, thậm chí có một số anh em nói một cách hình tượng: “Nếu làm alumina ở Tân Rai, có khi phải đào đất để chôn lại, chứ không chở đi được!”.
Có cái đặc biệt là trong dự án này, TKV lại không đưa chi phí vận tải vào giá thành. Nếu mà dũng cảm và sáng suốt dừng Tân Rại lai thì lúc đó chỉ lỗ khoảng 200 triệu đôla. Từ đó đến giờ hơn 2 năm rồi, tổn phí của cái trễ hai năm đó đã lên đến gần 400 triệu đôla. Nếu chạy hết công suất 600 tấn/năm thì mỗi năm sẽ lỗ khoảng 300 triệu đôla.
Sau những phản biện, kiến nghị như vậy, lãnh đạo Bộ Chính trị và chính phủ đã quyết định làm thí điểm Tân Rai và Nhân Cơ ( Lúc đầu, họ định làm rất lớn và rất nhanh, triển khai tràn lan khắp cả Đắk Nông, Lâm Đồng và cả phía Gia Lai nữa ).
Nhưng ngay cả làm thí điểm Tân Rai và Nhân Cơ cũng đã có ý kiến ( phản đối ) về công nghệ và khoáng sản dùng ở hai nơi đó. Hơn nữa, điều kiện của Tân Rai và Nhân Cơ giống nhau, nếu làm thí điểm thì làm một nơi, chứ sao lại làm hai nơi?
Bây giờ những gì được cảnh báo đã bộc lộ ở Tân Rai, thế thì theo tôi nơi dừng ngay cái thí điểm này, còn Nhân Cơ đang lở dở thì không làm nữa.
RFI : Nhưng các lãnh đạo ngành khoáng sản và than vẫn khẳng định là dự án Tân Rai trước mắt bị lỗ, nhưng sau này sẽ có hiệu quả kinh tế. Theo ông tuyên bố này tai hại như thế nào?
Nhà văn Nguyên Ngọc : Tôi có đọc những tuyên bố đó. Bây giờ chỉ nói riêng Tân Rai thì chắc chắc về hiệu quả kinh tế là lỗ, mà cái đó là chưa tính chi phí vận tải vào đầu vào. Nếu làm con đường đi đến cảng Vĩnh Tân thì hầu như phải làm một con đường mới hoàn toàn, còn nếu nâng cấp đường 20 ( từ Đà Lạt về ) thì cầu La Ngà trên con đường đó chỉ có thể chịu đựng một trọng tải tối đa là 25 tấn thôi, trong khi xe chở bauxite trung bình có trọng tải 40 tấn. Vừa rồi thậm chí có một số xe chở nguyên vật liệu lên nhà máy và chở bauxite về được kiểm tra có trọng tải lên tới 45 tấn. Nếu tính vận chuyển vào thì càng lỗ nữa.
Về mặt kinh tế, còn một vấn đề nữa đó là chỉ có một nơi mua, tức là chỉ có Trung Quốc mua chứ không có ai khác. Chúng ta biết rằng trong buôn bán nếu chỉ có một người mua thì rất nguy hiểm, vì họ có thể dìm giá, cho dù giá thế giới có lên xuống thế nào. Hoặc nếu họ dừng lại, không mua nữa thỉ gay go vô cùng. Như vậy, chắc chắn là không có chuyện cứ làm tới đi rồi sẽ có hiệu quả kinh tế. Theo tôi nói như thế là nói bừa.
RFI : Ông có tin rằng với những thông tin trên báo chí trong những ngày qua, với những ý kiến mới của các chuyên gia, các nhà trí thức, liệu chính phủ có sẽ chấp nhận nghe theo những lời cảnh báo đó để dừng các dự án bauxite hay không?
Nhà văn Nguyên Ngọc : Theo tôi, ngay cả việc dừng hai dự án ở Tân Rai và Nhân Cơ cũng đã khó khăn cho những người đã chủ trương làm . Tôi nghĩ là ngay cả TKV cũng không tha thiết với chuyện ấy đâu, vì làm như vậy rất khó khăn và lỗ. Bây giờ, phải mạnh dạn, dũng cảm dừng lại ( hai dự án Tân Rai và Nhân Cơ ) và qua đây, rà lại toàn bộ dự án bauxite Tây Nguyên.
Ý kiến của riêng tôi ngay từ đầu vẫn là không thể làm bauxite ở Tây Nguyên, ít ra là trong thời điểm hiện nay, trong vòng 30, 50 năm tới. Còn sau này nếu có những công nghệ mới, khai thác mà không gây ra những ảnh hưởng lớn, thì lúc đó tính sau.
Thật ra, vấn đề bauxite có liên quan đến vấn đề quan trọng hơn, đó là chiến lược phát triển. Vấn đề bauxite Tây Nguyên thể hiện rất rõ môt chính sách phát triển chủ yếu là dựa trên khai thác tài nguyên, thậm chí là tài nguyên thô. Ở Việt Nam, bauxite chỉ mới làm được đến giai đoạn alumina, vì từ alumina đến nhôm tốn kém rất nhiều điện năng.
Theo các chuyên gia, kinh nghiệm trên thế giới cho thấy là những nước có giá điện dưới 3,5 cent thì mới có thể làm nhôm được, nếu trên 3,5 cent thì lỗ nặng. Ở Việt Nam, bán alumina chỉ là bán nguyên liệu sơ chế. Một chiến lược phát triển chỉ dựa trên khai thác tài nguyên thì rất nguy hiểm, không bao giờ đi đến được công nghiệp hóa.
Theo tôi, dư luận về vấn đề bauxite cần phải mạnh mẽ hơn nữa để, vì quyền lợi của đất nước, vì phát triển kinh tế của đất nước, đi đến dứt khoát dừng dự án này lại.
RFI : Xin cám ơn nhà văn Nguyên Ngọc.

Saturday, March 2, 2013

“Ngày D” của Tổ quốc Việt Nam đã điểm?

http://danlambaovn.blogspot.com.au/2013/03/ngay-d-cua-to-quoc-viet-nam-iem.html


“Ngày D” của Tổ quốc Việt Nam đã điểm?

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Khi nhắc đến “Ngày D” (D-Day) mọi người trên thế giới đều liên tưởng đến ngày đổ bộ vào vùng bờ biển Normandy Pháp của lực lượng đồng minh Hoa Kỳ, Anh, Úc và một số quốc gia, trước giải phóng nước Pháp sau các nước Âu Châu, cuối cùng tiêu diệt phát xít Đức và kết thúc cuộc chiến tranh thế giới lần thứ hai.


Tổ quốc Việt Nam của chúng ta từ ngàn xưa đến hôm nay đã nhiều lần đối mặt với “Ngày D” trong nhiều cuộc chiến khốc liệt “trứng chọi đá, châu chấu đá voi” bảo vệ sự tồn vong của dân tộc Việt trước hành động xâm lược và dã tâm đồng hóa của giặc Tàu tàn ác từ phương Bắc. Tổ tiên chúng ta đã thành công với những chiến công vang dội làm cho kẻ thù đại Hán tan hồn khiếp đảm.

Khi nói đến “Ngày D” người ta thường là nói đến chiến đấu bằng bom đạn.

Đất nước Việt Nam hôm nay đã không còn chiến tranh “bom đạn”. Từ 30/04/1975 cả nước không phải sống trong chiến tranh “bom đạn”. Nhưng dân chúng Việt Nam có thực sự được sống hòa bình đúng nghĩa của hòa bình sau khi ngừng hẳn tiếng bom rơi đạn nổ không?

Câu trả lời rõ ràng là: VIỆT NAM KHÔNG CÓ HÒA BÌNH.

Sao mà hòa bình lại có được trên đất nước Việt Nam, khi:

- Người thắng trận liên tục trả thù, bắt bỏ tù khổ sai chết lần mòn nơi rừng thiên nước độc để trả thù hằng trăm ngàn người lính và công nhân viên chức chính quyền miền Nam Việt Nam trong nhiều năm.

- Người thắng trận ngang nhiên tước đoạt tài sản, đất đai ruộng vườn của người dân bình thường sống tại miền Nam Việt Nam làm chiến lợi phẩm, xua đuổi ho đến các vùng xa xôi hẻo lánh.

- Người thắng trận luôn xem người dân mà họ luôn bảo được “giải phóng” là thế lực thù địch, luôn bị kỳ thị trong mọi sinh hoạt xã hội, luôn bị xem là công dân hạng chót trong bậc thang xã hội của xã hội cộng sản.

- Người thắng trận cho mình là kẻ thống trị, xem người dân mà họ gọi là “giải phóng” là bọn người bị trị.

Trên thế giới tại hầu hết các quốc gia sau khi chiến tranh kết thúc, binh lính và người dân hai phía xóa bỏ thù hận, trở lại với tình nghĩa đồng bào ruột thịt và cùng nhau xây dựng lại cuộc sống, không còn phân biệt đối xử ta địch. Cuộc cách mạng Pháp năm 1789-1799, nội chiến Bắc Nam tại Hoa Kỳ năm 1861-1865 là vài thí dụ điển hình. Khi chế độ cộng sản tự sụp đổ tại Nga, Đức, Tiệp, Hungary, Rumania vào đầu thập niên 90 đã không có sự trả thù trên chính người dân mình vì chính kiến đối nghịch mà những người của chế độ cộng sản trước đó còn được bao che đùm bọc cưu mang, tạo điều kiện ưu tiên cho những cựu viên chức cộng sản nhanh chóng hội nhập vào xã hội tự do dân chủ. Ngay cả tại đất nước Việt Nam, qua tất cả các triều đai vua chúa trước kia, cách hành xử của người thắng trận cũng không khác gì các nước trên thế giới, đầy tình nhân bản.

- Tại sao chính quyền, dân chúng các nước họ làm được, họ có HÒA BÌNH sau khi chấm dứt chiến tranh, hay ngay cả tại các nước cộng sản sau khi chế độ cộng sản không còn tồn tại?

- Tại sao đất nước Việt Nam bất hạnh của chúng ta không có HÒA BÌNH thực sự mặc dù trên cả nước không còn chiến tranh ngoại xâm hay nội chiến đã gần nữa thế kỷ (38 năm từ năm 1975)?

- Tại sao người dân Việt Nam vô tội vẫn bị chính quyền cộng sản Việt Nam, tự cho là do dân vì dân là đầy tớ của dân, bỏ tù nhiều năm chỉ vì họ thực thi quyền công dân của mình và bày tỏ quan điểm cá nhân trong ôn hòa theo chính luật lệ của họ đặt ra?

- Tại sao tài sản của người dân trên khắp đất nước đến nay vẫn tiếp tục bị nhà nước cộng sản Việt Nam cưỡng chế một cách độc đoán - thực ra là cướp đoạt - với sự tiếp tay của các nhóm lợi ích cấu kết với các quan chức cộng sản?

- Tại sao người dân vẫn tiếp tục bị áp bức, bị phân biệt đối xử bởi một nhóm thiểu số cầm quyền lợi dụng danh xưng mỵ dân: “Xã Hội Chủ Nghĩa”?

- Tại sao người dân của một nước luôn được nhà nước rêu rao là “độc lập, tự do, hạnh phúc” lại như (tệ hơn) đang sống trong một nước thuộc địa của bọn thực dân ngoại bang vào những thế kỷ trước.

Câu trả lời hiển nhiên là: TẠI VÌ CÁI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN MÀ NGƯỜI DÂN VIỆT NAM ĐANG BỊ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM TRÒNG VÔ CỔ MÌNH!

Chế độ cộng sản do đảng cộng sản Việt Nam áp đặt lên đất nước Việt Nam đã và đang cướp đoạt HÒA BÌNH, TỰ DO, DÂN CHỦ mà đáng lý ra toàn dân Việt đã có từ năm 1954.

Chính các nước theo chế độ cộng sản tại Âu Châu, thầy và đàn anh của cộng sản Việt Nam, vào đầu thập niên 90 đã tự mình làm nên “D-Day” giải phóng đất nước mình, giải trừ chế độ cộng sản mang lại hòa bình thật sự cho quê hương họ mà không cần một tiếng súng và không chết một mạng người.

Toàn dân Việt, nhất là những người cộng sản già trẻ, đã đến lúc tất cả chúng ta phải khai chiến với chủ nghĩa công sản phi quốc gia phi nhân tính, trả lại hòa bình tự do thật sự cho đất nước, trả lại quyền con người cho toàn dân.

Trước hành động xâm lược của đế quốc Tàu càng lúc càng hung hăng trắng trợn, trước tình hình kinh tế đất nước đang nhanh chóng bị suy sụp do sự bất lực vô tài cùng với quốc nạn đại tham nhũng của nhà cầm quyền từ trung ương đến địa phương, kết hợp với nạn đục khoét cùng phá hoại của các nhóm lợi ích trong nước và xuyên quốc gia, đồng bào Việt Nam đã không còn chần chừ hay thờ ơ. Lòng dân trong ngoài trên dưới đã chín mùi cho sự thay đổi chế độ toàn diện tại đất nước bất hạnh Việt Nam.

Người dân Việt Nam, nhất là tuổi trẻ Việt Nam đã thấu hiểu tất cả sự thật đã và đang xảy ra tại đất nước Việt Nam thân yêu; thấy rõ nguy cơ sớm mất nước dưới tay xâm lược Tàu qua những việc làm của các quan chức của đảng cộng sản Việt Nam cấu kết với Tàu, thí dụ như theo lệnh bọn bá quyền Tàu cộng bịt miệng đàn áp bắt bỏ tù người yêu nước đứng lên xuống đường chống lại bọn xâm lược Tàu; thấy nguy cơ diệt vong do hậu quả của các dự án kỹ nghệ vô cùng độc hại đến môi trường và con người như khai thác Boxit trên Tây Nguyên, dự án xây dựng các lò điện hạt nhân mà đảng cộng sản Việt nam vì tư lợi đang mù quáng thực hiện gạt ngoài tai sự chống đối hay giãi bày của các chuyên gia,... Toàn dân Việt Nam đã và đang đứng dậy đáp lời kêu gọi của núi sông và những bậc tiền nhân anh hùng dân tộc, vì đồng bào Việt Nam của mọi lứa tuổi mọi chính kiến đã ý thức được tầm quan trọng của cuộc chiến ý thức hệ đối với tương lai và sự sống còn của đất nước và dân tộc Việt Nam.

“Ngày D” của cuộc chiến ý thức hệ không bom đạn và chết chóc nhằm giải trừ chế độ cộng sản không có quốc tính và nhân tính đang đến gần. Toàn dân Việt đang sẵn sàng, sẵn sàng!

Thật ra “Ngày D” đã bắt đầu với hành động quyết liệt và kiên cường bất chấp bị khủng bố hay tù đầy của thế hệ trẻ ở lứa tuổi đôi mươi trong thời gian mới đây. Cụ thể với “Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do chỉ sau hai ngày đã nhanh chóng được hằng ngàn người dân Việt Nam mọi lứa tuổi ngành nghề chính kiến tham gia hưởng ứng, và với “Kiến Nghị về Sửa Đổi Hiến Pháp 1992” của nhóm 72 nhân sĩ uy tín từng phục vụ nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam cũng được nhiều ngàn người dân Việt Nam khắp nơi tham gia ký tên.

Năm 2012 đất nước và dân chúng Miến Điện đã có “Ngày D”, độc tài đã nhường chổ cho tự do dân chủ. Đất nước và dân chúng Miến Điện đang nhanh chóng thăng hoa.

Năm 2013 phải là năm với “Ngày D” của toàn dân Việt Nam, độc tài phải nhường chỗ cho tự do dân chủ văn minh tiến bộ trong ôn hòa và tình tự dân tộc, trong tinh thần thực sự hòa hợp dân tộc xóa bỏ hận thù tôn trọng quyền con người.

Chúng ta quyết không lỡ hẹn, đánh mất thời cơ. Việt Nam xứng đáng được nhanh chóng hội nhập với thế giới văn minh tiến bộ, không thể cứ tiếp tục bị một thiểu số người trong đảng cộng sản Việt Nam dìm trong bùn đen và u tối!

Ngày 03 tháng 03 năm 2013

 
 
Tài liệu tham khảo:

Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do
 
Kiến Nghị về Sửa Đổi Hiến Pháp 1992